Nang cứu hộ bằng Titanium xé tan làn nước biển tối đen như mực, lao vọt lên phía trên với tốc độ khủng khiếp.
Sự gia tốc đột ngột đè nén cơ thể Lâm Bách chặt cứng vào chiếc ghế định vị chịu lực.
Lồng ngực anh như bị một tảng đá hàng tấn đè bẹp, hơi thở trở nên dồn dập và đau đứt quãng.
Xung quanh nang, áp suất đại dương giảm liên tục từ 200 atmosphere xuống 150, rồi 100 atmosphere khi nó nhanh chóng vượt qua các tầng nước sâu.
Ánh sáng từ trận bùng nổ van xả phụ và hình ảnh sự hy sinh của Hàn Thiệu vẫn khắc sâu trong tâm trí Lâm Bách.
Nỗi đau mất đi người đồng đội kiên cường hòa lẫn với cơn đau thể xác dữ dội từ khớp gối bị chấn thương khiến anh tưởng chừng như gục ngã.
Tuy nhiên, Lâm Bách biết rằng anh không được phép ngất đi lúc này.
Sự hy sinh của Hàn Thiệu sẽ trở nên vô nghĩa nếu anh không thể đưa chiếc nang này cập bến an toàn tại Trạm Trung Chuyển Số 1 ở độ sâu 1.000 mét.
Bảng điều khiển trung tâm của nang cứu hộ bắt đầu chớp nháy liên hồi những tín hiệu cảnh báo màu đỏ thẫm.
CẢNH BÁO: DÒNG CHẢY NGƯỢC CỰC ĐẠI TẠI ĐỘ SÂU 1.200 MÉT!
CẢNH BÁO: MẤT CÂN BẰNG ÁP SUẤT THỦY LỰC PHÍA ĐUÔI NANG!
Đại dương không hề dễ dàng buông tha cho kẻ đào thoát.
Khi nang cứu hộ tiến vào độ sâu 1.200 mét, nó đụng độ phải một vệt dòng chảy ngầm cực mạnh sinh ra từ các đợt địa chấn đáy biển vừa qua.
Con sóng ngầm này cuộn xoáy như một vòi tồng ngầm dưới đáy biển, hất văng chiếc nang Titanium khỏi quỹ đạo phóng thẳng đứng ban đầu.
Nang cứu hộ bị xoay tròn cuồng bạo trong dòng nước xoáy!
Lâm Bách bị lắc lư dữ dội, đầu va đập liên tục vào khung ghế bảo vệ khiến tầm nhìn của anh chao đảo và xuất hiện những vệt đen lóe sáng.
Anh nghiến chặt răng, vươn bàn tay run rẩy chộp lấy cần điều khiển cánh hãm thủy lực ở bên hông ghế.
"Khống chế góc nghiêng... phải giữ góc nghiêng mười lăm độ!" Lâm Bách lẩm nhẩm tự nhủ, cố gắng nhớ lại những bài huấn luyện xử lý sự cố khẩn cấp trên nang cứu hộ.
Anh đẩy mạnh cần điều khiển sang trái, kích hoạt các phản lực phụ phía đuôi nang để chống lại lực xoáy của dòng nước ngầm.
XÈO... XÈO... BÙM!
Khi Lâm Bách mở mắt ra một lần nữa, thứ ánh sáng trắng dịu nhẹ và vô trùng của phòng y tế Trạm Số 1 đập vào mắt anh.
Tiếng máy đo nhịp tim phát ra những tiếng bíp... bíp... đều đặn và êm ái.
Anh đang nằm trên một chiếc giường cấp cứu hiện đại, chân trái bị chấn thương đã được cố định bằng khung định vị y khoa tự động.
Một bình truyền dung dịch giải nén đang chậm rãi nhỏ từng giọt vào tĩnh mạch tay anh.
Một vị bác sĩ quân y bước lại gần, nhìn Lâm Bách với ánh mắt kính trọng và ngạc nhiên sâu sắc.
"Anh đã tỉnh rồi, Thợ lặn Lâm Bách," vị bác sĩ nhẹ nhàng nói.
"Thật là một phép màu sinh tồn! Anh đã vượt qua quãng đường 2.000 mét từ vực thẫm rãnh Mariana lên tới đây chỉ với một chiếc nang cứu hộ bị hỏng."
Lâm Bách im lặng vài giây, ánh mắt anh nhìn ra cửa sổ mạn tàu của phòng y tế.
Bên ngoài, đại dương ở độ sâu 1.000 mét vẫn bao la và tăm tối, nhưng phía trên xa xa, những tia ánh sáng mặt trời đầu tiên đã bắt đầu xuyên qua làn nước biển.
"Còn chuyên gia Hàn Thiệu..." Lâm Bách cất giọng khàn đục, cổ họng anh khô khốc.
Vị bác sĩ trầm ngâm lắc đầu đầy tiếc thương.
"Chúng tôi đã quét rada toàn bộ khu vực trạm dưới. Trạm Sinh Học Số 2 đã hoàn toàn sụp đổ sau đợt phun trào núi lửa ngầm mười phút trước."
"Không một ai ở phía dưới có thể sống sót... Hàn Thiệu đã dùng tính mạng của mình để mở đường cho anh."
Lâm Bách đưa bàn tay run rẩy lên vuốt mặt.
Giọt nước mắt thầm lặng lăn xuống cằm anh, hòa cùng kỷ niệm về người đồng đội dũng cảm đã mãi mãi ở lại với lòng biển sâu.
Vị bác sĩ quân y đặt nhẹ tay lên vai Lâm Bách như một lời an ủi thầm lặng.
Ông bước tới chiếc bàn điều khiển bên cạnh giường, bật một đoạn băng ghi âm ngắn được truyền qua hệ thống tín hiệu sóng âm khẩn cấp trước khi Trạm Số 2 bị nhấn chìm hoàn toàn.
Giọng nói của Hàn Thiệu vang lên qua những tiếng xè xè của nhiễu sóng: "Lâm Bách, nếu anh nghe được những dòng này... điều đó có nghĩa là kế hoạch xả áp phụ của chúng ta đã thành công. Đừng tự dằn dặt bản thân vì sự ở lại của tôi. Đại dương này đã lấy đi quá nhiều thứ, nhưng nó không thể dập tắt được hy vọng của con người. Hãy sống tiếp và mang những dữ liệu mẫu sinh học trong máy đo của tôi về cho thế giới trên bề mặt..."
Đoạn ghi âm kết thúc bằng những tiếng va đập dồn dập rồi chìm vào sự im lặng vĩnh cửu.
Lâm Bách siết chặt nắm tay, nhìn qua khung cửa kính y tế ra khoảng không đại dương bao la.
Những tia nắng mặt trời buổi sáng đã bắt đầu chiếu rọi qua tầng nước biển 1.000 mét, tạo nên những luồng ánh sáng vàng óng lung linh như những dải lụa kỳ ảo.
Anh biết rằng hành trình sinh tồn kinh hoàng ở rãnh biển sâu đã khép lại, nhưng tinh thần dũng cảm và sự hy sinh cao cả của Hàn Thiệu sẽ mãi mãi là ngọn hải đăng chiếu sáng trong tâm hồn anh suốt những tháng ngày còn lại.