Sáng hôm sau, Lâm Thấm Nhược xuất hiện tại tầng năm mươi của Tập đoàn Thịnh Thế với tư cách mới: Trợ lý Chủ tịch.
Bộ vest công sở màu kem thanh lịch được cắt may riêng vừa vặn tôn lên vóc dáng mảnh mai, thanh thoát của vị tiểu thư năm xưa. Dù gương mặt vẫn còn chút nhợt nhạt, nhưng thần thái thông minh, sắc sảo của người từng tốt nghiệp xuất sắc ngành tài chính đã dần quay trở lại.
Tuy nhiên, sóng gió nơi thương trường và giới thượng lưu chưa bao giờ dừng lại.
Ngay trong buổi sáng, tin đồn về việc Tập đoàn Tống Thị rút vốn khỏi dự án khu đô thị mới để ép Thịnh Thế phải quay lại thỏa thuận đính hôn đã lan truyền khắp các mặt báo kinh tế.
Tại phòng họp cổ đông, không ít ông lớn trong HĐQT lên tiếng gây áp lực với Phó Cảnh Sâm, yêu cầu anh phải xoa dịu Tống gia để tránh tổn thất hàng trăm tỷ đồng.
Lâm Thấm Nhược đứng ở góc phòng họp, ôm tập tài liệu trong tay, lòng tràn ngập lo lắng. Cô biết rõ Tống Uyển Đình đang dùng thế lực gia tộc để trả thù anh vì cô.
Cuối buổi họp, một cổ đông lớn tuổi hãm hèn lên tiếng: "Chủ tịch Phó, chỉ vì một người phụ nữ xuất thân lai lịch không rõ ràng mà làm ảnh hưởng đến lợi ích của toàn bộ tập đoàn, liệu có đáng không?"
Phó Cảnh Sâm đập mạnh tập hồ sơ xuống bàn, tiếng động chát chúa làm cả phòng họp câm nín.
"Lợi ích của Thịnh Thế do chính tay Phó Cảnh Sâm này tạo ra, không phụ thuộc vào bất kỳ sự ban ban ơn nào của Tống Thị!"
"Thế nào? Trợ lý Lâm, em có tin tưởng vào năng lực tài chính của sếp mình không?"
Lâm Thấm Nhược bước lại gần anh, mỉm cười — nụ cười rạng rỡ đầu tiên sau năm năm tăm tối:
"Chủ tịch Phó, trong tập hồ sơ phân loại sáng nay, tôi đã lập sẵn phương án dự phòng chuyển hướng nguồn vốn sang quỹ đầu tư Thụy Sĩ. Tống Thị rút vốn... chính là cơ hội để Thịnh Thế thâu tóm toàn bộ 100% cổ phần dự án."
Phó Cảnh Sâm ngẩn người nhìn cô, rồi bật cười sảng khoái. Anh bước tới, kéo cô vào lòng ôm chặt:
"Lâm Thấm Nhược, em đúng là kho báu mà tôi đã đánh mất suốt năm năm qua."
---
Sáu tháng trôi qua như một giấc mộng dài rực rỡ.
Ca phẫu thuật của mẹ Lâm Thấm Nhược do chính tay bác sĩ Trịnh thực hiện đã thành công mỹ mãn.
Sau nửa năm điều trị và phục hồi tại khu dưỡng lão sinh thái bậc nhất thành phố, sắc mặt bà đã hồng hào trở lại, có thể tự do dạo bước dưới những vòm hoa hòe tươi mát.
Mỗi tuần, khi Phó Cảnh Sâm đèo cô vào thăm, bà đều nắm chặt tay hai người, đôi mắt hiền từ rấn rướn nước mắt vì biết con gái mình cuối cùng đã tìm lại được bến đỗ an yên sau muôn vàn giông bão.
Về phần Tập đoàn Thịnh Thế, cú rút vốn ngông cuồng của Tống Thị không những không đánh gục được Phó Cảnh Sâm, mà còn tạo đòn bẩy hoàn hảo để anh cùng người trợ lý tài năng của mình thâu tóm toàn bộ 100% cổ phần dự án khu đô thị phía Nam.
Bằng tư duy tài chính sắc bén của thiên kim nhà họ Lâm năm xưa, Lâm Thấm Nhược đã trực tiếp tái cấu trúc lại dòng vốn, giúp Thịnh Thế thu về khoản lợi nhuận kỷ lục.
Tống gia sau cơn chấn động tài chính đành ngậm ngùi thu hẹp thế lực; Tống Uyển Đình cay đắng nhìn người đàn ông mình khao khát nâng niu một cô gái dọn vệ sinh lên đỉnh cao, cuối cùng đành ôm lấy sự kiêu ngạo lụi tàn mà rời khỏi giới thượng lưu thành phố.