Năm tỷ đồng. Đối với Nam của một tuần trước, đó là một con số không tưởng, một giấc mơ viển vông cả đời không chạm tới. Nhưng đối với Nam của hiện tại, chỉ cần một vài thao tác vuốt màn hình trên ứng dụng ngân hàng, năm tỷ đã chuyển đi gọn gàng trước khi năm tiếng đồng hồ hết hạn.
Khi nhìn thấy dòng chữ "Giao dịch thành công" hiện lên, Nam nghĩ gã trưởng phòng sẽ thỏa mãn. Anh nghĩ mình đã dùng tiền để mua lại sự bình yên, mua lại cái quyền được làm một người giàu ẩn danh.
Nhưng anh đã quá ngây thơ trước bản chất của lòng tham. Lòng tham con người giống như một loài nấm ký sinh, một khi đã bám được vào dòng máu của bạn, nó sẽ hút cho đến khi bạn chỉ còn là một cái xác khô.
Một tuần sau khi nhận được năm tỷ, gã trưởng phòng đi làm với một chiếc đồng hồ Rolex mới toanh lấp lánh trên cổ tay. Gã không còn chửi rủa Nam nữa. Ngược lại, gã nhìn anh với ánh mắt của một gã chăn nuôi nhìn con bò sữa béo tốt của mình. Và chuyện gì đến cũng phải đến. Chiều thứ Sáu, một phong bì tài liệu lại được ném lên bàn Nam. Bên trong không có hồ sơ công việc, chỉ có một tờ giấy ghi một con số duy nhất: 10 TỶ. kèm theo dòng chữ viết tay nguệch ngoạc: "Hạn chót là đêm nay. Tao biết mày mới mua căn penthouse ở khu biệt lập rồi."
Gã đã cho người theo dõi anh. Gã biết nơi anh ở.
"Khốn nạn!" Nam rít lên qua kẽ răng, hai mắt anh đỏ ngầu vì thiếu ngủ.
Suốt một tuần qua, Nam rơi vào trạng thái hoang tưởng nặng nề (Hội chứng giàu đột ngột - Sudden Wealth Syndrome). Anh đã bí mật xin nghỉ việc nhưng gã trưởng phòng không phê duyệt đơn, gã ép anh phải đến công ty để gã dễ bề kiểm soát. Đêm nào Nam cũng thức trắng trong căn phòng trọ cũ — anh chưa dám dọn sang nhà mới vì sợ lộ chuyển động. Anh lắp bốn chiếc camera an ninh chĩa thẳng ra cửa phòng trọ, lẩn trốn mọi cuộc gọi từ bố mẹ ở quê vì sợ tiếng khóc than nợ nần của họ sẽ làm anh mủi lòng mà chi tiền, từ đó làm lộ ra manh mối. Anh nhìn ai cũng thấy một kẻ tống tiền, nhìn người đưa thư cũng nghĩ là thám tử tư do gã trưởng phòng thuê.
23 giờ 30 phút đêm hôm đó.
Văn phòng công ty đã tắt đèn tối om. Chỉ còn ánh sáng từ những dãy đèn đường hắt qua khung kính bảo vệ của tầng thượng — nơi gã trưởng phòng hẹn Nam lên "chốt hợp đồng". Gió đêm rít lên từng hồi, mang theo cái lạnh buốt của một cơn bông bão sắp sửa ập xuống thành phố.
Mạnh — tên gã trưởng phòng đang đứng hút thuốc cạnh lan can sắt bảo vệ của tầng 12. Thấy bóng Nam bước ra khỏi cửa thoát hiểm, gã gảy tàn thuốc, thản nhiên cười lớn: "Đến đúng giờ đấy King Kong. Tiền của tao đâu?"
"Tôi không đưa nữa", Nam nói, giọng anh khàn đặc, lạnh lùng đến đáng sợ. Anh bước lại gần gã, đôi bàn tay giấu trong túi áo khoác đang siết chặt. "Năm tỷ là quá đủ để mày ngậm miệng rồi Mạnh ạ. Mày nghĩ tao là cái mỏ vàng vô tận cho mày đào chắc?"
Mạnh khựng lại một giây, rồi gã bật cười điên cuồng, điệu cười đầy vẻ khinh bỉ: "Mày quên địa vị của mày rồi sao Nam? Mày chỉ là một thằng nhân viên quèn, một con chó rách gánh nợ thay gia đình. Nếu không có tờ vé số đó, mày có tư cách đứng đây nói chuyện ngang hàng với tao không? Mày không đưa? Được thôi!"
Mạnh rút chiếc điện thoại iPhone ra, ngón tay gã lướt nhanh trên màn hình: "Tao đang mở sẵn giao diện Livestream trên Facebook rồi đây. Chỉ cần một nút bấm, tao sẽ công khai toàn bộ ảnh chụp căn cước công dân của mày, địa chỉ nhà bố mẹ mày ở quê, và vết sẹo chữ V trên cổ tay mày cho cả thiên hạ biết. Để xem ngày mai có bao nhiêu băng nhóm, bao nhiêu chủ nợ đến dỡ nhà mày ra!"
"Dừng lại!" Nam hét lên, lao vào giật lấy chiếc điện thoại.
"Buông ra! Thằng rách nát này!" Mạnh dùng cùi chỏ thúc mạnh vào ngực Nam, đẩy anh ngã chúi mặt xuống nền xi măng. Gã say rượu, bước chân loạng choạng nhưng tay vẫn cố bấm vào màn hình.
Nỗi sợ hãi bị phơi bày, nỗi uất hận bị dồn nén suốt bao năm qua dưới trướng gã trưởng phòng độc tài, cùng với sự hoang tưởng tột độ của một kẻ đang nắm giữ 92 tỷ đồng bất ngờ bùng nổ trong đại não Nam. Anh không còn là Nam hiền lành, nhu nhược của ngày xưa nữa. Đồng tiền đã trao cho anh một thứ quyền lực đen tối.
Nam lồm cồm bò dậy, lao tới như một con thú điên. Anh không giật điện thoại nữa, anh dùng cả hai tay đẩy mạnh vào lồng ngực Mạnh.
Mạnh đang trong cơn say, lại đứng sát lan can sắt bảo vệ vốn đã cũ kỹ, rỉ sét của tòa nhà. Rắc! Một tiếng động khô khốc vang lên. Thanh sắt bảo vệ mục nát không chịu nổi lực đẩy quá mạnh.
Đôi mắt Mạnh trợn trừng kinh hoàng. Chiếc điện thoại tuột khỏi tay gã, rơi xuống sàn. Toàn bộ cơ thể gã ngã ngửa ra phía sau, lao thẳng xuống khoảng không đen kịt của tầng 12.
Một tiếng bịch nặng nề vang lên từ mặt đất phía dưới, bị nuốt chửng bởi một tiếng sấm rền vang trên bầu trời.
Không gian trên tầng thượng lập tức rơi vào sự tĩnh lặng chết chóc. Nam đứng chết trân bên thanh lan can gãy, nhìn xuống khoảng tối sâu hoắm. Tim anh như ngừng đập. Anh vừa giết người.
Nhưng lý trí đen tối của Nam nhanh chóng lấy lại quyền kiểm soát. Anh nhặt chiếc điện thoại của Mạnh lên, lau sạch dấu vân tay của mình bằng vạt áo, rồi kiểm tra giao diện. May mắn thay, nút Livestream chưa kịp bấm. Nam lùi lại, nhìn xung quanh. Không có camera an ninh nào ở góc tầng thượng này do hệ thống đang bảo trì. Mạnh lên đây một mình, nồng độ cồn trong máu gã rất cao.
Nam nhanh chóng thu dọn hiện trường, chầm chậm đi xuống bằng lối cầu thang bộ, né tránh các góc khuất của camera hành lang rồi biến mất vào màn đêm mưa bão.
Hai ngày sau.
Vụ việc trưởng phòng truyền thông ngã lầu tử vong được cơ quan chức năng kết luận là một vụ tai nạn ngoài ý muốn do nạn nhân uống rượu quá say, mất thăng bằng khi đứng hóng gió ở khu vực lan can đang sửa chữa. Nam hoàn toàn ngoại phạm, không một ai nghi ngờ anh.
Anh chính thức tự do. Cầm trên tay quyết định thôi việc được ban giám đốc ký duyệt thay thế, Nam mỉm cười. Anh đã giải quyết xong cái gai duy nhất biết được bí mật của mình.
Chiều hôm đó, Nam dọn toàn bộ đồ đạc đến căn penthouse rộng ba trăm mét vuông nằm trên tầng cao nhất của một tòa nhà chọc trời giữa trung tâm thành phố — nơi có hệ thống an ninh ba lớp, quẹt thẻ từ nhận diện khuôn mặt và cô lập hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Anh tự thưởng cho mình một ly rượu vang đắt tiền, ngồi nhìn xuống toàn cảnh thành phố rực rỡ ánh đèn qua lớp kính cường lực.
"Bíp."
Chiếc điện thoại cá nhân mới tinh của Nam — chiếc điện thoại chưa từng đăng ký bất kỳ dịch vụ nào bất ngờ rung lên một nhịp ngắn. Một thông báo từ ứng dụng ngân hàng hiện lên:
[VCB]: Tài khoản ...8888 của quý khách vừa bị trừ 10.000.000.000 VND. Số dư còn lại: 52.400.000.000 VND. *
Nam bật dậy, ly rượu vang trên tay rơi xuống sàn, nhuộm đỏ tấm thảm nhung sang trọng. Anh chưa hề thực hiện bất kỳ giao dịch nào!
Ngay sau đó, một tin nhắn từ một số máy ẩn danh gửi đến:
"Mày đã dùng một mạng người để đổi lấy chiếc mặt nạ King Kong đó, Nam ạ. 10 tỷ này là tiền lãi. Giờ đến lượt tao thu hồi toàn bộ phước báo của mày."
Nam đứng sững sờ giữa căn penthouse xa hoa, chiếc điện thoại trên tay anh suýt chút nữa rơi tuột xuống đất. Gã trưởng phòng đã chết, vậy kẻ đang nhắn tin này là ai? Lời nguyền trúng số thực sự đã bắt đầu, hay anh vừa bước vào một trò chơi săn mồi mới của một con quỷ còn đáng sợ hơn gấp trăm lần?