"Thứ nhất, việc đính hôn chỉ là ý muốn đơn phương của người nhà họ Phó, tôi chưa từng gật đầu đồng ý."
"Thứ hai, Tập đoàn Thịnh Thế không có bất kỳ quan hệ hợp tác nào bắt buộc tôi phải chịu đựng sự vô lễ của cô."
"Thứ ba, người đứng bên cạnh tôi đây là Lâm Thấm Nhược — tiểu thư duy nhất của Lâm Thị, và là người phụ nữ duy nhất mà Phó Cảnh Sâm này trân trọng!"
"Lâm Thấm Nhược?!" Tống Uyển Đình giật mình, ngơ ngác nhìn lại cô gái ăn mặc giản dị trước mắt.
Cái tên này vô cùng quen thuộc đối với giới thượng lưu thành phố A mười năm trước.
Thì ra đây chính là vị thiên kim tiểu thư đã biến mất sau khi gia đình phá sản năm xưa!
"Thì ra là tiểu thư nhà họ Lâm đã phá sản!" Tống Uyển Đình cười khẩy một tiếng đầy mỉa mai.
"Tiểu thư cái gì chứ? Bây giờ chỉ là một kẻ nghèo hèn đi lau sàn nhà!"
"Cảnh Sâm, anh điên rồi sao? Một kẻ nợ nần chồng chất như cô ta chỉ làm ảnh hưởng đến danh tiếng của anh và Thịnh Thế mà thôi!"
"Trợ lý Lý!" Phó Cảnh Sâm không muốn lãng phí thêm một giây nào với Tống Uyển Đình, anh cất giọng lạnh lùng gọi vào bộ đàm.
Ngay lập tức, Trợ lý Lý cùng hai bảo vệ lực lưỡng đẩy cửa bước vào.
"Mời cô Tống ra ngoài. Từ nay về sau, nếu không có hẹn trước của tôi, không được phép cho cô ta bước chân vào tầng năm mươi một bước nào nữa!"
Phó Cảnh Sâm ra lệnh tàn nhẫn, không hề nể mặt mũi của tập đoàn Tống Thị.
"Phó Cảnh Sâm! Anh sẽ phải hối hận vì đối xử với em như thế này!"
Tống Uyển Đình gào lên trong tức giận khi bị hai bảo vệ lịch sự nhưng kiên quyết mời ra khỏi phòng.
Tiếng giày cao gót chát chúa xa dần, trả lại sự yên tĩnh vốn có cho phòng làm việc.
Căn phòng rơi vào sự im lặng đè nén.
Lâm Thấm Nhược cố gỡ bàn tay đang siết chặt shoulder cô của Phó Cảnh Sâm ra, ánh mắt cô đượm buồn và mệt mỏi tột cùng.
"Cảnh Sâm, anh không nên vì tôi mà làm mất lòng Tống Thị."
"Cô ta nói đúng, tôi bây giờ chỉ là một kẻ mang nợ, xuất hiện bên cạnh anh chỉ mang lại rắc rối và lời ra tiếng vào cho anh mà thôi."
"Em câm miệng lại cho tôi!"
Phó Cảnh Sâm xoay người cô lại, hai tay nắm chặt lấy hai vai cô, đôi mắt đỏ ngầu vì tức giận và đau xót.
"Lâm Thấm Nhược, em xem tôi là loại người gì?"
"Năm mươi năm hay mười năm trước, dù em là tiểu thư giàu có hay cô gái dọn vệ sinh nghèo hèn, trong mắt Phó Cảnh Sâm tôi, em vẫn luôn là Lâm Thấm Nhược!"
"Anh không sợ lời ra tiếng vào, không sợ bất kỳ thế lực nào!"
Anh hạ giọng, giọng nói chùng xuống mang theo sự van xin khẩn thiết đến run rẩy.
"Cái duy nhất tôi sợ... chính là em lại một lần nữa bỏ rơi tôi."
"Xin em, đừng đẩy tôi ra nữa có được không?"
Những lời nói chân thành và tình cảm nguyên vẹn sau năm năm chia cách của anh như một cú đấm mạnh xé rách lớp vỏ bọc kiên cường của Lâm Thấm Nhược.
Nước mắt cô vỡ òa, giọt này nối tiếp giọt kia lăn dài trên má.
Cô gục đầu vào ngực anh, bật khóc nức nở — tiếng khóc giải tỏa mọi uất ức, đắng cay và tủi hờn mà cô đã phải gánh chịu suốt năm năm qua dưới đáy xã hội.
Phó Cảnh Sâm ôm chặt lấy cô vào lòng, vòng tay siết chặt như muốn đem cô khảm sâu vào lồng ngực mình.
Anh nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc mềm mại của cô, đặt một nụ hôn dịu dàng lên trán cô.
"Khóc đi, khóc hết ra đi em."
"Từ hôm nay trở đi, có tôi ở đây rồi, không ai có thể làm tổn thương em được nữa."
Buổi chiều hôm đó, tin đồn về việc Chủ tịch mới của Thịnh Thế vì một cô gái lau dọn mà thẳng tay đuổi tiểu thư Tống Thị đã lan truyền nhanh chóng khắp tập đoàn.
Tuy nhiên, trước sự đe dọa sa thải và phong sát tàn nhẫn từ Trợ lý Lý, không ai dám bàn tán công khai.
Cuối ngày làm việc, Phó Cảnh Sâm trực tiếp đưa Lâm Thấm Nhược xuống bãi đỗ xe bằng thang máy riêng của Chủ tịch.
Anh tự tay mở cửa chiếc xe Maybach sang trọng, bắt cô ngồi vào vị trí ghế phụ.
"Anh đưa tôi đi đâu vậy? Tôi phải vào bệnh viện chăm sóc cho mẹ!" Lâm Thấm Nhược lo lắng lên tiếng.
"Chúng ta đi đến bệnh viện." Phó Cảnh Sâm mỉm cười dịu dàng, khởi động xe.
"Tôi đã liên hệ với chuyên gia y khoa hàng đầu quốc tế, bác sĩ giỏi nhất sẽ trực tiếp điều trị cho bác gái."
"Từ hôm nay, em không cần phải lo lắng về tiền viện phí hay bất kỳ khoản nợ nào nữa. Mọi chuyện... cứ để tôi lo."
Bọc ngoài chiếc xe xa xỉ là không gian êm ái và ấm áp, cách biệt hoàn toàn với cái lạnh giá rát thịt của mưa đêm ngoài cửa kính.
Lâm Thấm Nhược ngồi ở ghế phụ, ngón tay xoắn chặt vào vạt áo, tâm trí hỗn loạn không thôi.
Hình ảnh người đàn ông kiên định đứng trước mặt Tống Uyển Đình để bảo vệ cô vẫn còn hiện rõ mồn một trong tâm trí.
Cô nhìn bàn tay rắn rỏi của Phó Cảnh Sâm đang thong dong điều khiển vô lăng, sự ấm áp từ bàn tay ấy dường như vẫn còn vương vấn trên vai cô.
"Cảnh Sâm... khoản tiền điều trị cho mẹ tôi vô cùng lớn, anh không cần phải..." Cô ngập ngừng lên tiếng, giọng nói chứa đựng sự áy náy khôn nguôi.
"Lâm Thấm Nhược, em còn coi tôi là bạn không?"
Phó Cảnh Sâm không quay đầu lại, nhưng giọng nói trầm ấm của anh vang lên cắt ngang lời cô.
"Năm xưa khi gia đình em gặp chuyện, em đã âm thầm gánh chịu một mình mà không cho tôi biết bất kỳ điều gì."
"Bây giờ tôi đã có đủ khả năng đứng ở đây, em lại muốn tước đi quyền được chăm sóc em và bác gái sao?"
Cái nhìn nghiêng sâu thẳm của anh qua gương chiếu hậu khiến Lâm Thấm Nhược nghẹn lời.
Cô biết mình không thể chối bỏ được nữa, sự chân thành và tình cảm bền bỉ của anh chính là chỗ dựa duy nhất mà cô có thể bấu vấu vào lúc này.
Chiếc xe Maybach đắt tiền lướt nhanh qua những con phố đông đúc, hướng về phía Bệnh viện Trung tâm — nơi mẹ cô đang nằm điều trị.
Một chương mới trong cuộc đời của cô dường như đã chính thức bắt đầu từ khoảnh khắc này.