Vụ án bắt giữ người trái pháp luật của Trịnh Nhã Kỳ bị đưa ra ánh sáng, trở thành sự kiện chấn động giới thượng lưu thành phố S.
Nhờ sự can thiệp triệt để từ bộ phận pháp lý của Lục Thị, Trịnh Nhã Kỳ không thể dùng tiền hay mối quan hệ để bảo quạt chạy án.
Tuy nhiên, dựa vào giấy chứng nhận chẩn đoán mắc chứng rối loạn nhân cách và hoang tưởng nặng do phía gia đình cung cấp, cô ta tạm thời thoát khỏi án tù hình sự và bị bắt buộc đưa vào điều trị đặc biệt tại Bệnh viện Tâm thần Ngoại ô.
Mọi chuyện tưởng chừng đã khép lại yên bình, nhưng sự im ắng ấy chỉ là khoảng lặng trước một cơn bão mới.
Sáu tháng sau, tập đoàn Trịnh Thị chính thức phá sản, toàn bộ tài sản bị phát mại.
Người cha từng quyền lực của Trịnh Nhã Kỳ qua đời vì bạo bệnh trong sự ghẻ lạnh của giới kinh doanh.
Bi kịch dồn dập đã hoàn toàn đánh tan chút lý trí cuối cùng còn sót lại của Trịnh Nhã Kỳ trong trại giam bệnh viện.
Trong đầu cô ta lúc này không còn là khao khát chiếm đoạt Lục Tấn hay đóng giả người quá cố nữa, mà là một mối hận thù điên dại nhắm thẳng vào Lâm Duật.
Tại phòng làm việc của Tổng tài Lục Thị, không khí chiều thu trở nên vô cùng căng thẳng.
Thư ký Trương gõ cửa bước vào, gương mặt tái nhạt đưa ra một tập tài liệu khẩn cấp:
"Lục tổng, phía bệnh viện tâm thần vừa báo về... Trịnh Nhã Kỳ đã bỏ trốn vào rạng sáng nay."
Lục Tấn dừng bút, đôi mắt chim ưng lập tức phủ một lớp băng lạnh lẽo:
Trời về chiều đổ một cơn mưa rào nặng hạt.
Hầu hết nhân viên và trợ lý đã thu dọn đồ đạc về trước, chỉ còn Lâm Duật ở lại phòng thay đồ riêng để dọn dẹp đồ đạc cá nhân.
"Lạch cạch."
Tiếng động lạ vang lên từ phía cửa sau của studio — nơi vốn dành cho việc vận chuyển đạo cụ.
Lâm Duật dừng tay, đôi mắt sắc bén chớp nhẹ.
Anh không hề hoảng loạn mà bình tĩnh đi tới góc tường, vơ lấy chiếc chân máy ảnh bằng hợp kim kim loại nặng trịch làm vũ khí phòng thân.
Cánh cửa gỗ bị đẩy ra, mang theo luồng gió lạnh buốt và mùi mưa ngái nồng.
Một bóng người gầy gộc, mặc bộ quần áo bệnh nhân xộc xệch ướt sũng bước vào.
Mái tóc dài từng được chăm sóc tỉ mỉ nay xơ xác như rơm khô, gương mặt hốc hác với hai quầng thâm đen sì, nhưng đôi mắt thì rực lên ánh sáng dại cuồng của một kẻ điên.
Đó là Trịnh Nhã Kỳ.
Trên tay cô ta cầm một chai thủy tinh chứa dung dịch màu nâu đục — loại axit công nghiệp nguy hiểm mà cô ta đã cướp được từ một xưởng cơ khí ven đường.
"Lâm Duật... Anh vẫn sống tốt quá nhỉ?"
Trịnh Nhã Kỳ cất giọng khàn đục như tiếng kim loại ma sát, khóe miệng khoét sâu một nụ cười ghê rợn:
"Nhờ có anh mà tôi mất tất cả. Gia đình tôi tan nát, cha tôi chết, còn anh thì lại sắp cùng Lục Tấn tận hưởng vinh hoa phú quý sao?"
Lâm Duật siết chặt chiếc chân máy ảnh trong tay, lùi lại nửa bước để giữ khoảng cách an toàn, ánh mắt vẫn giữ được sự điềm tĩnh đáng sợ:
"Trịnh Nhã Kỳ, cô tự tay phá hủy cuộc đời mình vì sự ngông cuồng và tham vọng sai trái. Đừng đổ lỗi cho bất kỳ ai khác."
"Câm miệng!" Trịnh Nhã Kỳ gào lên, tay siết chặt chai axit:
"Anh tự hào về khuôn mặt này lắm đúng không? Anh tự hào vì Lục Tấn yêu ngọn lửa kiêu hãnh của anh đúng không? Tối nay, tôi sẽ hủy hoại khuôn mặt này! Tôi sẽ xem xem khi anh biến thành một kẻ quái dị, Lục Tấn có còn nhìn anh lấy một lần hay không!"
Vừa dứt lời, Trịnh Nhã Kỳ điên cuồng lao về phía Lâm Duật, tay giơ cao chai axit sẵn sàng hắt thẳng vào mặt anh!