Cô biết xâm phạm riêng tư của anh là vi phạm thỏa thuận, nhưng một lực hút quỷ quái nào đó vẫn thôi thúc cô đưa tay ra lấy cuốn sổ lên.
Cô chậm rãi mở trang đầu tiên.
Đó là một bức phác thảo bằng than chì.
Hình ảnh một nữ sinh viên mặc áo phông trắng, tóc buộc đuôi ngựa cao, đang ngồi vẽ tranh dưới gốc cây xà cừ trong khuôn viên Đại học Kiến trúc Giang Hà.
Góc dưới bức tranh ghi rõ ngày tháng: *12 tháng 10 năm 2021*.
Tim Ôn Dao hẫng đi một nhịp.
Đó là cô! Là hình ảnh của cô từ năm năm trước!
Cô vội vã lật tiếp các trang sau.
Trang thứ hai: Cô đang ôm chồng bản vẽ chạy trong mưa, nụ cười rạng rỡ dù bộ dạng nhếch nhác.
Trang thứ ba: Cô đứng phát biểu tại buổi bảo vệ luận văn tốt nghiệp, đôi mắt sáng như ngàn sao.
Trang thứ tư... Trang thứ năm...
Toàn bộ cuốn sổ gần năm mươi trang đều là hình ảnh của Hứa Ôn Dao trong suốt năm năm qua!
Từ những khoảnh khắc cô vui vẻ, miệt mài làm việc, cho đến những lúc cô lặng lẽ khóc một mình ở góc hành lang khi bị Tần Mộc lạnh nhạt.
Mỗi bức tranh đều được vẽ bằng những nét bút cực kỳ tỉ mỉ, chan chứa một tình cảm sâu thẫm và kiên nhẫn đến mức đáng sợ.
Góc cuối của trang sách cuối cùng có ghi một dòng chữ bằng nét mực rồng bay múa phượng của Phó Kính Thần:
*"Em ngắm nhìn kiến trúc của thế giới, còn tôi ngắm nhìn em. 5 năm, 1825 ngày... Chờ em nhận ra sự tồn tại của tôi."*
"Lạch cạch!"
Cuốn sổ ký họa rơi khỏi tay Ôn Dao, đập xuống mặt bàn.
Đầu óc cô trống rỗng, trái tim đập liên hồi như muốn nổ tung khỏi lồng ngực.
Hóa ra...
Hóa ra buổi gặp gỡ ở khách sạn Grand Hyatt không phải là sự tình cờ!
Bản hợp đồng 100 ngày không phải là một thương vụ làm ăn!
Chiếc ghim cài áo, sự chăm sóc tỉ mỉ, việc thành lập Studio, và cả cái ôm che chở trước toàn thiên hạ... tất cả đều không phải là diễn xuất!
Người đàn ông quyền lực, lạnh lùng, nổi tiếng không gần nữ sắc của thành phố Giang Hà... đã âm thầm yêu thầm cô suốt năm năm trời!
Anh đứng ở góc tối mà cô không bao giờ nhìn thấy, lặng lẽ chứng kiến cô trao trọn thanh xuân cho một kẻ tồi tệ, kiên nhẫn chờ đợi ngày cô vấp ngã để dang tay ra đón lấy cô.
Ôn Dao run rẩy mở chiếc hộp nhung nhỏ nằm bên cạnh cuốn sổ.
Bên trong là một chiếc dây chuyền bạc hình ngôi sao nhỏ — món đồ chơi rẻ tiền mà cô đã đánh mất trong đêm mưa năm nhất đại học khi đi vẽ ký họa ngoại cảnh.
Anh đã nhặt nó lên, cất giữ nó suốt năm năm như một báu vật.
Nước mắt Ôn Dao không kìm được trào ra khỏi mi mắt, nhỏ xuống mặt kính của bàn làm việc.
Đúng lúc đó, tiếng bước chân vội vã vang lên từ ngoài hành lang.
Cửa phòng làm việc bị đẩy mạnh ra.
Phó Kính Thần đứng ở ngưỡng cửa.
Anh vẫn mặc bộ vest đi đường rống rẩy, mái tóc bị mưa làm ướt một phần, hơi thở hơi dồn dập.
Hóa ra nghe tin Giang Hà có mưa lớn, lo lắng cô ở nhà một mình sẽ sợ tiếng sấm, anh đã bỏ dở cuộc họp ở Bắc Kinh để đi chuyên cơ riêng quay về ngay trong đêm.
Nhưng khoảnh khắc nhìn thấy ngăn kéo ẩn mở tung, nhìn thấy cuốn sổ ký họa nằm trên bàn và những giọt nước mắt trên mặt Ôn Dao...
Toàn bộ sự thản nhiên, tự tin của Phó Kính Thần trong chớp mắt hoàn toàn sụp đổ.
Người đàn ông từng làm mưa làm gió trên thương trường lúc này đứng chết lặng tại chỗ, gương mặt góc cạnh hiện lên sự hoảng loạn và bất an chưa từng có.
"Ôn Dao..."
Anh cất giọng khàn đục, ngón tay siết chặt lấy cánh cửa, ánh mắt tràn ngập sự lo sợ cô sẽ xua đuổi anh:
"Tôi... Tôi xin lỗi."
"Nếu điều này làm em cảm thấy bị xúc phạm... em có thể rời đi."