8. Khi mở mắt lần nữa, ánh sáng ban mai đã rực rỡ. Trên cổ tôi còn vương lại cảm giác lành lạnh và ẩm ướt. Người phía sau vẫn đang chậm rãi mơn trớn. Tôi khẽ phản đối: "Lại nữa à? Em mệt muốn chết rồi. Không phải anh bảo phải đi Ninh thị sao? Sao còn chưa đi?" Anh bật cười, kéo cằm tôi lại hôn lên môi. Ánh nắng ban mai nhàn nhạt phủ lên chúng tôi. Tôi bất giác thấy mình đang hạnh phúc đến mức không thật. Đợi anh thoả mãn rồi rút lui. Anh mới ngồi dậy, đáp: "Đi muộn một hôm cũng không sao." Tôi nghiến răng: "Không phải bảo họp là không thể trễ sao?" Anh gãi gãi mũi như chột dạ, mặc đồ rồi ra ngoài. "Em cứ ngủ thêm đi, anh ra ngoài có chút việc." Tiếng cửa đóng lại. Tôi vùi đầu trong chăn bật cười. Mạnh Chiêu gửi cho tôi hai tin nhắn. Tin đầu là một ảnh chụp màn hình vòng bạn bè: "Bạn bè tụ tập đón gió cho người ta, cuối cùng đồ ăn còn chưa lên đủ thì thằng nhãi kia đã đòi về. Bỏ bom tôi ngay trước mặt, bữa này ít nhất cũng phải đòi tiền lại!" Chu Dực Xuyên bình luận phía dưới: "Thằng nhãi kia là gọi ai đấy?" "Có ý kiến thì tìm chị dâu anh mà nói." Tin thứ hai là một biểu cảm cười gian xảo: [Quay lại rồi à?] Mặt tôi nóng ran. [Coi như vậy.] "Thế thì tốt, tôi khỏi phải quỳ bàn giặt rồi."
9. Tiếng chuông cửa vang lên. Nhìn qua mắt thần, tôi đột nhiên cứng người. Đứng ngoài cửa là Tống Trí Nhã. Cô ấy bước vào nhà, đi một vòng quanh. "Cậu cũng lâu rồi chưa quay về Vĩnh Kinh nhỉ?" Tôi im lặng, bước tới quầy nước rót cho cô một ly. Cô ấy ngồi xuống rất tự nhiên, uống một ngụm nước, rồi chỉ vào vết hằn đỏ trên cổ tôi, khẽ nhếch môi: "Vừa gặp lại đã mãnh liệt vậy à?" Một cảm giác nghi hoặc dấy lên trong lòng tôi. Ánh mắt tôi vô tình chạm phải chiếc nhẫn kim cương trên ngón áp út tay trái của cô. Đầu tôi ong lên, sống lưng chợt lạnh buốt. Tôi cẩn thận nhớ lại — Chu Dực Xuyên đúng là đã nói anh đợi tôi trở về. Nhưng anh chưa từng nói mình độc thân. Tống Trí Nhã xoay xoay tay theo ánh nhìn của tôi, lắc nhẹ. "Anh ấy không nói với cậu à?" Chiếc nhẫn với viên kim cương to chói mắt khiến tôi lóa cả mắt. "Sáu năm trước, sau khi từ Thương Bình về không lâu thì tụi tôi kết hôn."
— Hết —