Nam lao đến bàn làm việc, những ngón tay run rẩy gõ liên hồi trên bàn phím chiếc laptop mới mua. Anh đăng nhập vào hệ thống ngân hàng điện tử để kiểm tra lịch sử giao dịch. Toàn bộ lệnh chuyển 10 tỷ đồng vừa rồi được thực hiện hoàn toàn hợp pháp thông qua một cổng thanh toán quốc tế trung gian.
Giao diện màn hình hiển thị dòng chữ đỏ rực: Số dư còn lại: 52.400.000.000 VND.
Nam ôm lấy đầu, cố gắng thực hiện một phép tính điên cuồng trong trí óc đang kiệt quệ. Số tiền gốc trúng số là 92 tỷ. Anh đã bị gã trưởng phòng Mạnh tống tiền mất 5 tỷ. Sau đó, để trốn chạy khỏi thế giới cũ, anh đã chi thẳng tay 25 tỷ đồng để mua đứt căn penthouse biệt lập trên tầng cao nhất của tòa tháp chọc trời này. Số tiền còn lại đáng ra phải là 62 tỷ. Nhưng giờ đây, 10 tỷ nữa lại bốc hơi không một dấu vết.
"Không thể nào... Mình luôn cầm điện thoại trên tay, làm sao hệ thống duyệt được lệnh?" Mồ hôi hột của Nam chảy ròng ròng trên trán.
Anh ngước nhìn lên vách tường phòng khách. Nơi đó, hệ thống camera giám sát cao cấp mà anh vừa thuê người lắp đặt hôm qua đang nhấp nháy những đốm đèn LED màu đỏ. Căn penthouse này vốn là pháo đài mà anh nghĩ sẽ bảo vệ mình tuyệt đối sau đêm giông bão ở tầng thượng công ty.
Cạch.
Một tệp đính kèm được gửi đến từ số máy ẩn danh lúc nãy. Nam run rẩy bấm mở. Đó là một đoạn video ngắn ghi lại cảnh chính anh đang nằm ngủ say trên ghế sofa vào lúc hai giờ sáng. Trong bóng tối, màn hình điện thoại của Nam bất ngờ sáng lên, một tia hồng ngoại từ chiếc camera giám sát trên tường chiếu thẳng vào khuôn mặt đang ngủ của anh để kích hoạt tính năng FaceID, đồng thời một phần mềm gián điệp đã tự động chiếm quyền điều khiển thiết bị từ xa để duyệt lệnh chuyển tiền.
Kẻ đứng sau không cần cướp điện thoại của anh. Hắn biến chính căn penthouse đắt giá này thành một cái bẫy để thao túng anh.
"Mày nghĩ mày giết được Mạnh là xong sao, Nam?" Tin nhắn tiếp theo xuất hiện. "Mạnh chỉ là một con tốt thí. Gã quá ngu ngốc khi đòi tiền mặt. Còn tao, tao muốn toàn bộ cái phước báo 92 tỷ mà mày không xứng đáng được nhận."
Nam như ngã quỵ xuống sàn nhà. Đầu óc anh quay cuồng. Kẻ này biết về cái chết của Mạnh. Hắn đã theo dõi cả hai từ trước đó.
"Mày là ai?!" Nam điên cuồng gõ dòng chữ gửi lại. "Mày muốn bao nhiêu tao cũng cho, làm ơn tha cho tao!"
Không có câu trả lời. Chỉ có một biểu tượng mặt cười King Kong đầy giễu cợt gửi lại.
Suốt ba tuần sau đó, Nam rơi vào một cơn điên loạn thực sự. Hội chứng giàu đột ngột kết hợp với nỗi sợ hãi tột độ biến anh thành một bộ xương biết đi. Anh cắt hoàn toàn nguồn điện của căn penthouse trị giá 25 tỷ, giam mình trong bóng tối tịch mịch vì sợ camera. Anh không dám ăn đồ ăn gọi ship vì sợ có độc, chỉ uống nước lọc đóng chai tích trữ sẵn. Mỗi lần điện thoại rung lên là một lần tim anh thắt lại.
Tài khoản của anh cứ thế bốc hơi theo từng ngày. 10 tỷ. 15 tỷ. 20 tỷ.
Mỗi con số mất đi giống như một nhát dao rạch vào da thịt anh. Nam nhận ra một sự thật tàn nhẫn: Kẻ ẩn danh không muốn lấy hết tiền của anh trong một lần. Hắn muốn hành hạ anh, muốn anh phải chứng kiến sự giàu sang của mình lụi tàn dần trong sự bất lực ngay bên trong tòa lâu đài bằng kính của chính mình.
Đến ngày thứ mười hai kể từ đêm trên tầng thượng, số dư tài khoản của Nam chỉ còn vỏn vẹn chưa đầy hai mươi triệu đồng — đúng bằng số tiền lương một tháng trước đây của anh. Thứ tài sản duy nhất có giá trị còn lại lúc này là quyền sở hữu căn penthouse trống rỗng.
Giữa căn phòng rộng lớn nồng nặc mùi mồ hôi và thức ăn đóng hộp ôi thiu, Nam ngồi bó gối dưới sàn, đôi mắt sâu hoắm, đỏ ngầu vì kiệt quệ thần kinh. Trên tay anh vẫn ôm chặt chiếc mặt nạ King Kong bằng cao su.
Rầm!
Cánh cửa bảo mật của penthouse bất ngờ bị phá vỡ từ bên ngoài. Ánh sáng từ hành lang rọi vào làm Nam chói mắt. Một nhóm chiến sĩ cảnh sát hình sự cùng các kỹ thuật viên phòng chống tội phạm công nghệ cao ập vào phòng.
"Nguyễn Hoài Nam! Anh bị bắt vì tình nghi liên quan đến vụ án giết người và tống tiền xảy ra tại tòa nhà truyền thông vào ngày 15 tháng trước!" tiếng hô đanh thép vang lên.
Nam không hề chống cự, anh bật cười một cách man dại khi chiếc còng số 8 lạnh ngắt khóa chặt vào cổ tay trái có vết sẹo chữ V. Đối với anh lúc này, việc bị bắt lại là một sự giải thoát khỏi căn phòng tối tăm đầy hoang tưởng này.
Phia sau toán cảnh sát, một cô gái trẻ mặc thường phục bước vào, trên tay cầm chiếc máy tính bảng đang hiển thị sơ đồ mã độc đã khóa sạch tài khoản của Nam. Đó là Thư — nữ lập trình viên của công ty truyền thông, và cũng là người tình bí mật của gã trưởng phòng Mạnh quá cố.
Cô ta nhìn Nam bằng ánh mắt lạnh băng không một chút cảm xúc. Chính cô ta là kẻ đã hack vào hệ thống camera của penthouse, chính cô ta đã dùng mã độc chuyển toàn bộ số tiền còn lại của Nam vào các tài khoản ẩn danh để trả thù cho người yêu, đồng thời âm thầm thu thập chứng cứ phạm tội của Nam để giao cho cảnh sát.
"Căn penthouse 25 tỷ này rất đẹp," Thư đi qua người Nam, thì thầm một câu cuối cùng trước khi anh bị giải đi. "Nhà nước sẽ tịch thu nó như một tài sản hình thành từ nguồn tiền phạm pháp và tống tiền. Tôi đã dùng 92 tỷ của anh để mua cho anh một chiếc mặt nạ vĩnh viễn ở trong tù rồi."
Chiếc mặt nạ King Kong rơi lại trên sàn nhà penthouse trống rỗng, cô độc dưới ánh hoàng hôn đổ dài. Tờ vé số mang lại sự giàu sang tột đỉnh, rốt cuộc cũng chỉ là một bản án tử hình được bọc bằng nhung lụa dành cho những kẻ không thắng nổi bản ngã của chính mình.