Bước vào phòng làm việc của phòng pháp y, Thẩm Tuấn thấy Ninh Tố đang ngồi bên chiếc kính hiển vi, trên người mặc chiếc áo blouse trắng tinh khôi, mái tóc đen hơi rủ trước trán, hoàn toàn mang dáng vẻ của một nhà khoa học lý trí, khác hẳn với hình ảnh người thừa kế tiệm nhang cổ dưới ánh đèn dầu đêm trước.
"Ninh pháp y, chúng ta lại gặp nhau rồi." Thẩm Tuấn tựa người vào cửa, giọng nói trầm thấp mang theo một tia hứng thú không hề che giấu.
Ninh Tố không ngẩng đầu lên, ngón tay thon dài vẫn điều chỉnh tiêu cự kính hiển vi, nhàn nhạt đáp: "Đội trưởng Thẩm hồi phục nhanh hơn tôi tưởng. Xem ra thể chất của anh rất tốt, không uổng phí bánh nhang thượng hạng của tôi."
Thẩm Tuấn bước tới gần, chống hai tay xuống mặt bàn, thu hẹp khoảng cách giữa hai người, đôi mắt chim ưng khóa chặt vào gương mặt thanh tú của Ninh Tố: "Đêm qua tôi mạo muội, mong Ninh pháp y không chấp nhặt. Nhưng tôi có một câu hỏi, tại sao anh lại biết tôi trúng độc hương ảo giác, và tại sao một loại nhang lại có thể giải được độc chất mà y học hiện đại chưa tìm ra công thức?"
Ninh Tố lúc này mới dừng thao tác, anh ngước mắt nhìn thẳng vào Thẩm Tuấn, khoảng cách gần đến mức hắn có thể ngửi thấy mùi hương thảo mộc thanh mát thoang thoảng phát ra từ cơ thể anh: "Đội trưởng Thẩm, khoa học hiện đại chỉ mới phát triển vài trăm năm, nhưng thuật luyện hương và đông y trị liệu của đất nước này đã có lịch sử hàng ngàn năm. Bản chất của nhang y học là dùng các phân tử tinh dầu nồng độ cao tác động vào khứu giác, kích thích đại não tự sản sinh chất đề kháng. Anh tin vào bằng chứng khoa học, tôi cũng vậy. Nhưng thế giới này còn có những thứ khoa học chưa giải thích được, không có nghĩa là nó không tồn tại."
Anh lấy ra một chiếc lọ thủy tinh nhỏ chứa một ít bột màu nâu xám đặt trước mặt Thẩm Tuấn: "Đây là mẫu cặn bám trên phế quản của nạn nhân thứ tư mà tôi vừa tách chiết được. Nó hoàn toàn trùng khớp với mùi hương vương trên áo gió của anh đêm qua: Hoa bỉ ngạn và chu sa biến tính. Hung thủ là một kẻ am hiểu sâu sắc về thuật luyện hương cổ, hắn dùng mùi hương để giết người không để lại dấu vết. Những vụ án này không phải đột tử tự nhiên, mà là mưu sát tâm linh có kế hoạch."
Sự quyết đoán và kiến thức uyên thâm của Ninh Tố khiến Thẩm Tuấn hoàn toàn bị thuyết phục. Hắn nhìn tệp tài liệu, rồi nhìn đôi bàn tay thon dài của Ninh Tố, trong lòng dâng lên một nỗi niềm phức tạp. Một người đàn ông đứng giữa ranh giới của sự sống và cái chết, giữa dao mổ pháp y lạnh lùng và khói hương ấm áp, mang một sức hút chí mạng khiến một kẻ lý trí như hắn bắt đầu nảy sinh khát vọng muốn tìm hiểu và độc chiếm sâu sắc.
"Tốt lắm. Nếu đây là một vụ mưu sát bằng hương độc, vậy thì đội hình sự của tôi cần một chuyên gia về hương liệu đồng hành." Thẩm Tuấn bất ngờ vươn tay nắm lấy bàn tay của Ninh Tố, khẽ siết nhẹ, ánh mắt tràn ngập sự nghiêm túc và sủng ái: "Ninh pháp y, từ hôm nay, anh bị điều động tham gia vào ban chuyên án với tư cách là cố vấn đặc biệt của tôi. Tôi sẽ chịu trách nhiệm bảo vệ an toàn cho anh, còn anh phụ trách dùng khứu giác của mình để lột mặt nạ của hung thủ. Anh thấy thế nào?"
Ninh Tố nhìn bàn tay đang bị nắm chặt, cảm nhận được hơi ấm mạnh mẽ từ vị đội trưởng hình sự, anh không vội rút tay lại, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt: "Được thôi, đội trưởng Thẩm. Hy vọng anh sẽ không bị làn khói hương của tôi làm cho lạc đường."