
Tác giả: Tô Nhuyễn Nhuyễn
Đồng hồ trên cổ tay Lâm Bách phát ra tiếng *tít tít* báo hiệu ca trực đêm bắt đầu.
Anh siết lại đai an toàn của bộ đồ lặn chịu áp lực cao Exo-Suit, đưa mắt nhìn qua lớp kính dày 20cm của phòng điều khiển trung tâm Trạm Hải Thần.
Bên ngoài cửa kính là một khoảng không đen thẫm tuyệt đối, nơi những hạt "tuyết biển" — chất hữu cơ lắng đọng từ mặt nước — rơi xuống chầm chậm như những linh hồn vất vưởng.
"Lâm Bách, mức áp suất ở khoang kỹ thuật số 3 đang tăng bất thường 0.4%," giọng nói trầm lắng, đều đều của Hàn Thiệu vang lên qua tai nghe nội bộ.
Hàn Thiệu đang ngồi trước hệ thống máy vi tính phân tích phổ mẫu ADN, kính mắt phản chiếu những dải tín hiệu màu xanh lục nhảy múa liên tục.
Khác với vẻ sương gió, đầy vết sẹo ngầu đời của Lâm Bách, Hàn Thiệu mang dáng vẻ của một trí thức điển hình với bàn tay thon dài và phong thái điềm tĩnh đến mức kỳ lạ.
"Chắc chỉ là sự co giãn nhiệt của đường ống thôi, Chuyên gia Hàn," Lâm Bách đáp bằng giọng điệu có phần cợt nhả nhưng ánh mắt lập tức đanh lại.
Anh vốn không thích sự trầm lặng quá mức của Hàn Thiệu, vì trong môi trường cứu hộ, sự chậm rãi đôi khi đồng nghĩa với cái chết.
"Dù sao thì cái 'đáy giếng' 4.000m này cũng chưa từng có ngày nào thực sự bình yên."
Lâm Bách đứng dậy, kiểm tra chiếc mỏ lết lực heavy-duty và súng phóng móc mạ Titan trên đai lưng.
Anh bước về phía khu vực phòng thí nghiệm sinh học của Hàn Thiệu.
Nơi đây ngập tràn những bể thủy sinh chứa các mẫu sinh vật phát quang phát sáng lập lòe trong dung dịch bảo quản.
Đột nhiên, sàn nhà bằng kim loại gia cường rung chuyển dữ dội!
Một tiếng gầm trầm thấp, có tần số cực thấp (infrasound) đâm xuyên qua lớp hợp kim của trạm, khiến toàn bộ chất lỏng trong các ly thủy tinh sóng sánh rồi vỡ tan tành.
Đèn tín hiệu khẩn cấp chuyển sang màu đỏ quạch, tiếng còi báo động *o o* xé tan không khí tĩnh mịch.
"Cảnh báo! Bề mặt giếng khoan số 2 bị vỡ!"
"Sự cố rò rỉ áp suất cấp độ 5! Tất cả nhân sự lập tức di chuyển đến khoang thoát hiểm!"
Tiếng máy tính cảnh báo vang lên dồn dập.
"Không phải động đất tự nhiên," Hàn Thiệu đứng bật dậy, mắt đăm đăm nhìn vào màn hình định vị sóng âm (sonar).
Trên màn hình, hàng loạt chấm đỏ kích thước khổng lồ đang di chuyển với tốc độ khủng kíp từ vệt nứt địa tầng thẳng tiến về phía trạm.
"Có thứ gì đó dưới khe vực... Nó vừa bị đợt khoan thăm dò làm thức giấc!"
Chưa kịp để Lâm Bách lên tiếng, một tiếng *RẮC* kinh hoàng vang lên từ phía khoang đông.
Áp suất nước khổng lồ 400 atmosphere tràn vào qua vệt nứt, xé rách lớp vỏ hợp kim dày như xé một tờ giấy bọc thực phẩm.
Dòng nước xoáy với lực nén cực đại lao vào khoang chứa với tốc độ như một viên đạn đại bác, đập tan mọi vách ngăn trên đường đi của nó.
"Đi mau!" Lâm Bách lao đến, chộp lấy bả vai Hàn Thiệu, dồn hết sức mạnh của một thợ lặn chuyên nghiệp kéo gã chuyên gia sinh học lùi lại phía sau cánh cửa cách ly thủy lực.
*ẦM!*
Cánh cửa thép nặng 5 tấn sập xuống ngay khi dòng nước tử thần chạm đến chân họ.
Lực nén của nước đập vào cánh cửa làm khung hợp kim biến dạng, tiếng kim loại rên rỉ ken két nghe đến rợn người.
Qua lớp kính quan sát nhỏ trên cửa cách ly, Lâm Bách và Hàn Thiệu chết lặng khi nhìn thấy kịch tính kinh hoàng đang diễn ra bên trong khoang đông.
Trong làn nước đục ngầu ngập tràn bọt khí và máu, những sinh vật dạng rồng biển cổ đại dài hơn 15 mét đang quẫy đạp cuồng bạo.
Thân thể chúng được bao bọc bởi lớp vảy sừng sần sùi phản chiếu ánh sáng xanh lam u uất, đầu sọ dẹp với hàm răng lởm chởm như những lưỡi cưa thép.
Kinh dị nhất là đôi mắt mù lụa của chúng tỏa ra thứ ánh sáng sinh học cực mạnh, cùng những xúc tua gai ngoằn ngoèo đang vươn ra xé nát các thiết bị nghiên cứu.
"Đó là... *Abyssal Leviathan*," Hàn Thiệu thầm thì, giọng nói run rẩy nhưng đôi mắt hiện lên sự kinh ngạc chuyên môn.
"Loài sinh vật săn mòn đỉnh cao thời Tiền Băng Hà... Chúng sống bằng việc cảm nhận sóng âm trong rãnh siêu sâu!"
"Tôi không cần biết chúng là con quái gì!" Lâm Bách gầm lên, ấn mạnh nút khóa chết cánh cửa khẩn cấp.
"Trạm này sắp sụp hoàn toàn trong vòng 15 phút nữa! Các khoang thoát hiểm tự động ở phía Tây đã bị nước nhấn chìm rồi!"
"Chúng ta còn một con đường duy nhất," Hàn Thiệu nhanh chóng lấy lại sự bình tĩnh, chỉ tay về phía bản đồ cấu trúc trúc của trạm treo trên tường.
"Hệ thống ống dẫn kỹ thuật cũ kỹ dựng từ năm 1990 nối thẳng lên trạm trung chuyển ở độ sâu 2.000m. Nhưng nó đã bị bỏ hoang mười lăm năm nay."
Lâm Bách nhìn đường ống trên bản đồ — một cấu trúc hình trụ bằng thép carbon dài thăm thẳm, chật hẹp và rạn nứt theo thời gian.
"Leo ngược 2.000m trong một cái ống gỉ sét khi quái vật đang phá vỡ trạm? Cậu điên rồi sao?"
"Hoặc là chui vào đó và có 1% cơ hội sống sót, hoặc ở lại đây làm mồi cho lũ sinh vật đó trong 3 phút nữa," Hàn Thiệu nhìn thẳng vào mắt Lâm Bách, giọng nói dứt khoát không chút do dự.
Lâm Bách siết chặt nắm đấm, nhìn vệt nứt trên cánh cửa thủy lực đang lan rộng ra như màng nhện.
Anh cởi bỏ chiếc áo khoác ngoài vướng víu, kiểm tra lại bình khí oxy dự phòng và chiếc súng kích điện cao áp trên tay.
"Được rồi, Chuyên gia Hàn. Nếu tôi có chết dưới cái đáy biển xui xẻo này, tôi sẽ kéo cậu theo cùng!"
Lâm Bách dùng mỏ lết đập vỡ nắp che của cửa hầm kỹ thuật dẫn vào hệ thống ống dẫn.
Một mùi gỉ sét và không khí mục nát bốc lên nồng nặc.
Hai người lần lượt chui vào khoảng không chật hẹp chỉ vừa một người bò, ngay khi một tiếng nổ lớn xé rách vách ngăn cuối cùng của Trạm Hải Thần, nhấn chìm toàn bộ trung tâm nghiên cứu vào bóng tối và biển nước tử thần.