Ở bên nhau hơn hai năm, anh chưa bao giờ nặng lời với tôi như thế. Tôi biết lần này anh thực sự nổi giận. Lúc Chu Dực Xuyên tỏ tình, tôi cũng từng do dự. Quan hệ như chúng tôi, làm bạn đã là không dễ. Tôi nợ anh ngày càng nhiều, vốn dĩ đã chẳng còn cái gọi là bình đẳng nữa. Nhưng anh là một người cố chấp. Anh chỉ hỏi tôi có thích anh không. Anh là vị quân tử cứu tôi khỏi hoạn nạn, làm sao tôi có thể không thích anh cho được. Anh thở phào, nói: "Anh thích em, em cũng thích anh, không còn lý do nào hợp lý hơn để ở bên nhau nữa rồi." Tôi cũng dần tin rằng, chỉ cần hai người yêu nhau, những thứ khác đều không quan trọng. Cho đến ngày tôi gặp Tống Trí Nhã. Cái phong thái ung dung được nuôi dưỡng bởi tiền bạc và gia thế ưu việt đó, cả đời này tôi cũng không thể có được. Tôi khóc nói lời xin lỗi, "Nhưng em thật sự không muốn liên lụy đến anh." Anh hít sâu một hơi, hạ giọng: "Em không liên lụy đến anh, là anh vốn đã luôn muốn thoát khỏi sự kiểm soát của mẹ. Đây là cơ hội tốt nhất, anh bắt buộc phải đi. Em có sẵn lòng đợi anh không?" Tôi im lặng. "Em có sẵn lòng đợi anh không?" Anh nâng cằm tôi lên, nhìn thẳng vào mắt tôi, ép tôi trả lời. "... Vâng." Đôi mắt anh đỏ hoe, anh ghì tôi vào lòng rồi hôn lên trán tôi: "Ở đó cơ sở hạ tầng không tốt lắm, điện thoại thường không có sóng, nhớ anh thì có thể viết thư cho anh." "Vâng." "Ngoan ngoãn ở đây đợi anh, chỉ cần hai năm thôi."
3. Khi chuông báo thức vang lên, đầu tôi vẫn còn đau. Điện thoại của Phương Viên gọi đến. "Cậu yêu, cậu thu xếp xong thì xuống dưới nhé. Mạnh Chiêu đã nhờ bạn anh ấy tới đón cậu rồi." "Không cần đâu, cậu gửi vị trí cho tớ, tớ bắt xe qua cũng được mà." "Cậu lặn lội từ Vọng Hải tới đây làm phù dâu cho tớ, sao tớ có thể để cậu tự mình bắt xe chứ!" Tôi đành vội vàng thay giày, ra khỏi cửa và bước vào thang máy. Thang máy xuống tới tầng hầm B2, "đinh" một tiếng mở ra. "—Mạnh Chiêu vừa nhắn đây, bạn anh ấy đang đợi cậu ở khu C, biển số xe là Lam BM0628, xe Touareg màu xám." Tôi khựng lại một nhịp. 0628, là ngày sinh nhật của tôi. "Bạn anh ấy... là người Vĩnh Kinh à?" Trong lúc nói chuyện, tôi đã thấy người kia đang tựa vào cửa xe. Anh cúi đầu nhắn tin. Tôi không nhìn rõ mặt anh. Nhưng trái tim tôi lại bất giác đập loạn, cổ họng khô khốc. Tôi lập tức cúp máy. Rồi xoay người bỏ đi. Người kia nghe thấy tiếng động. Gập điện thoại lại, sải bước dài tiến về phía tôi. "Khương Tuế, em lại muốn đi đâu nữa đây?" Lưng tôi cứng đờ, quay người lại như con rối bị kẹt khớp. Người đàn ông trước mặt đã không còn dáng vẻ ngông cuồng sắc bén của thời thanh xuân. Dù chỉ mặc đồ thường ngày giản dị, vẫn toát lên vẻ điềm đạm và chín chắn. Tôi lặng lẽ tháo chiếc nhẫn bên tay phải xuống. Gắng gượng giữ thể diện, đưa tay ra bắt, nở nụ cười xã giao. "Chào anh, Chu Dực Xuyên, lâu rồi không gặp."