
Trong thế giới ẩm thực, chiếc lưỡi của Khánh không khác gì một bản án tử hình. Chỉ bằng một cái nhấp môi, một cú tặc lưỡi nhẹ hay một cái nhíu mày trên bàn ăn, anh có thể nâng tầm một kẻ vô danh thành ngôi sao Michelin mới nổi, hoặc dìm một nhà hàng năm sao xuống vũng bùn phá sản ngay sáng hôm sau. Khánh tự cao. Sự tự cao của anh được xây dựng trên hàng ngàn bài phê bình sắc lẹm như dao mổ, và một khứu giác nhạy bén đến mức có thể ngửi ra một phần triệu gram bột ngọt nhân tạo trong bát súp yến thượng hạng. Anh tôn thờ sự hoàn hảo, sự sang trọng tinh tế theo phong cách "quiet luxury" – một sự xa xỉ không ồn ào nhưng kiêu kỳ và tuyệt đối vô tình.
Nhưng đêm nay, chiếc lưỡi quyền lực ấy lại khô khốc.
Khánh ngồi ở hàng ghế sau của chiếc xe sedan sang trọng, mắt đăm đăm nhìn ra ngoài cửa sổ. Cơn mưa rào mùa hạ xối xả đập vào kính xe, biến ánh đèn đường ngoại ô thành những vệt sáng nhòe nhoẹt, méo mó. Chiếc xe đang lăn bánh trên con đường mòn gập ghềnh dẫn sâu vào rừng thông Ba Vì, nơi tách biệt hoàn toàn với ánh đèn lấp lánh của thủ đô.
Trên đùi Khánh là một phong thư bằng giấy mỹ thuật nặng tay màu đen tuyền, mép giấy được mạ vàng lá mờ. Con dấu bằng sáp đỏ niêm phong phong thư mang hình một chiếc cân công lý đan xen với chiếc dĩa ăn – một biểu tượng kỳ quái nhưng đầy kiêu hãnh. Bên trong là một tấm thiệp ngắn gọn, viết bằng nét chữ viết tay nắn nót bằng mực nhũ vàng:
"Gửi nhà phê bình tôn kính, Một thực đơn độc bản chỉ dành cho năm vị khách đặc biệt nhất. Nơi ẩm thực không chỉ để lấp đầy dạ dày, mà để bóc trần những tầng hương vị sâu kín nhất của linh hồn. Sự hiện diện của ông là vinh hạnh của tôi. Bếp trưởng Nhân."
Bếp trưởng Nhân. Cái tên này gần đây nổi lên như một huyền thoại ẩn dật trong giới ẩm thực ngầm. Người ta đồn rằng anh ta chỉ nấu ăn theo tâm trạng, không nhận đặt bàn đại trà, và mỗi thực khách muốn thưởng thức tay nghề của Nhân đều phải trả một cái giá "rất khác". Khánh đã định từ chối, nhưng lòng kiêu hãnh của một kẻ đứng trên đỉnh cao phê bình không cho phép anh bỏ qua một cơ hội nếm thử thứ được gọi là "ẩm thực đỉnh cao" này.
Chiếc xe dừng lại trước một cánh cổng sắt rỉ sét cao sừng sững. Phía sau cánh cổng, ẩn hiện dưới làn sương mù và mưa giông, là một căn biệt thự Pháp cổ hai tầng. Kiến trúc của căn nhà mang một vẻ đẹp tàn úa, kiêu sa nhưng lạnh lẽo. Những mảng tường sơn vàng rêu phong bong tróc, những ô cửa sổ vòm cao vút tối đen như những hốc mắt không hồn đang nhìn xuống chiếc xe vừa đỗ.
Người tài xế bước xuống, che ô mở cửa cho Khánh. Khánh vuốt lại vạt áo măng tô dạ đen, chỉnh lại chiếc kính gọng vàng rồi bước nhanh vào hiên nhà.
Cánh cửa gỗ sồi lớn tự động mở ra với một tiếng rít khô khốc.
Bên trong, không gian không hề u ám như vẻ bề ngoài. Ngược lại, phòng ăn chính được thiết kế theo phong cách tối giản mang hơi hướng zen-minimalism cực đoan. Không có những bức tranh sơn dầu lộng lẫy hay đèn chùm pha lê rườm rà. Trung tâm căn phòng là một chiếc bàn dài nguyên khối được làm từ gỗ cháy đen – loại gỗ được xử lý theo kỹ thuật shou sugi ban của Nhật Bản, đen bóng và mịn màng như nhung. Phía trên bàn, những ngọn đèn spotlight chiếu thẳng xuống từng vị trí ngồi, tạo ra năm quầng sáng vàng cô độc giữa không gian tối sẫm bao quanh.
Khánh bước vào, nhận ra bốn vị khách còn lại đã có mặt. Họ ngồi im lặng, bầu không khí bao trùm căn phòng ngột ngạt đến mức có thể nghe thấy cả tiếng nước mưa rỏ tong tỏng ngoài ban công.
Ngồi đầu bàn là Đức, một gã trung niên béo múp, đeo chiếc đồng hồ Patek Philippe vàng khối sáng choang. Gã là ông trùm sở hữu chuỗi siêu thị thực phẩm lớn nhất nhì cả nước, nổi tiếng với những phi vụ thâu tóm thị trường bất chấp thủ đoạn.
Đối diện Đức là Vy, một nữ KOL ẩm thực trẻ tuổi, xinh đẹp sắc sảo. Cô ta đang loay hoay căn chỉnh chiếc điện thoại trên chân máy nhỏ, gương mặt lộ rõ vẻ sốt ruột. Vy nổi danh với những video đánh giá món ăn triệu lượt xem, nhưng giới trong nghề đều biết cô ta sẵn sàng tâng bốc những món ăn dở tệ lên mây nếu nhận đủ tiền tài trợ, và ngược lại, sẵn sàng dìm chết một quán ăn nhỏ nếu họ từ chối "hợp tác".
Kế bên Vy là Thắng, một gã đàn ông có cánh tay vạm vỡ, thô ráp, đôi mắt hí sắc lạnh và sặc mùi thuốc lá rẻ tiền. Thắng là chủ của một chuỗi lò mổ lậu lớn ở ngoại thành, kẻ đứng sau những tấn thịt bẩn, thịt đông lạnh quá hạn được tẩm ướp hóa chất để tuồn vào các nhà hàng bình dân mỗi ngày.
Và vị khách thứ tư, ngồi khép mình dưới bóng tối của quầng sáng, là ông Bảo – một cựu quan chức ngành quản lý thị trường và vệ sinh an toàn thực phẩm vừa hạ cánh an toàn. Gương mặt ông ta nhợt nhạt, thỉnh thoảng lại lôi chiếc khăn tay ra lau mồ hôi trán dù phòng điều hòa rất lạnh.
"Hóa ra chúng ta đều là người quen cả," Đức phá tan sự im lặng bằng một giọng cười khàn khàn, cố tỏ ra lịch thiệp nhưng ánh mắt gã lại liếc nhìn Khánh đầy dò xét. "Nhà phê bình Khánh cũng ở đây. Xem ra bữa tiệc này thực sự nặng ký rồi."
"Tôi chỉ đến vì đồ ăn," Khánh lạnh lùng đáp, kéo ghế ngồi vào vị trí cuối cùng của bàn ăn. Chiếc ghế gỗ sồi đen cứng cáp, mang lại một cảm giác vững chãi nhưng thiếu đi sự ấm áp của những nhà hàng cao cấp thông thường.
"Này, mọi người có thấy kỳ lạ không?" Vy cằn nhằn, ngón tay gõ gõ lên màn hình điện thoại. "Không có sóng điện thoại, wifi cũng không. Tôi định phát trực tiếp bữa tiệc độc bản này mà chịu chết."
"Yên lặng đi cô em," Thắng gầm gừ, giọng điệu thô lỗ khiến Vy giật mình co vai lại. "Có đồ ăn ngon thì ăn, thắc mắc lắm làm gì."
Cạch.
Tiếng bước chân đều đặn, khẽ khàng vang lên từ phía hành lang tối phía sau bếp. Năm cặp mắt đồng loạt đổ dồn về phía bóng tối.
Một người đàn ông bước ra. Anh ta mặc bộ đồ đầu bếp màu trắng tinh tế, không một nếp nhăn, không một vết bẩn. Dáng người anh ta cao gầy, gương mặt góc cạnh mang vẻ đẹp thanh tú nhưng nhợt nhạt, đôi mắt đen sâu thẳm dưới hàng lông mày rậm. Đó chính là bếp trưởng Nhân. Trên tay anh ta không cầm khay thức ăn, mà là một cuốn sổ da nhỏ màu đen.
Nhân dừng lại ở đầu bàn, khẽ cúi đầu chào thực khách với một nụ cười mỉm thanh lịch.
"Chào mừng năm vị khách quý đã đến với căn bếp của tôi," Nhân cất tiếng. Giọng nói của anh ta trầm ấm, êm dịu như tiếng đàn cello, nhưng lại mang một độ vang kỳ lạ trong căn phòng tối. "Đêm nay, các vị sẽ không chỉ thưởng thức những món ăn được chế biến từ những nguyên liệu đắt đỏ nhất. Đêm nay, thực đơn của tôi được thiết kế dựa trên... những gì chân thật nhất của mỗi người."
"Chân thật nhất? Ý cậu là sao?" Ông Bảo rụt rè hỏi, tay siết chặt chiếc khăn mùi soa.
Nhân không trả lời trực tiếp. Anh ta chắp tay sau lưng, chầm chậm bước đi quanh chiếc bàn gỗ cháy đen. Ánh đèn spotlight hắt bóng của anh ta dài ra trên nền nhà gỗ.
"Ẩm thực là một nghệ thuật trung thực," Nhân nói, ánh mắt anh lướt qua Đức, rồi dừng lại ở Vy. "Người ta có thể dùng tiền để che đậy tội lỗi, dùng truyền thông để tô vẽ sự dối trá, dùng quyền lực để bóp nghẹt sự thật. Nhưng chiếc lưỡi và dạ dày thì không biết nói dối. Khi các vị nuốt một món ăn vào bụng, cơ thể các vị sẽ phản ứng với bản chất thực sự của nó."
Khánh nhíu mày. Anh bắt đầu cảm thấy có điều gì đó không ổn. Bầu không khí này không giống một bữa tiệc thượng hạng, nó giống một buổi lễ thanh trừng hơn.
"Cậu Nhân này, trò chuyện phiếm thế là đủ rồi," Đức bắt đầu mất kiên nhẫn, gã gõ gõ ngón tay đeo nhẫn vàng xuống bàn. "Chúng tôi bỏ thời gian đến đây không phải để nghe giảng đạo. Món khai vị đâu?"
Nụ cười trên môi Nhân rộng hơn một chút, nhưng đôi mắt anh ta vẫn lạnh tanh như mặt hồ đóng băng.
"Tất nhiên rồi, thưa ông Đức. Món khai vị đã sẵn sàng," Nhân nói, khẽ búng tay một tiếng.
Từ phía sau, hai người phục vụ mặc vest đen, gương mặt lạnh lùng không cảm xúc chầm chậm bước ra, mang theo năm chiếc đĩa sứ trắng tinh được đậy kín bằng nắp vòm bạc mạ crôm sáng loáng.
"Thực đơn năm món đêm nay có tên gọi: Bản Án Của Giác Quan," Nhân nhẹ giọng thuyết minh khi những chiếc đĩa được đặt xuống trước mặt từng người. "Quy tắc của bữa tối rất đơn giản: Mỗi vị khách buộc phải ăn sạch đĩa ăn của mình để có thể thưởng thức món tiếp theo. Và tin tôi đi... các vị sẽ muốn ăn đến món tráng miệng cuối cùng."
Khánh nhìn chiếc nắp bạc trước mặt. Dù nắp đậy rất kín, nhưng một mùi hương vô cùng kỳ lạ đã bắt đầu len lỏi qua khe hở, luồn lách vào khứu giác nhạy bén của anh.
Đó là một mùi hương cực kỳ quen thuộc, nhưng lại khiến toàn thân Khánh đột nhiên đông cứng. Mùi của một loại nước hoa hoa nhài thanh khiết trộn lẫn với mùi tanh nồng của... thứ gì đó rữa mục.
"Chúc các vị ngon miệng," Nhân thì thầm, và gật đầu ra hiệu cho những người phục vụ mở nắp vòm bạc.
Món khai vị chính thức lộ diện dưới ánh đèn spotlight, và một tiếng thét thất thanh của Vy lập tức xé toạc màn đêm lạnh lẽo của căn biệt thự.