
Tác giả: Tô Nhuyễn Nhuyễn
Tiếng ly thủy tinh va vào nhau tạo nên những âm thanh trong trẻo, hòa cùng tiếng đàn violin êm ái xua đi cái lạnh của đêm thu Giang Hà.
Khách sạn năm sao Grand Hyatt hôm nay bao trọn tầng cao nhất để tổ chức lễ đính hôn của Tần Mộc và Lục Giai Nghi.
Tần Mộc — gã bạn trai cũ đã cùng Hứa Ôn Dao trải qua năm năm thanh xuân nghèo khó, kẻ từng thề thốt sẽ nâng niu cô như báu vật.
Nhưng khi chiếc cúp vàng của Giải thưởng Thiết kế Kiến trúc Châu Á được xướng tên, người bước lên bục nhận giải không phải là Ôn Dao — người đã thức trắng hàng trăm đêm để vẽ từng nét phác thảo.
Đó là Tần Mộc, cùng với tư cách là Giám đốc Sáng tạo mới của Tập đoàn Kiến trúc Lục Thị, và Lục Giai Nghi — tiểu thư thiên kim của tập đoàn.
"Ôn Dao, cô đến đây làm gì? Nơi này không phải là nơi một kẻ bị sa thải vì đạo nhái như cô có thể bước vào đâu."
Giọng nói chua ngoa của Lục Giai Nghi vang lên ngay bên cạnh bàn tráng miệng.
Cô ta khoác trên mình chiếc váy dạ hội đắt đỏ, ánh mắt tràn ngập sự coi thường nhìn Ôn Dao.
Bên cạnh cô ta, Tần Mộc mặc bộ vest chỉn chu, gã khẽ nhíu mày, ánh mắt né tránh nhìn người yêu cũ nhưng giọng nói vẫn lộ rõ sự đắc ý trơ trẽn.
"Ôn Dao, em đừng làm loạn nữa. Bản thiết kế đó là do anh và Giai Nghi cùng hoàn thiện."
"Em rời khỏi ngành này đi, anh sẽ cho em một khoản tiền bồi thường đủ để sống tốt."
Ôn Dao đứng đó, bộ váy đen ôm sát cơ thể làm nổi bật làn da trắng như tuyết và đôi chân thon dài.
Cô không hề khóc, cũng không hề có vẻ tức giận như họ kỳ vọng.
Bờ môi tô son đỏ thẫm của cô khẽ cong lên thành một nụ cười mê hoặc, vừa kiêu kỳ vừa lạnh lùng.
"Tiền bồi thường sao?"
Ôn Dao tiến lại gần Tần Mộc một bước, hương thơm hoa hồng đen thoang thoảng phát ra từ người cô khiến gã gã ngơ ngác trong giây lát.
"Tần Mộc, năm năm qua anh ăn của tôi, ở nhà của tôi, dùng xám não của tôi để bước lên vị trí hôm nay."
"Anh nghĩ vài đồng tiền bẩn của anh có thể trả sạch sao?"
Lục Giai Nghi giận dữ giơ tay định tát Ôn Dao: "Đồ bẩn thỉu, cô dám xúc phạm anh ấy?"
Nhưng bàn tay cô ta bị chặn lại giữa chừng.
Không phải do Ôn Dao đỡ, mà là do sự xuất hiện của một đoàn người từ phía đại sảnh VIP bước ra.
Toàn bộ sảnh tiệc bỗng nhiên chìm vào sự im lặng tờ mờ.
Ánh đèn chùm pha lê dường như tụ lại trên người đàn ông đang bước đi ở trung tâm.
Anh khoác bộ vest thủ công màu xám đậm, đường cắt cẩn thận ôm trọn bờ vai rộng và đôi chân dài kiêu hãnh.
Gương mặt anh sắc sảo như được tạc từ đá băng, đôi mắt đen sâu thẫm không chứa đựng bất kỳ cảm xúc nào.
Phó Kính Thần — chủ tịch đương nhiệm của Tập đoàn Quốc tế Phó Thị, vị "chú trẻ" lẫy lừng của Tần Mộc, kẻ nắm giữ mạch máu kinh tế của cả thành phố này.
Tần Mộc lập tức biến sắc, gã vội vàng đẩy Lục Giai Nghi ra, cúi gập người chín mươi độ vô cùng cung kính:
"Chú Út! Chú... chú thực sự đến tham dự lễ đính hôn của cháu sao?"
Tần Mộc mang họ Tần vì theo họ mẹ, nhưng gã chỉ là con của một nhánh phụ trong gia tộc.
Trong mắt Phó Kính Thần, gã thậm chí còn không bằng một quân cờ trên bàn thương trường.
Phó Kính Thần dừng bước.
Anh không nhìn Tần Mộc, cũng không nhìn Lục Giai Nghi đang run rẩy vì uy áp.
Ánh mắt sâu thẫm của anh chậm rãi lướt qua gương mặt kiêu hãnh của Ôn Dao, dừng lại trên bờ môi đỏ đang mỉm cười của cô trong đúng ba giây.
"Nơi này quá ồn ào."
Giọng nói của Phó Kính Thần trầm đục, từ tốn nhưng mang theo sự uy nghiêm không thể chối bỏ.
Anh nhấc chân bước tiếp về phía phòng nghỉ VIP riêng biệt.
Trợ lý cá nhân của anh — Trợ lý Lý — lập tức bước lên chặn đường Tần Mộc: "Cậu Tần, Chủ tịch Phó cần sự tĩnh lặng, xin cậu vui lòng tiếp tục buổi tiệc."
Tần Mộc tái mặt, gã uất hận nhìn theo lưng Phó Kính Thần nhưng không dám phát ra một tiếng động.
Trong góc tối của hành lang dẫn đến phòng VIP, Ôn Dao tựa lưng vào tường đá cẩm thạch.
Đôi mắt cô sáng lên một ngọn lửa ma mị.
Cô lấy từ trong bóp ra chiếc ghim cài áo bằng bạch kim hình chim nhạn — thứ cô cố tình nhặt được khi vô tình va vào trợ lý của Phó Kính Thần nửa giờ trước.
"Tần Mộc, anh dựa vào việc là cháu họ của Phó Thị để hất mặt với đời sao?"
Ôn Dao thì thầm, bàn tay siết chặt chiếc ghim cài áo.
"Vậy nếu tôi trở thành thím của anh... anh sẽ phải quỳ xuống trước mặt tôi thế nào?"
Ôn Dao chỉnh lại nếp váy, mở hai khuy áo trên cùng để lộ xương quai xanh quyến rũ, rồi chậm rãi bước về phía cửa phòng VIP đang khép hờ.
Cô khẽ gõ cửa hai tiếng, không đợi trả lời đã đẩy cửa bước vào.
Trong phòng, Phó Kính Thần đang ngồi trên chiếc ghế sofa bằng da màu nâu trầm.
Anh đã tháo cà vạt, hai cúc áo sơ mi mở ra để lộ vùng cổ rắn rỏi.
Trợ lý Lý không có trong phòng.
Dưới ánh đèn vàng ấm áp, người đàn ông này trông bớt đi vài phần lạnh lẽo thương trường, nhưng lại tăng thêm mười phần quyến rũ chết người.
"Chủ tịch Phó, tôi e là trợ lý của anh đã đánh rơi thứ này."
Ôn Dao bước đi thong thả, đôi giày cao gót phát ra tiếng "tạch, tạch" đều đặn trên sàn gỗ.
Cô tiến lại gần chiếc ghế sofa, cúi người xuống, cố tình để hương thơm dịu nhẹ của mình bao phủ lấy không gian xung quanh anh.
Phó Kính Thần không ngẩng đầu.
Anh tiếp tục nhấp một ngụm rượu whisky trong ly pha lê, giọng nói thản nhiên:
"Hứa Ôn Dao. 26 tuổi. Cựu Trưởng phòng Thiết kế của Lục Thị."
"Bài thi thiết kế 'Tâm Gian' của cô bị Tần Mộc ăn cắp cách đây hai tuần."
Bàn tay đang cầm chiếc ghim cài áo của Ôn Dao khựng lại trong không trung.
Nụ cười trên môi cô hơi cứng lại.
Anh biết cô?
Anh biết rõ từng chi tiết về cô?
Phó Kính Thần chậm rãi ngẩng đầu lên.
Đôi mắt đen như đêm tối của anh nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt ấy sắc bén như có thể thấu thị từng ngóc ngách trong tâm trí cô.
"Cô bước vào đây, cố tình để lộ xương quai xanh, mang theo chiếc ghim cài áo mà cô đã cố tình nhặt từ tay trợ lý của tôi..."
Phó Kính Thần đặt ly rượu xuống bàn kính, tạo nên một tiếng "keng" trong trẻo.
Anh nhô người về phía trước, khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại chỉ còn vài xentimet.
"Cô muốn quyến rũ tôi để trả thù đứa cháu phản bội của tôi, đúng không?"
Tim Ôn Dao đập nhanh một nhịp.
Cái bẫy cô vừa giăng ra còn chưa kịp siết lại thì người đàn ông này đã bóc trần nó một cách tàn nhẫn.
Sự lạnh lẽo và thông tuệ của anh vượt xa mọi kịch bản cô đã chuẩn bị trong đầu.
Nhưng Ôn Dao không lùi bước.
Nếu cô lùi bước hôm nay, cô sẽ vĩnh viễn là kẻ thất bại.
Cô thu lại vẻ bối rối trong chớp mắt, nụ cười trên môi càng thêm nở rộ, ma mị và rực rỡ.
Ôn Dao không rụt tay lại, cô bước thêm một bước, đùi cô chạm nhẹ vào gối của anh.
Cô cúi thấp hơn nữa, ngón tay thon dài gài chiếc ghim cài áo bạch kim lên ngực áo sơ mi của anh, lòng bàn tay cô cố tình lướt nhẹ qua lồng ngực rắn rỏi dưới lớp vải.
"Chủ tịch Phó quả nhiên thần thông quảng đại."
Giọng Ôn Dao thì thầm ngay bên tai anh, hơi thở nóng hổi chạm vào vành tai anh.
"Vậy thì sao chứ? Một người đàn ông chưa từng có tin đồn tình cảm như anh... không thấy trò chơi này rất thú vị sao?"
"Tôi có sắc đẹp, có tài năng, có sự căm hận dành cho kẻ mà anh cũng chẳng mấy coi trọng."
"Anh cho tôi mượn quyền lực, tôi làm quân cờ đập tan sự kiêu ngạo của Tần Mộc giúp anh. Trò chơi này, anh đâu có lỗ?"
Phó Kính Thần không né tránh sự đụng chạm của cô.
Anh ngồi yên, cảm nhận từng ngón tay mềm mại của cô đang mơn trớn trên lồng ngực mình.
Nhưng đôi mắt anh lại lóe lên một tia sáng quái quỷ, giống như một con thú săn mồi đang nhìn thấy con mồi tự chui đầu vào lưới.
Anh giơ tay lên, ngón tay dài và ấm áp siết nhẹ lấy cằm cô, buộc cô phải nhìn thẳng vào mắt mình.
"Trò chơi?"
Phó Kính Thần nhếch môi, một nụ cười cực kỳ hiếm hoi và nguy hiểm xuất hiện trên gương mặt hoàn hảo của anh.
"Hứa Ôn Dao, cô nghĩ cô là người phát động trò chơi này sao?"
"Cô có biết hậu quả của việc trêu ghẹo tôi là gì không?"
Ôn Dao chớp mắt, sự tự tin trong cô bắt đầu lung lay trước ánh mắt quá đỗi nồng nã và sâu thẳm của anh.
"Hậu quả... là gì?"
Phó Kính Thần siết nhẹ ngón tay trên cằm cô, kéo cô cúi thấp xuống hơn nữa, cho đến khi môi hai người chỉ còn cách nhau một milimet.
"Hậu quả là... một khi đã bước vào cái bẫy này, cô sẽ vĩnh viễn không bao giờ có cơ hội bước ra nữa."
---
*(Lưu ý: Bạn có thể yêu cầu tiếp tục với cặp chương tiếp theo - **Chương 2 & Chương 3**).*