Ngày diễn ra sự kiện, khán phòng lớn của khách sạn Nam Thành chật kín nhà báo, chuyên gia ẩm thực và các ống kính truyền hình.
Lâm Triết đứng trên sân khấu với nụ cười tự ngạo, tay cầm chiếc đĩa sứ đựng chiếc Macaron dâu tây hoàn hảo do chính hắn làm ra.
"Thưa quý vị," Lâm Triết cất giọng oang oang qua micro,
"Hôm nay, chúng ta rất vinh dự có sự góp mặt của Thần Ẩm Thực Mộc Dịch Nhiên. Tôi xin trân trọng mời anh lên sân khấu, nếm thử chiếc Macaron này và cho mọi người thấy khả năng phân biệt từng vệt vị giác huyền thoại của anh!"
Mọi ánh đèn blash lập tức dồn về phía Mộc Dịch Nhiên.
Anh mặc bộ suit đen lịch lãm, từng bước đĩnh đạc bước lên sân khấu.
Ngồi ở hàng ghế khán giả phía dưới, Kính Hạ siết chặt hai tay vào nhau, ánh mắt đong đầy sự lo âu lẫn tin tưởng chiếu về phía anh.
Mộc Dịch Nhiên cầm chiếc bánh Macaron của Lâm Triết lên.
Anh đưa lên mũi hít nhẹ, nhìn lớp vỏ bánh bóng loáng.
Với trải nghiệm và kỹ thuật của mình, anh biết rõ chiếc bánh này dùng quá nhiều hương liệu tổng hợp để tạo độ ngọt gắt.
Mộc Dịch Nhiên chậm rãi đặt chiếc bánh xuống đĩa, cầm micro lên, giọng nói trầm hùng vang vọng khắp khán phòng:
"Chiếc bánh này đạt chuẩn về mặt hình thức. Nhưng nó hoàn toàn vô hồn. Người làm ra nó chỉ muốn phô trương kỹ thuật mà quên mất rằng ẩm thực là để mang lại sự chân thành."
Lâm Triết biến sắc, tức giận đập bàn:
"Mộc Dịch Nhiên! Anh chỉ biết nói suông! Anh thậm chí còn chưa cắn một miếng nào! Có phải lời đồn anh đã mất đi vị giác là thật không? Một kẻ điếc vị giác thì lấy quyền gì mà nhận xét bánh của tôi?"
Cả khán phòng ồ lên xôn xao!
Các ký giả bắt đầu nhô người lên, tiếng bấm máy ảnh vang lên dồn dập như mưa rơi.
Kính Hạ dưới khán giả đứng bật dậy, định bước lên bảo vệ Dịch Nhiên.
Thế nhưng, Mộc Dịch Nhiên vẫn đứng đó, điềm tĩnh đến kinh ngạc.
Sáu tháng sau.
Con hẻm nhỏ 42 hôm nay rộn rã tiếng cười nói và ngập tràn hoa tươi.
Tiệm bánh "Nắng Ban Mai" đã được sửa sang lại, rộng rãi hơn nhưng vẫn giữ nguyên vẻ ấm cúng với những bộ bàn ghế gỗ màu trầm và dàn hoa dạ yến thảo rực rỡ ngoài hiên.
Bảng hiệu tiệm bánh nay đã được đổi thành: **"NẮNG BAN MAI & DỊCH NHIÊN — TIỆM BÁNH HƯƠNG VỊ CẢM XÚC"**.
Bên trong gian bếp mở, Mộc Dịch Nhiên mặc chiếc tạp dề đôi màu nâu giống hệt Kính Hạ.
Anh không còn đeo bộ suit lạnh lùng hay cặp kính gọng kim loại nghiêm nghị nữa.
Gương mặt anh rạng rỡ, tay thành thục rây bột mì, thỉnh thoảng lại quay sang hôn nhẹ lên gò má ửng hồng của Kính Hạ.
"Anh Dịch Nhiên, khách đông lắm rồi đấy! Anh đừng có lười biếng mà sáp lại đây nữa!" Kính Hạ giận dỗi đẩy nhẹ vai anh, nhưng nụ cười trên môi lại đong đầy sự nuông chiều.
"Anh đâu có lười biếng, anh đang lấy 'nguyên liệu bí mật' để làm mẻ bánh tiếp theo mà," Dịch Nhiên nháy mắt tinh nghịch, ôm chầm lấy eo Kính Hạ từ phía sau.
Nhiều điều kỳ diệu đã xảy ra.
Bác sĩ điều trị của Dịch Nhiên thông báo rằng nhờ tâm lý được giải tỏa hoàn toàn, sống trong môi trường tràn ngập tình yêu và sự kích thích khứu giác liên tục, các dây thần kinh vị giác bị tổn thương của anh đang dần có dấu hiệu phục hồi.
Dù chưa thể phục hồi 100%, nhưng giờ đây, Dịch Nhiên đã có thể mơ hồ cảm nhận được vị ngọt nhẹ của mật ong và vị chua thanh của dâu tây tươi — những hương vị gắn liền với Kính Hạ.
Đúng mười giờ sáng, cửa tiệm chật kín khách.
Có những cụ già trong hẻm đến ăn bánh chuối nướng, có những cặp đôi trẻ đến thưởng thức bánh Tart Táo, và cả những thực khách phương xa lặn lội tìm đến vì ngưỡng mộ câu chuyện tình yêu đẹp như cổ tích của hai người.
Mộc Dịch Nhiên cùng Kính Hạ bưng đĩa bánh Macaron đặc biệt ra bàn phục vụ khách hàng.
Nhìn những nụ cười hạnh phúc, những ánh mắt rạng rỡ của thực khách khi thưởng thức từng miếng bánh ngọt ngào, Dịch Nhiên nắm chặt lấy bàn tay nhỏ nhắn của Kính Hạ dưới gầm bàn.
"Kính Hạ, cảm ơn cậu vì đã xuất hiện." Dịch Nhiên khẽ thì xầm vào tai anh.
"Cậu không chỉ mang lại hương vị cho cuộc đời tôi, mà cậu chính là hương vị tuyệt vời nhất mà tôi có được trong đời."
Kính Hạ mỉm cười, tựa đầu vào vai anh, nhìn ánh nắng vàng ươm chiếu qua khung cửa kính, chiếu lên những chiếc bánh ngọt thơm phức vừa ra lò.
Cuộc sống không cần những ngôi sao Michelin mạ vàng lạnh lẽo, chỉ cần một tiệm bánh nhỏ ngập tràn ánh nắng, mùi thơm của bơ tươi và một người để yêu thương trọn đời.
Hương vị của sự chân thành và tình yêu đã hoàn toàn chữa lành mọi tổn thương, viết nên một kết thúc ngọt ngào và viên mãn nhất.