Sau sự cố tống giam Trịnh Nhã Kỳ và cuộc đụng độ nảy lửa với mẹ ruột của Lục Tấn, sóng gió dường như đã tạm thời lắng xuống. Cổ phiếu của tập đoàn Lục Thị nhanh chóng ổn định trở lại, còn sự nghiệp người mẫu của Lâm Duật thì phất lên như diều gặp gió. Sự kiên cường, phong thái lịch lãm cùng thái độ làm việc chuyên nghiệp đã giúp anh nhận được vô số hợp đồng đại diện đắt giá từ các thương hiệu thời trang xa xỉ quốc tế.
Tuy nhiên, giới thượng lưu thành phố S chưa bao giờ là một nơi bình yên. Khi kẻ thù công khai gục ngã, những kẻ nấp trong bóng tối lại bắt đầu rục rịch.
Lần này, ngọn nguồn drama không xuất phát từ kẻ ngoài, mà lại đến từ chính nội bộ gia tộc họ Lục.
Lục Văn Bân — em họ cùng cha khác mẹ với Lục Tấn — vốn luôn dòm ngó ghế Tổng tài tập đoàn Lục Thị từ nhiều năm nay. Hắn ghen tị với tài năng và quyền lực tuyệt đối của Lục Tấn. Thấy Lục Tấn vì Lâm Duật mà không tiếc dứt áo cãi lời mẹ ruột, Lục Văn Bân nhận ra đây chính là điểm yếu chết người duy nhất của người anh họ hoàn hảo này.
Hắn âm thầm liên lạc với Thẩm Niên — một nhà thiết kế trẻ vừa trở về từ Pháp, đồng thời là em trai ruột của người bạn quá cố năm xưa của Lục Tấn.
Thẩm Niên mang trong lòng mối hận sâu sắc với Lục Tấn vì tin vào lời đồn dối trá rằng anh trai mình chết là do sự vô tình của Lục Tấn. Khi biết Lâm Duật xuất hiện, Thẩm Niên cho rằng Lâm Duật chỉ là một kẻ phản bội dùng gương mặt giống anh trai mình để trục lợi, còn Lục Tấn là kẻ đạo đức giả dẫm lên ký ức người chết để thỏa mãn dục vọng.
Dưới sự giật dây và hỗ trợ tài chính của Lục Văn Bân, Thẩm Niên tổ chức một tuần lễ thời trang quy mô lớn, cố tình mời Lâm Duật đảm nhận vị trí Vedette cho bộ sưu tập tưởng niệm mang tên *"Ký Ức Vĩnh Cửu"*.
Trong buổi duyệt trang phục cá nhân tại showroom, Thẩm Niên đưa cho Lâm Duật một bộ trang phục thiết kế đặc biệt. Đó là chiếc áo sơ mi lụa màu xanh nhạt kết hợp với áo khoác khoét sâu — thiết kế mang đậm dấu ấn cá nhân và thói quen ăn mặc của người bạn quá cố.
Thẩm Niên khoanh tay, ánh mắt đong đầy sự mỉa mai nhìn Lâm Duật:
"Cậu Thẩm, cậu là em trai của người quá cố, nhưng có vẻ như cậu chẳng hiểu gì về anh trai mình, và càng không hiểu gì về Lục Tấn."
Thẩm Niên đập mạnh tay lên bàn trang điểm, gằn giọng:
"Anh thì hiểu cái gì? Anh chỉ là một kẻ đến sau dùng gương mặt nhái lại để trèo cao! Anh có biết anh trai tôi đã chết thảm thế nào không? Còn Lục Tấn thì sao? Anh ta dùng anh để lấp đầy khoảng trống rồi giả vờ như mình là kẻ si tình!"
Lâm Duật thong thả cởi chiếc áo sơ mi ra, treo lại lên giá đồ. Anh nhìn thẳng vào mắt Thẩm Niên, cất giọng sắc đanh:
"Nếu Lục Tấn là kẻ xem tôi là thế thân, tôi đã đá anh ấy từ ngày đầu tiên rồi. Tôi yêu anh ấy vì anh ấy tôn trọng con người thật của tôi. Còn cậu... cậu đang để kẻ khác dùng ký ức của anh trai cậu làm công cụ đâm thọt vào lưng người khác đấy."
Thẩm Niên biến sắc: "Anh nói nhảm gì đó?!"
Lâm Duật nhếch môi cười lạnh, quay lưng bước đi mà không thèm quay đầu lại:
"Đêm diễn tối nay, tôi sẽ cho cậu thấy đâu mới là giá trị thực sự của một người sống."
Tối hôm đó, Tuần lễ Thời trang diễn ra trong sự ngóng chờ của toàn bộ giới truyền thông. Lục Tấn ngồi ở hàng ghế đầu, ánh mắt đăm chiêu khi nhận ra sự hiện diện của Lục Văn Bân bên cạnh Thẩm Niên. Anh lập tức nhận ra điểm bất thường và cho người điều tra nhanh các luồng giao dịch ngân hàng của Lục Văn Bân.
Khi tiếng nhạc trầm hùng vang lên, đèn sân khấu vụt tắt rồi bừng sáng. Lâm Duật bước ra.
Toàn bộ khán phòng thốt lên một tiếng kinh ngạc!
Lâm Duật hoàn toàn KHÔNG MẶC bộ trang phục do Thẩm Niên thiết kế.
Thay vào đó, anh khoác trên mình bộ suit đen cách điệu xẻ ngực đầy quyền lực do chính anh tự tay chỉnh sửa ngay trong hậu trường. Không có bất kỳ cử chỉ dịu dàng nghiêng đầu nào, bước đi của Lâm Duật tràn ngập sự mạnh mẽ, hoang dã và kiêu hãnh. Đôi mắt anh rực sáng ngọn lửa tự do, hoàn toàn đè bẹp cái bóng dịu dàng của quá khứ.
Thẩm Niên đứng ở cánh gà hậu trường, chết lặng toàn thân.
Đúng lúc đó, trên màn hình LED khổng lồ phía sau sàn diễn — nơi vốn dĩ Lục Văn Bân định chiếu những hình ảnh so sánh bôi nhọ Lâm Duật — đột ngột chuyển sang hiển thị hàng loạt tài liệu mật!
Đó là đoạn video ghi lại cảnh Lục Văn Bân âm thầm rút vốn công ty, lập hồ sơ giả và bằng chứng hắn chính là kẻ đã cố tình gây ra tai nạn năm xưa để hại người bạn của Lục Tấn nhằm đổ tội cho anh!
Cả khán phòng bùng nổ trong sự bàng hoàng. Lục Văn Bân mặt cắt không còn một giọt máu, định đứng dậy bỏ chạy nhưng đã bị lực lượng an ninh và cảnh sát vây kín ngay tại hàng ghế khán giả.
Lục Tấn đứng dậy, bước lên sàn diễn trước hàng ngàn ống kính. Anh không nhìn bất kỳ ai khác, tiến thẳng về phía Lâm Duật, nắm lấy tay anh và đặt lên đó một nụ hôn nồng cháy trước sự chứng kiến của cả thế giới.