Căn phòng làm việc chìm vào khoảng không tĩnh lặng đến nghẹt thở.
Tiếng mưa gõ giòn giã lên mặt kính bao bọc lấy sự hoảng loạn hiếm hoi của người đàn ông đứng ở ngưỡng cửa.
Phó Kính Thần cúi đầu, ánh mắt không dám đối diện với người phụ nữ trước mặt.
Lần đầu tiên trong đời, vị chủ tịch nắm quyền sinh sát trên thương trường cảm thấy bản thân mình đơ đờ và yếu ớt đến thế.
"Thì ra..."
Giọng Ôn Dao cất lên, trong trẻo nhưng mang theo một sự rung động không thể che giấu.
Cô chậm rãi bước lại gần anh, trên tay vẫn ôm chặt cuốn sổ ký họa đã sờn góc.
"Trò chơi nguy hiểm mà anh nói... thực ra là cái bẫy do chính anh giăng ra từ năm năm trước?"
Phó Kính Thần siết chặt nắm tay, các khớp ngón tay trắng bệch.
Anh ngẩng đầu lên, đôi mắt đen sâu thẫm ánh lên sự kiên định xen lẫn chua chát.
Cô vươn tay, kiễng chân ôm lấy cổ anh, kéo người đàn ông cao lớn xuống thấp.
"Nhưng anh lại quên mất... tôi đã tự nguyện ngã vào lòng anh ngay từ ngày đầu tiên rồi."
Phó Kính Thần ngẩn người trong một giây ngắn ngủi.
Sự bất an trong mắt anh lập tức tan biến, thay vào đó là sự bùng nổ của tình cảm bị dồn nén suốt năm năm qua.
Anh vòng tay ôm chặt lấy eo cô, nhấc bổng cô lên và cúi đầu trao cho cô một nụ hôn sâu nồng nã, mãnh liệt như muốn nuốt chửng mọi nghi ngờ còn sót lại.
Tiếng mưa rơi ngoài ban công như bản nhạc nền chứng kiến khoảnh khắc hai tâm hồn chính thức hòa làm một.
Không còn bản hợp đồng thương mại lạnh lẽo, không còn sự tính toán hay trả thù.
Chỉ còn lại tình yêu nguyên bản, chân thành và sâu đậm nhất.