Ba ngày sau, tại hội trường lớn của Sở Xây dựng thành phố, buổi đấu thầu công khai dự án Khu nghỉ dưỡng sinh thái ven biển bách tỷ diễn ra trong bầu không khí trang nghiêm và căng thẳng tột độ. Hàng chục phóng viên báo chí và các chuyên gia kiến trúc hàng đầu đều có mặt.
Đây không chỉ là một cuộc chiến kinh tế, mà đối với giới truyền thông, đây là lần đầu tiên Minh Thư xuất hiện trước công chúng sau vụ scandal đánh ghen chấn động của chồng cũ.
Minh Thư bước vào hội trường trong một bộ vest màu đen nhung quyền lực, mái tóc ngắn vuốt ngược ra sau đầy vẻ sắc sảo. Gương mặt cô lạnh lùng như một pho tượng thạch cao, không một chút biểu cảm yếu đuối. Cô ngồi ở hàng ghế đầu tiên của công ty "Thành Thư", xung quanh là các cộng sự thân tín.
Ở phía đối diện, đại diện của tập đoàn Viễn Đông bước vào với vẻ mặt vô cùng đắc ý. Đi ngay sau gã giám đốc béo hói chính là Cố Thành và Lục Vy Sương. Sự xuất hiện của hai kẻ gian phu dâm phụ này lập tức khiến cả hội trường xôn xao, tiếng đèn flash của máy ảnh nhấp nháy liên tục hướng về phía họ.
Vy Sương hôm nay chơi trội khi diện một chiếc đầm ôm sát cơ thể màu trắng ngà, cố tình trang điểm thật đậm để che đi vết bầm trên má. Cô ta khoác tay Cố Thành đầy tình tứ, ngẩng cao đầu bước qua trước mặt Minh Thư, không quên để lại một ánh mắt liếc xéo đầy vẻ khiêu khích và đắc thắng.
"Minh Thư, cô chuẩn bị tinh thần để chứng kiến cái công ty do một tay tôi gầy dựng bị nghiền nát đi." — Cố Thành dừng lại trước bàn của Minh Thư, hạ thấp giọng nói đầy sự đe dọa.
Minh Thư không thèm ngước mắt lên nhìn anh ta, cô thản nhiên lật một trang tài liệu, giọng nói đều đều như đang nói chuyện với một người dưng: "Tôi luôn chào đón những kẻ tự tin. Nhưng hy vọng anh không quên, sàn đấu này chỉ dành cho những người có não, chứ không dành cho những con thú hoang chỉ biết dùng thân xác để tư duy."
Màn hình lớn bừng sáng, hiển thị toàn bộ mô hình 3D hoàn chỉnh của khu nghỉ dưỡng. Đó là một kiệt tác kiến trúc với những đường cong lượn sóng mềm mại, hệ thống móng cọc chịu lực tối tân trên nền cát lún — một bản thiết kế hoàn hảo không có một tì vết.
Cả hội trường trầm trồ khen ngợi, các vị giám khảo trong hội đồng đấu thầu liên tục gật đầu tâm đắc. Cố Thành đứng trên bục, ngực ưỡn cao, ánh mắt đầy vẻ ngạo nghễ nhìn xuống Minh Thư.
Dưới hàng ghế khán giả, Lục Vy Sương lười biếng dựa lưng vào ghế, dùng đôi bàn tay thon dài khẽ chỉnh lại cổ áo trễ nải của mình, nụ cười hồ ly tinh tràn ngập sự mãn nguyện. Cô ta tin chắc rằng, ba mươi tỷ đã nằm chắc trong tay, và Minh Thư sẽ phải quỳ xuống dưới chân cô ta hòng cầu xin sự tha thứ.
Tuy nhiên, khi Cố Thành vừa kết thúc bài thuyết trình dài ba mươi phút trong tiếng vỗ tay vang dội, Minh Thư chậm rãi đứng dậy bước lên bục. Cô không mang theo bản vẽ, không mang theo mô hình 3D, trên tay cô chỉ là một chiếc máy tính bảng nhỏ gọn.
"Kính thưa Hội đồng đấu thầu và các vị quan khách," — Giọng Minh Thư thanh cao, vang vọng khắp hội trường lớn. "Bản thiết kế mà tập đoàn Viễn Đông vừa trình bày thực chất là một tài sản trí tuệ thuộc quyền sở hữu độc quyền của công ty 'Thành Thư' chúng tôi, đã được đăng ký bản quyền toàn cầu cách đây hai năm dưới mã số kỹ thuật định danh `TS-2024`. Bản thiết kế này có một lỗi chí mạng ở hệ thống thoát nước ngầm tầng hầm mà chỉ có người nắm giữ bản cập nhật mới biết được."
Minh Thư dứt lời, cô dứt khoát ấn một nút trên máy tính bảng. Trên màn hình lớn, một loạt các văn bản pháp lý, chứng nhận bản quyền có dấu đỏ của Cục Sở hữu Trí tuệ cùng với toàn bộ nhật ký chỉnh sửa file nguồn có tên Cố Thành từ hai năm trước hiện ra một cách rõ ràng, rành mạch.
Chưa dừng lại ở đó, Minh Thư tiếp tục chiếu lên một đoạn video ngắn. Đó là hình ảnh trích xuất từ camera an ninh ẩn đặt trong văn phòng kiến trúc sư trưởng của Cố Thành vào đêm một tuần trước.
Trong video, Lục Vy Sương đang mặc chiếc váy lụa đỏ hai dây lơi lả, uốn éo ngồi trong lòng Cố Thành, và hai kẻ đó đang cùng nhau sao chép dữ liệu bản vẽ vào ba chiếc ổ cứng di động, miệng liên tục bàn bạc về việc bán đứng dự án cho Viễn Đông với giá ba mươi tỷ.
"Ồ!!!" Toàn bộ hội trường bùng nổ một trận oanh động kinh hoàng. Hàng trăm phóng viên lập tức lao lên phía trước, ống kính máy ảnh chĩa thẳng vào gương mặt đang tái mét, cắt không còn một giọt máu của Cố Thành và Lục Vy Sương.
"Đây là hành vi ăn cắp bí mật kinh doanh có tổ chức, vi phạm nghiêm trọng luật hình sự." — Minh Thư quay sang nhìn thẳng vào hai kẻ tội đồ đang đứng chết trân giữa hội trường, ánh mắt cô như hai tia laser sắc lạnh. "Tôi đã gửi toàn bộ chứng cứ này cho Cơ quan Cảnh sát điều tra tội phạm về kinh tế. Lực lượng chức năng đang đợi hai người ở ngoài cửa."
Cố Thành loạng choạng lùi lại một bước, anh ta ngã sụp xuống bục thuyết trình, hai tay ôm lấy đầu gào lên một tiếng thảm thiết. Anh ta mất hết tất cả thật rồi, danh vọng, sự nghiệp, thiên tài kiến trúc — tất cả đã bị chôn vùi trong vũng lầy của sự ngu xuẩn và tra tính.
Còn Lục Vy Sương, cô ta đứng bật dậy, chiếc đầm trắng ôm sát cơ thể lúc này trông không khác gì một chiếc khăn liệm. Cô ta nhìn màn hình hiển thị đoạn video hoan lạc và ăn cắp dữ liệu của mình bị phơi bày trước hàng trăm con người, sự trơ trẽn, điệu đà bẩm sinh hoàn toàn sụp đổ, thay vào đó là một sự nhục nhã, nhơ nhuốc tột cùng. Cô ta muốn chạy trốn, nhưng hai gã cảnh sát mặc sắc phục đã dứt khoát bước vào từ cửa sau, tiến thẳng về phía cô ta với chiếc còng số tám sáng loáng trên tay. Màn kịch trả thù bằng thân xác của con hồ ly tinh đã bị Minh Thư bẻ gãy hoàn toàn, đẩy hai kẻ vụng trộm vào thẳng địa ngục của luật pháp và sự phán xét của người đời.