Tiếng gạt chốt an toàn của khẩu súng lục vang lên khô khốc, giống như nhịp gõ của chiếc đồng hồ đếm ngược đến giờ hành quyết. Vy nhìn họng súng đen ngòm đang chỉ thẳng vào trán mình, hơi thở cô ta nghẹn lại ở lồng ngực. Tiếng khóc thút thít nhỏ dần, chỉ còn lại những cái nấc cụt đầy tuyệt vọng.
"Tôi... tôi ăn... tôi ăn mà..."
Vy run rẩy cầm chiếc muỗng bạc lên. Những ngón tay sơn móng đỏ lấp lánh của cô ta va vào vành đĩa sứ kêu lách cách. Cô đưa muỗng vào sâu trong khúc xương ống, xúc một mảng tủy đỏ hỏn lẫn lộn với những sợi dây thanh quản đang phập phồng rung động.
Khi chiếc muỗng vừa chạm vào môi Vy, những sợi dây thanh quản ấy bất ngờ co rúm lại, phát ra một tiếng rít u u chói tai, nghẹn ứ, y hệt như giọng nói tuyệt vọng của người đầu bếp trẻ tuổi trong cuộc điện thoại cuối cùng bị cô dập máy.
Vy nhắm nghiền mắt, tống mạnh chiếc muỗng vào miệng rồi nuốt chửng mà không dám nhai.
"Oẹ..."
Cô ta gập người xuống, hai tay bấu chặt vào cổ họng. Phần tủy xương béo ngậy nhưng tanh tưởi vị máu sống dường như đang trượt dọc xuống thực quản cô như một con lươn lạnh ngắt. Vy liên tục nấc nghẹn, nước mắt nước mũi giàn giụa, nhưng dưới họng súng vô tình của gã phục vụ, cô không được phép nôn ra. Cô buộc phải dùng hai tay bịt chặt miệng, ép cơ thể mình tiêu hóa thứ tội lỗi đã được cụ thể hóa bằng xương bằng thịt ấy.
Nhân nhìn Vy bằng ánh mắt hài lòng của một nghệ sĩ vừa hoàn thành một nét vẽ ưng ý trên bức tranh. Rồi gã quay sang Đức, người lúc này đang ngồi đờ đẫn, hai mắt trợn trừng vô thần sau khi phải ăn sạch đĩa gan ngỗng dòi bọ.
"Ông Đức, có vẻ như món súp này quá nhẹ nhàng so với khẩu vị của một đại gia thực phẩm," Nhân mỉm cười nhẹ nhàng. "Nhưng quy tắc vẫn là quy tắc. Mời ông."
Đức không còn sức để phản kháng hay la hét. Gã như một cái xác không hồn, cơ thể béo múp bủng beo vì sợ hãi. Gã cầm muỗng lên, múc phần tủy xương của mình và nuốt xuống một cách máy móc. Đối với một kẻ đã quen với việc đầu độc hàng triệu người tiêu dùng bằng thực phẩm bẩn để thu về những khoản lợi nhuận khổng lồ, hương vị của cái chết giờ đây chỉ là một món nợ đến hạn phải trả.
Cuối cùng, Nhân dừng lại trước mặt Khánh.
Khúc xương ống trên đĩa của Khánh dường như im lặng hơn những chiếc khác, nhưng phần tủy bên trong lại đỏ thẫm như một vết thương hở chưa lành. Nó không rít lên thành tiếng, mà chỉ khẽ run rẩy, tỏa ra mùi nước phở bò thơm nồng vị quế hồi — thứ mùi vị mà Hà, vợ anh, từng tỉ mẩn hầm suốt mười hai tiếng mỗi ngày để tạo nên công thức nước dùng độc quyền cho chuỗi nhà hàng của anh.
"Nhà phê bình Khánh," Nhân nghiêng người, hai tay chống lên mặt bàn gỗ cháy đen, đối diện thẳng với Khánh. "Ông có nhận ra hương vị này không? Đây là công thức nước dùng mà Hà đã thức trắng bao đêm để hoàn thiện. Ông đã cướp nó từ tay cô ấy, biến nó thành công cụ kiếm tiền và danh vọng cho riêng mình, rồi đẩy cô ấy vào đường cùng. Hãy ăn đi. Hãy nếm thử thứ tủy xương đã bị ông hút cạn sinh khí."
Khánh không hề run sợ. Anh cầm chiếc muỗng bạc lên, chậm rãi múc phần tủy đỏ hỏn đưa vào miệng.
Vị béo ngậy, ngọt đậm đà của tủy xương bò hòa quyện hoàn hảo với hương vị quế hồi ấm áp ấm sực đầu lưỡi. Đó là một món súp hoàn hảo, đạt đến cảnh giới tối cao của ẩm thực. Nhưng ngay khi nuốt xuống, Khánh cảm thấy một cảm giác đau buốt nhói chạy dọc từ cuống họng xuống dạ dày, giống như có hàng ngàn mảnh thủy tinh vỡ đang cào xé ruột gan anh. Đó là vị đắng của sự dằn vặt, của những đêm dài Hà âm thầm khóc trong căn phòng tối khi bị anh dùng những lời lẽ cay độc nhất để hạ nhục lòng tự trọng của cô.
Khánh đặt chiếc muỗng xuống đĩa, tiếng va chạm thanh mảnh vang lên trong phòng ăn tĩnh lặng. Anh rút khăn lụa lau khóe miệng, ánh mắt vẫn lạnh lùng và ngạo nghễ nhìn Nhân.
"Món súp ngon lắm," Khánh lên tiếng, giọng nói trầm ổn đến đáng sợ. "Sự kết hợp giữa tủy xương béo và hương quế hồi rất tinh tế. Tuy nhiên, nếu cậu cho thêm một chút gừng nướng cháy để át đi vị tanh nhẹ của máu sống, món ăn sẽ đạt đến sự hoàn hảo tuyệt đối. Cậu Nhân ạ, kỹ nghệ của cậu rất cao, nhưng cậu vẫn chưa hiểu hết về sự cân bằng của hương vị."
Vy và Đức nhìn Khánh bằng ánh mắt kinh hoàng. Họ không thể hiểu nổi tại sao trong hoàn cảnh ranh giới giữa sự sống và cái chết manh mún thế này, gã đàn ông này vẫn có thể giữ được sự kiêu ngạo và điềm tĩnh đến mức bệnh hoạn như vậy.
Đôi mắt của Nhân híp lại. Nụ cười thanh lịch trên môi gã biến mất hoàn toàn, để lộ ra một gương mặt cứng đờ, sắc lạnh như một lưỡi dao vừa rút ra khỏi bao. Sự điềm tĩnh và kiêu ngạo của Khánh đang sỉ nhục thánh đường ẩm thực của gã.
"Ông thực sự là một con quỷ lạnh lùng, ông Khánh," Nhân thì thào, giọng nói của gã không còn ấm áp nữa mà đã chuyển sang tông giọng khàn đặc, run lên vì giận dữ. "Ông nghĩ rằng sự kiêu ngạo đó sẽ cứu mạng ông sao? Sự điềm tĩnh của ông chỉ chứng minh rằng ông là kẻ vô cảm nhất trong căn phòng này. Nhưng không sao..."
Nhân chậm rãi đứng thẳng dậy, vuốt lại vạt áo đầu bếp trắng muốt của mình. Gã liếc nhìn chiếc đồng hồ cổ treo tường. Đã gần nửa đêm.
"Chúng ta sẽ bước sang món ăn chính của đêm nay — món ăn quyết định ai là kẻ được quyền nếm món tráng miệng để bước ra khỏi cánh cổng kia, và ai sẽ phải nằm lại dưới sàn gỗ này cùng với ông Thắng và ông Bảo."
Nhân búng tay một tiếng. Hai người phục vụ lập tức dọn những chiếc đĩa súp trống rỗng đi, thay vào đó là ba chiếc khay bạc lớn hơn, được đậy bằng nắp vòm mạ vàng lộng lẫy.
Mùi hương tỏa ra từ những chiếc khay này không còn là mùi dòi bọ hay mùi tro tàn nữa. Đó là một mùi thịt nướng thơm lừng, ngào ngạt, kích thích mọi giác quan và khiến dạ dày của những kẻ đang kiệt quệ vì sợ hãi phải co thắt dữ dội. Nhưng mùi hương ấy lại mang một vẻ quyến rũ chết chóc, khiến Khánh lần đầu tiên trong đêm nay cảm thấy da đầu mình tê dại.