
Tác giả: Chloe Mộng Trân
Tiếng mưa rào mùa hạ trút xuống mái tôn của nhà xác bệnh viện trung tâm thành phố tạo nên những âm thanh lộp độp liên hồi. Không khí bên trong phòng giải phẫu lạnh ngắt, nồng nặc mùi thuốc khử trùng hòa lẫn với thứ mùi đặc trưng của sự chết chóc.
Ninh Tố đứng dưới ánh đèn mổ trắng lóa, gương mặt thanh tú khuất sau chiếc khẩu trang y tế, đôi mắt một mí trong vắt nhưng tĩnh lặng như nước hồ mùa thu. Đôi bàn tay đeo găng cao su của anh vô cùng ổn định, cầm cán dao phẫu thuật rạch một đường dứt khoát trên ngực thi thể nam giới nằm trên bàn inox.
"Nạn nhân tử vong do ngạt khí độc, nhưng trên bề mặt da không có dấu hiệu co giật điển hình, phổi bị tổn thương nghiêm trọng do một loại chất hữu cơ không xác định." Ninh Tố vừa thao tác vừa đọc kết quả vào máy ghi âm chuyên dụng.
Đối với Ninh Tố, những thi thể không biết nói dối. Họ dùng chính những vết thương, những biến đổi sinh học trên da thịt để kể cho anh nghe câu chuyện cuối cùng của cuộc đời họ. Sau khi hoàn thành việc lấy mẫu sinh thiết, anh tỉ mỉ khâu lại vết thương cho nạn nhân, động tác nhẹ nhàng và tôn trọng như thể đang làm việc với một người đang ngủ.
Đã ba đêm liền Ninh Tố tăng ca liên tục tại cục cảnh sát để xử lý các vụ án đột tử bất thường trong thành phố, quầng thâm mệt mỏi đã hằn sâu dưới mi mắt.
Khi chiếc đồng hồ treo tường điểm mười hai giờ đêm, Ninh Tố mới cởi bỏ bộ đồ bảo hộ, rửa sạch tay bằng xà phòng chuyên dụng rồi rời khỏi cục cảnh sát. Anh lái chiếc xe máy cũ xuyên qua những con phố đô thị đèn neon nhấp nháy, rẽ vào một con ngõ nhỏ sâu hun hút, nơi ánh sáng hiện đại bị bỏ lại phía sau, nhường chỗ cho vẻ tĩnh mịch, cổ kính của khu phố cổ.
Đi đến cuối ngõ, một bảng hiệu bằng gỗ sưa đen khắc ba chữ mạ vàng "Tĩnh Tâm Đường" hiện ra mờ ảo dưới ánh đèn đường vàng vọt. Đây là tiệm nhang phong thủy cổ truyền của gia đình Ninh Tố. Bước qua ngưỡng cửa gỗ, mùi thuốc tẩy và mùi tử khí trên người anh lập tức bị một làn hương thanh khiết, ấm áp thổi bay hoàn toàn. Đó là mùi của gỗ đàn hương già tuổi, mùi trầm hương tự nhiên kết hợp với vị ngọt thanh của cam thảo và vỏ quế khô.
Ninh Tố thở phào một tiếng, cảm giác mệt mỏi dồn nén suốt cả ngày dường như tan biến khi anh được bao bọc bởi thế giới mùi hương này. Anh đi đến gian thờ tổ tiên phía sau tiệm, thắp lên ba nén nhang do chính tay mình nhào nặn. Làn khói trắng cuộn xoắn bay lên không trung, không hề cay mắt mà mang lại một sự bình yên kỳ lạ cho tâm hồn.
"Kính coong..."
Tiếng chuông gió treo ở cửa tiệm bỗng vang lên một hồi dồn dập giữa đêm thanh vắng. Ninh Tố nhíu mày, giờ này tiệm đã đóng cửa từ lâu, người tìm đến giờ này chắc chắn không phải khách mua nhang bình thường.
Anh bước ra gian ngoài, thấy cửa gỗ đã bị đẩy mở, một bóng người cao lớn, mặc áo gió màu xanh đen ướt đẫm nước mưa đang loạng choạng bước vào, một tay ôm chặt lấy lồng ngực, sắc mặt tái nhợt.
Người đàn ông này chính là Thẩm Tuấn, đội trưởng mới chuyển công tác về đội hình sự thành phố, nổi tiếng là một trinh sát tinh anh, lý trí tuyệt đối và là người có lối sống vô cùng nghiêm khắc. Thẩm Tuấn đang tự mình điều tra vụ án mạng liên hoàn của các nạn nhân đột tử mà Ninh Tố vừa khám nghiệm tử thi.
Đêm nay, khi lần theo manh mối đến một căn nhà hoang ngoại ô, hắn vô tình ngửi phải một mùi hương kỳ lạ rồi lồng ngực thắt lại, đầu óc quay cuồng, phải cố hết sức mới lái xe chạy đến đây theo địa chỉ mà thuộc hạ giới thiệu là nơi có thể giúp định thần.
"Chủ tiệm... cứu tôi..." Thẩm Tuấn ngã quỵ xuống chiếc ghế mây trong quán, hơi thở đứt quãng, đôi mắt sắc bén hằng ngày giờ đây tràn ngập sự u uất, hỗn loạn.
Ninh Tố lập tức bước tới, anh không dùng bùa chú hay những lời thần bí. Đôi bàn tay của chuyên viên pháp y nhanh chóng bắt lấy mạch cổ tay của Thẩm Tuấn. Nhịp mạch đập loạn xạ, da thịt nóng ran nhưng hơi thở lại lạnh ngắt.
Khứu giác nhạy cảm của Ninh Tố ngay lập tức ngửi thấy trên áo gió của Thẩm Tuấn có vương một mùi hương cực kỳ nguy hiểm — mùi hoa bỉ ngạn trộn lẫn với bột chu sa sấy khô, loại hương độc chuyên dùng trong các nghi lễ chiêu hồn tà phái nhưng đã bị biến tính bằng hóa chất hiện đại.
"Anh bị trúng khí độc hương ảo giác, độc tố đang tấn công vào hệ thần kinh trung ương." Ninh Tố dứt khoát lên tiếng. Anh không giải thích nhiều, quay người đi đến kệ tủ thuốc phía sau lấy xuống một bánh nhang nhỏ màu xanh ngọc bích, đặt vào chiếc lư đồng nhỏ rồi châm lửa.
"Đừng... tôi không tin mấy thứ dị đoan này..." Thẩm Tuấn cố gắng vươn tay định ngăn cản, hắn là cảnh sát hình sự, xưa nay chỉ tin vào khoa học, cực kỳ bài xích chuyện thần bùa hương khói.
"Câm miệng và hít thở sâu đi nếu anh không muốn bị nhồi máu cơ tim mà chết." Giọng nói của Ninh Tố lạnh lùng, uy nghiêm như khi anh đứng trước bàn mổ, một thứ áp lực vô hình khiến Thẩm Tuấn vô thức im lặng.
Bánh nhang tỏa ra một làn khói màu xanh nhạt, mang theo mùi vị tươi mát của lá bạc hà hoang dã, vị đắng thanh của xuyên tâm liên và hương thơm nồng ấm của gỗ tùng bách. Đây là "Thanh Phế Định Thần Hương" do Ninh Tố tự điều chế dựa trên sự kết hợp giữa đông y giải độc và công nghệ tách chiết tinh dầu hiện đại.
Làn khói hương bao vây lấy Thẩm Tuấn, luồn lách qua khoang mũi đi thẳng vào phổi. Ngay lập tức, cảm giác nghẹt thở, đau nhói nơi lồng ngực của vị đội trưởng hình sự dịu đi rõ rệt. Thần trí đang hỗn loạn, đầy những hình ảnh ảo giác kinh dị của hắn bỗng chốc được một dòng suối mát lành gột rửa sạch sẽ.
Đầu óc hắn trở nên tỉnh táo, nhịp tim bình ổn trở lại, cơ thể cao lớn rã rời tựa hẳn vào thành ghế mây, mồ hai vã ra như tắm.
Thẩm Tuấn mở mắt ra, nhìn trân trân vào thanh niên mặc áo thun đơn giản đang thu dọn chiếc lư hương. Dưới ánh đèn dầu mờ ảo của tiệm nhang cổ, gương mặt góc cạnh, đôi mắt lạnh lùng nhưng đầy cuốn hút của Ninh Tố in sâu vào tâm trí hắn. Một kẻ duy vật tuyệt đối như Thẩm Tuấn, lần đầu tiên trong đời bị một làn khói hương và một nam tử huyền bí làm cho chấn động tâm can.