Mùi thịt nướng ngào ngạt phả ra từ dưới những chiếc nắp vòm mạ vàng nhanh chóng lấp đầy không gian phòng ăn. Đó là một mùi hương quyến rũ đến mức tàn nhẫn—vừa có vị ngọt béo của mỡ lợn cháy cạnh, vị nồng ấm của tiêu rừng, lại vừa phảng phất hương thảo mộc dịu nhẹ. Đối với Đức và Vy, những kẻ vừa trải qua những màn tra tấn thể xác và tinh thần tột cùng, mùi hương này giống như một chiếc phao cứu sinh gieo vào lòng họ một tia hy vọng sinh tồn mong manh.
Nhưng đối với Khánh, mùi hương ấy lại là một nhát dao chí mạng găm thẳng vào vỏ bọc điềm tĩnh cuối cùng của anh.
Anh ngửi ra được một nốt hương vô cùng quen thuộc ẩn giấu sau lớp gia vị tinh tế kia. Đó là mùi của loại thảo mộc đương quy dại kết hợp với mật ong rừng—công thức ướp thịt độc quyền mà chính tay Hà đã sáng chế cho món sườn nướng tại nhà hàng đầu tiên của hai người. Món ăn đã từng giúp Khánh giành được giải thưởng phê bình danh giá nhất sự nghiệp, thứ danh vọng mà anh có được bằng cách ký tên mình đè lên công sức của vợ.
"Món ăn chính của đêm nay," Nhân chầm chậm bước đến giữa bàn, giọng gã vang lên đầy kiêu hãnh. "'Thịt Của Kẻ Thế Thân'."
Hai người phục vụ đồng loạt nhấc nắp vòm mạ vàng lên.
Trên đĩa của mỗi người là một phần thịt áp chảo được trình bày tinh xảo như một bức tranh nghệ thuật đương đại. Miếng thịt có lớp vỏ ngoài cháy xém vàng ruộm tuyệt đẹp, bên trên rưới thứ nước sốt màu nâu hổ phách óng ánh, bao quanh bởi những lát củ cải đỏ cắt mỏng như cánh hoa.
Thế nhưng, khi nhìn kỹ vào thớ thịt, Vy bỗng phát hiện ra một điều kinh hoàng. Miếng thịt trên đĩa của cô ta và Đức không phải là thịt động vật thông thường. Những thớ cơ thịt vẫn còn khẽ giật nhẹ, co thắt nhịp nhàng theo một tần số kỳ dị, như thể nó vẫn còn giữ lại hơi ấm và sự sống của một sinh vật vừa bị hành hình cách đây vài phút.
"Món thịt này..." Đức lắp bắp, hai mắt gã dán chặt vào miếng thịt đang phập phồng. "Nó lấy từ đâu ra?"
Nhân mỉm cười, ánh mắt liếc xéo về phía hành lang tối—nơi xác của gã chủ lò mổ lậu Thắng vừa bị kéo đi ở chương trước.
"Tôi đã nói rồi, tôi là một đầu bếp tận tâm. Tôi không bao giờ lãng phí nguyên liệu," Nhân nhẹ nhàng nói, lời nói thản nhiên đến mức rợn người. "Gã Thắng cả đời đã tuồn hàng tấn thịt động vật bị bệnh, bị hành hạ dã man vào dạ dày của những người vô tội. Đêm nay, gã được vinh hạnh dùng chính cơ thể mình để chuộc tội. Các vị đang được thưởng thức phần cơ vai săn chắc nhất của gã."
"Oẹ..."
Vy không chịu nổi nữa, cô ta gục đầu xuống cạnh bàn nôn thốc nôn tháo. Nhưng Đức, trong cơn khát sống điên cuồng, đã hoàn toàn đánh mất nhân tính. Gã không còn quan tâm miếng thịt đó là của ai hay từ đâu ra. Gã chỉ biết rằng nếu gã ăn sạch đĩa này, gã sẽ được sống.
Đức chộp lấy con dao, điên cuồng cắt miếng thịt ra thành những khối lớn rồi tống sầm sập vào miệng. Tiếng nhai ngấu nghiến, tiếng nuốt ực ực xen lẫn tiếng nấc nghẹn của gã vang vọng khắp căn phòng tối. Gã ăn như một con thú đói, mặc cho nước sốt và máu tươi chảy ròng ròng xuống cằm và chiếc áo sơ mi đắt tiền.
Trong khi đó, Khánh vẫn ngồi im, đôi mắt anh dán chặt vào đĩa thịt của mình.
Khác với miếng thịt đang co thắt của Đức và Vy, phần thịt trên đĩa của Khánh hoàn toàn bất động. Nhưng hình dáng của nó được cắt tỉa vô cùng hoàn hảo thành hình một trái tim. Dưới ánh đèn spotlight, thứ nước sốt mật ong đương quy rỉ ra từ "trái tim" ấy có màu đỏ thẫm đặc quánh.
"Nhà phê bình Khánh," Nhân tiến lại gần, cúi rạp người xuống đối diện với Khánh, khoảng cách giữa hai gương mặt chỉ còn vài centimet. "Đây là món ăn dành riêng cho ông. Nó không được làm từ thịt của Thắng. Nó được làm từ một loại thịt giả tổng hợp, nhưng tôi đã dùng công thức hóa học để mô phỏng chính xác cấu trúc cơ và hương vị... từ thi thể của Hà, người vợ quá cố đã nhảy sông của ông."
Khánh cảm thấy toàn thân mình đông cứng như đá. Chiếc dĩa bạc trên tay anh run lên bần bật, va vào vành đĩa sứ tạo nên những tiếng cạch, cạch khô khốc liên hồi. Bức tường băng lạnh lùng mà anh cố công dựng lên suốt cả buổi tối lúc này đã xuất hiện những vết nứt vỡ lớn.
"Ông đã hút cạn máu của cô ấy khi cô ấy còn sống," Nhân thì thầm, giọng nói như một con rắn độc đang len lỏi vào tâm trí Khánh. "Bây giờ, hãy ăn nốt trái tim của cô ấy đi. Ăn sạch nó để có thể bước ra khỏi đây với danh vọng và sự kiêu ngạo của ông. Hoặc là, ông sẽ chọn cái chết để trả lại cho cô ấy tất cả?"
Khánh nhìn đĩa thịt hình trái tim. Khứu giác của anh ngập tràn mùi hương đương quy dại hòa quyện cùng mùi nhài thoang thoảng—những hương vị đã từng định hình nên những năm tháng hạnh phúc nhất của đời anh, trước khi lòng tham và sự ích kỷ biến anh thành một con quỷ bạo hành.
Lần đầu tiên trong đêm nay, hai hàng nước mắt nóng hổi lăn dài trên gương mặt hốc hác của Khánh, chảy qua gò má rồi nhỏ xuống chiếc đĩa sứ trắng. Anh chầm chậm đưa dao cắt một lát thịt từ "trái tim" ấy. Miếng thịt mềm mại đến mức tan ra ngay khi chạm vào lưỡi, mang theo vị ngọt ngào của tình yêu thuở ban đầu, vị chát đắng của những trận đòn roi tinh thần, và vị mặn mòi của dòng sông lạnh lẽo nơi Hà nằm lại.
Khánh nhắm mắt, từ từ nuốt xuống. Mỗi thớ thịt trôi qua cổ họng anh như một lưỡi dao cứa rách tâm can. Anh đã thắng cuộc chơi của Nhân bằng cách ăn sạch đĩa thức ăn tội lỗi của mình, nhưng trong lòng anh, linh hồn anh đã hoàn toàn chết lịm.
"Tốt lắm," Nhân đứng thẳng dậy, khẽ thở dài đầy thỏa mãn. Gã quay sang nhìn Đức—kẻ vừa liếm sạch những giọt nước sốt cuối cùng trên đĩa, và Vy—người đang nằm thoi thóp trên vũng nôn của chính mình nhưng đĩa ăn cũng đã trống rỗng.
"Bữa tối chính thức kết thúc," Nhân nói, giọng gã lấy lại vẻ thanh lịch ban đầu. "Món tráng miệng của các vị đã sẵn sàng."
Hai người phục vụ bước lên, đặt trước mặt ba người sống sót ba chiếc ly thủy tinh nhỏ chứa thứ nước uống màu hồng nhạt, lấp lánh dưới ánh đèn.
"Đây là 'Nước Rửa Tội'," Nhân thuyết minh. "Một loại nước cất thảo dược giúp trung hòa toàn bộ độc tố tâm lý và thể xác mà các vị vừa nạp vào. Hãy uống nó, và các vị sẽ được tự do bước ra khỏi cánh cổng kia."
Đức không do dự, giật lấy chiếc ly uống cạn sạch trong một ngụm. Vy cũng run rẩy cầm ly nước lên uống để tìm kiếm sự cứu rỗi. Khánh là người cuối cùng đưa chiếc ly lên môi, uống cạn thứ nước mát lạnh, ngọt thanh như nước mưa đầu mùa.
Cảm giác nóng rát trong dạ dày của Khánh lập tức dịu đi. Anh đứng dậy, không thèm nhìn Nhân hay những người còn lại, chầm chậm bước ra phía cửa chính của căn biệt thự. Vy và Đức cũng lảo đảo bám theo sau.
Cánh cửa gỗ sồi lớn mở ra. Gió đêm mát rượi và những hạt mưa muộn phả vào mặt họ, mang lại cảm giác sống sót sau một cơn ác mộng kinh hoàng.
Nhưng ngay khi Đức vừa bước chân xuống bậc thềm đá đầu tiên, gã bỗng nhiên khựng lại. Hai mắt gã trợn ngược, tay bấu chặt lấy lồng ngực.
"A... Ngực tôi... nóng quá..." Đức úp mở kêu lên một tiếng đau đớn rồi ngã nhào xuống bậc thềm, cơ thể b béo múp co giật liên hồi rồi nhanh chóng cứng đờ. Từ khóe mắt và miệng gã, thứ máu đen đặc xộc ra, bốc mùi hóa chất nồng nặc.
Vy nhìn cảnh tượng đó, định hét lên nhưng cổ họng cô ta bỗng nhiên nghẹn đặc. Cô ngã sụp xuống ngay bên cạnh Đức, hai tay cào cấu cổ họng trong tuyệt vọng khi thực quản và phổi cô đang tự hủy hoại bởi một phản ứng hóa học tàn nhẫn. Cô ta tắt thở chỉ sau vài giây giãy giụa.
Khánh đứng ở hiên nhà, nhìn hai cái xác nằm dưới mưa. Anh cúi đầu nhìn xuống bàn tay mình, rồi sờ lên ngực. Tim anh vẫn đập, cơ thể anh hoàn toàn bình thường, không hề có dấu hiệu bị trúng độc.
Bếp trưởng Nhân chầm chậm bước ra hiên, đứng che ô bên cạnh Khánh.
"Tại sao chỉ có tôi sống sót?" Khánh khàn giọng hỏi, mắt vẫn dán vào màn mưa tối tăm.
"Vì ông là người duy nhất thực sự cảm nhận được hương vị của tội lỗi," Nhân nhẹ nhàng đáp, ánh mắt gã nhìn ra rừng thông đen thẳm. "Hai kẻ kia uống 'Nước Rửa Tội' để trốn tránh bản án của mình. Nhưng thứ nước đó thực chất là một chất xúc tác—nó sẽ phản ứng với những hóa chất, dòi bọ và độc tố trong dạ dày của họ để tạo ra chất kịch độc kết liễu họ ngay lập tức. Còn ông, ông Khánh..."
Nhân quay sang nhìn Khánh, nụ cười của gã mang một sự phán xét vĩnh cửu.
"Ông đã tiêu hóa hoàn toàn trái tim của Hà bằng sự sám hối muộn màng của mình. Chất xúc tác không có gì để phản ứng trong cơ thể ông. Ông được sống."
Nhân đưa cho Khánh chiếc ô đen, rồi lùi lại phía sau cánh cửa gỗ sồi đang từ từ khép lại.
"Hãy sống tiếp với chiếc lưỡi vĩ đại của ông, ông Khánh. Hãy sống và nếm trải mùi vị của sự cô độc và dằn vặt suốt phần đời còn lại. Đó mới là món tráng miệng thực sự dành cho ông."
RẦM.
Cánh cửa gỗ sồi đóng sập lại. Khánh đứng một mình dưới cơn mưa đêm ngoại ô lạnh buốt, tay cầm chiếc ô đen, nhìn về phía con đường mòn tối tăm dẫn ra thế giới bên ngoài. Anh đã sống sót qua bữa tiệc của kẻ phán xét, nhưng anh biết, kể từ giây phút này, mỗi món ăn anh nếm thử trong đời sẽ chỉ còn duy nhất một vị—vị của tro tàn và cái chết.