Trong khoảnh khắc sinh tử ngàn cân treo sợi tóc, Lâm Duật không hề lùi bước.
Với phản xạ nhanh nhạy của một người từng trải qua nhiều biến cố cuộc sống, anh vung mạnh chiếc chân máy ảnh bằng kim loại trong tay, đập thẳng vào cẳng tay đang giơ cao chai axit của Trịnh Nhã Kỳ!
"Rắc!"
Tiếng xương gãy giòn tan vang lên kèm theo tiếng gào khóc đau đớn của Trịnh Nhã Kỳ.
Chai thủy tinh rơi vỡ tan tành xuống sàn bê tông, chất dung dịch axit nguy hiểm bắn ra xung quanh, bốc lên những cột khói màu trắng nồng nặc và ăn mòn sàn nhà thành những vệt đen thui.
Trịnh Nhã Kỳ ôm lấy cánh tay gãy, ngã gục xuống sàn nhà đau đớn.
Nhưng sự điên dại trong mắt cô ta vẫn không giảm bớt. Cô ta dùng tay còn lại mò mẫm dưới sàn, vơ lấy một mảnh thủy tinh sắc nhọn lao tới định đâm vào chân Lâm Duật.
"Rầm!"
Cánh cửa chính studio bị đá văng.
Lục Tấn cùng lực lượng vệ sĩ xông vào.
Nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng trên sàn nhà cùng vết axit đang bốc khói, tim Lục Tấn như ngừng đập.
Anh lao tới như một mũi tên, đá văng mảnh thủy tinh trên tay Trịnh Nhã Kỳ rồi ôm chặt Lâm Duật vào lòng, kiểm tra từ đầu đến chân với sự sợ hãi chưa từng có trong đời:
"Mặc Mặc! Em có sao không? Có bị dính axit không? Báo cho bác sĩ ngay!"
Lâm Duật tựa vào ngực Lục Tấn, nghe thấy tiếng tim đập liên hồi và sự run rẩy của người đàn ông quyền lực này, anh khẽ thở phào, đưa tay xoa nhẹ lưng anh:
"Tôi không sao. Tôi né kịp rồi, axit không chạm vào người."
Bà Lục bước vào phòng làm việc của con trai với vẻ mặt vô cùng tức giận.
Bà ném mạnh xấp báo ghi lại vụ án Trịnh Nhã Kỳ lên bàn, nhìn Lâm Duật đang ngồi trên sofa bằng ánh mắt vô cùng gay gắt:
"Lục Tấn! Con bị điên rồi sao? Vì một tên người mẫu xướng ca vô loài này mà con ép Trịnh gia vào đường cùng, bây giờ còn tống con gái người ta vào tù?"
Lục Tấn đứng dậy, che chắn ngay trước mặt Lâm Duật, giọng nói lạnh như băng:
"Mẹ! Cô ta đã trốn trại tâm thần và mang axit đến tận nơi làm việc để ám sát Lâm Duật! Nếu hôm qua Lâm Duật không nhanh trí, người thân tàn dại hôm nay chính là người yêu của con!"
Bà Lục hất cằm, cất giọng lạnh nhạt và thiên vị đến mức vô lý:
"Nếu nó không quyến rũ con, không cố tình khiêu khích Nhã Kỳ thì một cô tiểu thư đàng hoàng như nó làm sao lại hóa điên như vậy? Mọi chuyện đều do xuất thân thấp hèn và tâm cơ của nó mà ra!"
"Bà Lục."
Lâm Duật từ phía sau Lục Tấn thong thả bước ra.
Anh không hề tỏ ra sợ hãi hay tự ti trước người mẹ quyền lực của bạn đời.
Ánh mắt anh thẳng thắn, giọng nói đĩnh đạc và kiên định:
"Tôi tôn trọng bà vì bà là mẹ của Lục Tấn. Nhưng điều đó không có nghĩa là bà có quyền xúc phạm danh dự và nhân phẩm của tôi."
"Tôi tự tay làm việc, tự tay kiếm sống bằng mồ hôi và năng lực của mình, chưa từng xin xỏ hay phụ thuộc vào bất kỳ ai. Việc Trịnh Nhã Kỳ phạm tội là do sự tha hóa đạo đức của cô ta, không phải do bất kỳ ai đổ lỗi."
"Anh... Anh dám ăn nói với tôi bằng cái giọng đó sao?" Bà Lục tức đến mức run người, chỉ tay vào mặt Lâm Duật.
Lục Tấn lập tức bước lên một bước, nắm lấy ngón tay của mẹ mình hạ xuống, cất giọng tuyên bố vô cùng dứt khoát:
"Mẹ, đây là lần cuối cùng con nhắc lại. Lâm Duật là người con lựa chọn làm bạn đời duy nhất trong đời này. Sự kiên cường và lòng tự trọng của anh ấy là điều con trân trọng nhất."
"Nếu mẹ vẫn giữ sự thiên vị vô lý và cố tình làm tổn thương người con yêu, con e rằng con sẽ phải chuyển toàn bộ tài sản cá nhân ra khỏi tập đoàn và cùng Lâm Duật ra nước ngoài sinh sống."
Bà Lục tái mặt.
Bà biết tính nết của con trai mình — một khi Lục Tấn đã quyết định chuyện gì, không một ai có thể lay chuyển.
Nhìn thấy sự kiên định không thể phá vỡ của Lục Tấn cùng phong thái kiêu hãnh, không quỵ lụy của Lâm Duật, bà Lục cuối cùng cũng nhận ra mình đã hoàn toàn thất bại.
Bà thở dài một tiếng đầy cay đắng, không nói thêm được câu nào, hậm hực quay lưng bước ra khỏi phòng làm việc.
Cánh cửa đóng lại, không gian trở lại vẻ tĩnh lặng vốn có.
Lục Tấn quay sang nhìn Lâm Duật, ánh mắt tràn ngập sự áy náy và yêu thương:
"Xin lỗi em... Đã để em phải chịu tổn thương vì những chuyện này."
Lâm Duật bước lại gần, vươn tay ôm lấy cổ Lục Tấn, khẽ mỉm cười rạng rỡ:
"Tổn thương gì chứ? Có một vị tổng tài luôn đứng ra bảo vệ tôi, sẵn sàng từ bỏ cả tập đoàn vì tôi... Tôi thấy mình là người lời nhất đấy chứ."
Lục Tấn bật cười, ôm siết lấy vòng eo mảnh khảnh của Lâm Duật, dán một nụ hôn sâu lên môi anh.
Mọi sóng gió, mọi cạm bẫy và kẻ thứ ba cuối cùng đều đã bị đẩy lùi.
Giữa họ giờ đây chỉ còn lại sự thấu hiểu tuyệt đối và một tình yêu kiên cường vượt qua mọi bão giông.