Anh cúi đầu nhìn thoáng qua, bỗng bật cười khẽ. "Đều quen biết cả rồi, khách sáo thế làm gì. Đi thôi, em là phù dâu đấy, đừng để trễ." Anh cư xử nhã nhặn, nhưng không bắt tay tôi. Trong lòng tôi khẽ trống trải. Không rõ là nhẹ nhõm, hay hụt hẫng. Tôi hít sâu một hơi, bước lên xe anh. Cửa xe khép lại, cả thế giới đột nhiên yên tĩnh. Nhưng Chu Dực Xuyên không khởi động xe ngay. Tôi giả vờ bình tĩnh, cúi đầu nhắn tin cho Phương Viên. 【Tối qua tớ uống nhiều quá, có gây trò lố gì không?】 Cô ấy nhanh chóng trả lời: 【Không có. Cậu chỉ kể chuyện cậu với Thái tử gia giới thượng lưu kia thôi, nghe mà nổi da gà luôn ấy.】 Tôi nhắm mắt lại. Thà gây trò lố còn hơn. "Những năm qua em sống tốt không?" Người bên cạnh bất ngờ lên tiếng. Làm tôi giật mình suýt làm rơi điện thoại. Tôi ổn định lại tinh thần, cố tỏ ra thoải mái đáp lời: "Cũng ổn. Còn anh?" Chu Dực Xuyên nắm vô lăng, im lặng rất lâu. Cuối cùng anh mới nổ máy. "Không tốt lắm."
5. Bên trong xe là một sự im lặng ngột ngạt đến khó thở. Chu Dực Xuyên không nói gì, chỉ chăm chú lái xe. Tôi cũng cố gắng giảm thiểu sự tồn tại của mình, vừa lên xe đã bắt đầu giả vờ ngủ. Nửa tiếng sau, xe dừng lại. Tôi mở mắt, lập tức mở cửa xe nhảy xuống. Trước mắt lại là một tòa nhà hoàn toàn xa lạ. Tôi kinh ngạc quay đầu nhìn anh. Chỉ thấy anh chống một tay lên cửa xe, ánh mắt u trầm. "Không giả vờ nữa à?" Tôi lạnh sống lưng. Cái cảm giác bị vạch trần khiến giọng tôi đột ngột cao vút. "Anh biết tôi đang giả vờ, lại còn cố tình bóc mẽ, lúc ở khách sạn cũng vậy. Chu Dực Xuyên, rõ ràng anh biết chúng ta chia tay không phải vì..." "Không phải vì cái gì?" Anh nhìn tôi bằng ánh mắt sắc lạnh. "Trong thư em chẳng phải nói rõ như vậy sao? Em nói không nhìn thấy tương lai, em nói em không muốn chờ đợi. Anh phát điên lao về Vĩnh Kinh, kết quả chỉ thấy một căn nhà trống hoác. Khương Tuế, em biết lúc đó anh thấy thế nào không?" Tôi cứng họng không nói được gì. Hồi đó còn trẻ, không hiểu thế nào là uyển chuyển. Chỉ nghĩ rằng nói thẳng ra, chấm dứt mọi thứ, thì Chu Dực Xuyên sẽ hết hy vọng, ngoan ngoãn chấp nhận sự sắp đặt của gia đình. "Được, đều là lỗi của tôi, được chưa? Làm ơn đừng nói nữa, tôi đã đủ mất mặt rồi." Anh cúi đầu châm một điếu thuốc, cười nhạt: "Đến yêu tôi em cũng không dám thừa nhận, rốt cuộc ai mới là người mất mặt hơn?" "... Chuyện đã qua nhiều năm như vậy rồi, tôi quên hết rồi, anh còn nhắc lại làm gì?" Anh phủi tàn thuốc, điệu bộ lại trở về dáng vẻ ung dung thờ ơ. "Thật không? Nhưng tối qua tôi vừa nhận được một cuộc điện thoại, nghe được vài chuyện cũ. Hình như em đang kể với người khác là, em vẫn còn thích tôi?" Tôi sực nhớ tới chiếc điện thoại mà Mạnh Chiêu đặt trên bàn tối qua. Mặt tôi nóng bừng như có lửa thiêu. "Tôi uống say thôi, lời lúc say không tính." "Tôi chỉ từng nghe câu: rượu vào nói thật lòng." Tôi bắt đầu bực: "Tôi nói không có là không có." Chu Dực Xuyên nhìn tôi chăm chú, ánh mắt thoáng qua một nét dịu dàng: "Được rồi, em không có." Sau sáu năm, anh dường như vẫn dễ dàng khiến cảm xúc tôi chao đảo. Cả hai nhất thời không nói gì. Chu Dực Xuyên ngừng một lát rồi hỏi: "Hồi chia tay, ngoài lá thư em để lại còn có một thẻ ngân hàng. Là ý gì?" "... Là khoản em trả lại phần tiền anh đã trợ giúp mấy năm đó. Sau đó em vẫn tiếp tục chuyển vào, anh không biết sao?" Chu Dực Xuyên cúi đầu: "Hồi đó bị chia tay đột ngột, trong lòng hận em. Thư thì xé, thẻ thì bẻ gãy luôn." Tôi khẽ chỉnh lại tóc, không dám nói thêm lời nào. "Tại sao phải trả lại tiền cho anh? Anh chưa từng nói những thứ đó cần phải trả." Tôi vẫn để tâm tới những gì Diệp phu nhân từng nói năm xưa. Anh lại hỏi: "Nghe Mạnh Chiêu nói mấy năm nay em vẫn ở Vọng Hải?" "Ừm, hai năm đầu làm cho một công ty. Sau khi nắm được các quy trình cơ bản thì ra làm riêng." "Sao lại nghĩ tới việc mở công ty? Em chẳng phải từng mơ làm nghiên cứu sao?" Tôi cười: "Cũng không khác biệt lắm. Mỗi năm em đóng thuế nhiều như vậy, đều là cống hiến cho xã hội cả." Lý do thật sự là: tôi muốn kiếm tiền. Khởi nghiệp không hề dễ dàng. Lúc mới xây dựng Vi Quang, gần như không ai quan tâm. Lượng tải về ở backend suốt ba tháng trời không vượt quá ba chữ số. Phương Viên thậm chí đã định từ bỏ. Cô ấy có đường lui, tôi thì không. Tôi từng đi phát tờ rơi, tiếp thị mã QR ở các khu thương mại. Nhưng đa phần đều bị người ta mắng chửi như lừa đảo rồi đuổi đi. Điều đau đớn nhất không phải là mệt mỏi thể xác. Mà là những đêm khuya vô số lần, nhìn chằm chằm vào số liệu vẫn phẳng lì ở backend mà hoài nghi bản thân. Tôi từng sụp đổ vì cảm giác tự phủ định mãnh liệt, khóc đến nghẹt thở. Nhưng rồi sau khi trút hết nỗi buồn, tôi lại bắt đầu tự chữa lành. Vì sao phải chịu thua? Tôi từ vùng núi đi đến Vĩnh Kinh, rồi tới Vọng Hải, chẳng phải để cúi đầu trước số phận. Không ai dùng Vi Quang? Vậy tôi tự dùng. Không có blogger quảng bá? Vậy tôi tự quảng bá. Tôi nghiên cứu kỹ nội dung và bố cục của các bài hot trên các nền tảng cộng đồng nữ giới. Tự mình làm nội dung, đăng bài. Một blogger thể hình vô tình nhìn thấy bài đăng của tôi, dùng bản "bản đồ ốc đảo thành phố" mà tôi chia sẻ trên Vi Quang để quay vlog ngoài trời. Vì tính thực dụng cao và giá trị thẩm mỹ tốt, video đó được dân mạng tự chia sẻ sang các nền tảng khác, mang lại làn sóng tăng trưởng đầu tiên. Từ đó, Vi Quang ngày càng nổi tiếng. Lượt tải về dần vượt qua sáu, rồi bảy chữ số. Chúng tôi nhân cơ hội đó mở thêm mục mua sắm và livestream. Công ty dần đi vào guồng. Tiền thật tốt. Tiền đại diện cho tự do, cho lòng tự trọng. Khi người khác ép tôi đưa ra lựa chọn, tôi có thể tự tin mà nói "không". Chu Dực Xuyên hút xong điếu thuốc, ra hiệu bảo tôi lên xe. Lại một lần nữa ở trong cùng một không gian, không còn sự căng thẳng như ban đầu. Anh thỉnh thoảng hỏi một câu, tôi trả lời tự nhiên. Giống như hai người bạn cũ lâu ngày gặp lại. Cho đến khi anh nói: "Những năm qua của em anh cũng nắm được kha khá rồi. Còn em? Không có gì muốn hỏi anh sao?" Ánh mắt tôi liếc qua bàn tay anh đang đặt trên vô lăng. Anh và Tống Trí Nhã đã kết hôn chưa? Sao không đeo nhẫn? Vì sao không ở Vĩnh Kinh mà lại ở thành phố Lam? Vì sao anh nói sống không tốt? Có rất nhiều điều muốn hỏi. Sau cùng, do dự hồi lâu, tôi lại hỏi: "Khi nào đi Ninh thị?" Người bên cạnh im lặng hồi lâu. Tôi nghiêng đầu nhìn, thấy thái dương Chu Dực Xuyên khẽ giật giật. Cuối cùng, anh bất lực thở dài: "Ngày mai."