Sáng hôm sau, ánh mặt trời đầu tiên chiếu qua lớp sương mù của dãy Huyết Sương. Tề Lạc Lạc vươn vai đứng dậy từ trên một tảng đá phẳng. Cô quay sang nhìn Lục Họa — lúc này cậu thiếu niên đã có thể ngồi dậy, dù sắc mặt vẫn còn hơi tái nhợt nhưng đôi mắt đã khôi phục lại thần thái sắc lẹm.
Lạc Lạc mở bảng thuộc tính của Lục Họa lên để kiểm tra:
**[ĐỐI TƯỢNG: LỤC HỌA]**
• Tình trạng căn cơ: Phế Linh Căn (Mộc - Hỏa - Thủy - Kim - Thổ tạp giao, xung đột lẫn nhau).
• Đánh giá: Không thể tu luyện theo phương pháp thông thường. Nếu cố ép khí vào thể sẽ bị bạo thể mà chết do lỗi xung đột bộ nhớ.
"Quả nhiên là lỗi code nặng," Lạc Lạc tặc lưỡi. "Lập trình viên nào tạo ra cái linh căn này thế không biết? Cho cả năm ngũ hành vào một chỗ mà không viết hàm điều phối, không bạo thể mới là lạ!"
Lục Họa nhìn Lạc Lạc thở dài, trong lòng thoáng chùng xuống. Hắn cúi đầu, cay đắng nói: "Lạc Lạc... cô không cần tốn sức vì ta đâu. Các trưởng lão trong làng từng nói, ta là phế vật vĩnh viễn không thể bước vào con đường tu tiên. Ngũ hành trong người ta tự xâu xé lẫn nhau, cứ mỗi lần ta thu nạp linh khí là lại bị nôn ra máu..."
Lạc Lạc cắt ngang lời hắn: "Ai bảo cậu là phế vật? Đó là do thuật toán chạy sai thôi! Ngũ hành xung đột là vì chúng nó chạy song song mà không có bộ đồng bộ. Để tôi viết cho cậu một cái thuật toán điều hướng!"
Nói là làm, Lạc Lạc tiêu tốn 50 Điểm Năng Lượng Vá Lỗi vừa kiếm được đêm qua để mở tính năng Trình Chỉnh Sửa Code của Hệ thống Mệnh Kịch. Cô nhìn vào cấu trúc linh căn của Lục Họa — năm luồng ánh sáng màu sắc khác nhau đang đâm chém nhau loạn xạ trong đan điền của hắn.
Lạc Lạc nhanh tay thiết lập quy trình mới: Tạo thuật toán Thái Cực Đồng Bộ Ngũ Hành. Cứ Mộc sinh Hỏa, Hỏa sinh Thổ, Thổ sinh Kim, Kim sinh Thủy, Thủy lại sinh Mộc — một vòng tuần hoàn tương sinh vĩnh cửu!
"Xong! Lệnh Ghi Đè đã kích hoạt!" Lạc Lạc vỗ tay cái bộp.
*Bíp!*
**[ĐÃ CẬP NHẬT THUẬT TOÁN ĐAN ĐIỀN CHO LỤC HỌA!]**
• Thể chất thay đổi: Từ Phế Linh Căn chuyển thành Thượng Cổ Ngũ Hành Hỗn Nguyên Thể!
*ĐÙNG!*
Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ trong cơ thể Lục Họa. Linh khí thiên địa xung quanh dãy Huyết Sương như bị một lực hút khổng lồ kéo đến, cuồn cuộn đổ vào đỉnh đầu hắn.
Luyện Khí Tầng 1... Luyện Khí Tầng 3... Luyện Khí Tầng 7... Luyện Khí Tầng 10!
Chỉ trong vòng mười hơi thở, Lục Họa từ một kẻ phế nhân không có chút linh lực nào đã vọt thẳng lên đỉnh cao của cấp độ Luyện Khí, chỉ chút nữa là đột phá Trúc Cơ!
Lục Họa trợn tròn mắt, toàn thân run rẩy. Hắn giơ bàn tay lên, một luồng ngũ sắc linh lực thuần khiết, mạnh mẽ cuồn cuộn chảy qua các kinh mạch. Cảm giác thông suốt, tràn ngập sức mạnh này là điều mà hắn chưa từng dám mơ tới trong những giấc mơ hoang đường nhất!
"Ta... ta đột phá rồi?" Lục Họa thẫn thờ nhìn Lạc Lạc.
Lạc Lạc khoanh tay, hất cằm tự hào: "Đã bảo rồi mà! Dân IT ra tay, phế vật cũng thành thiên tài! Thế nào, thuật toán của Lạc tỷ có mượt không?"
Lục Họa không trả lời. Hắn đột nhiên quỳ một gối xuống trước mặt Lạc Lạc. Đôi mắt đen sâu thẫm của hắn ngẩng lên nhìn cô, trong đó không còn là sự nghi ngờ hay oán hận thế thái nhân tình nữa, mà là một sự sùng bái tột cùng, một loại thành kính gần như điên cuồng.
"Lạc Lạc... cô là thần tiên đúng không?" Lục Họa khàn giọng hỏi. "Cô đến để cứu rỗi ta?"
Lạc Lạc xua tay: "Thần tiên cái gì chứ, tôi là kỹ sư phần mềm! Thôi đứng lên đi, đừng quỳ như thế, ngại chết đi được."
Lục Họa đứng dậy, nhưng đôi mắt hắn vẫn khóa chặt trên người Lạc Lạc. Hắn thầm thề trong lòng: *Dù cô là thần tiên, là ma quỷ, hay là cái gì đi nữa... cuộc đời này của Lục Họa ta, tính mạng này của ta, toàn bộ đều thuộc về cô. Kẻ nào dám chạm vào một sợi tóc của cô, ta sẽ băm vằn kẻ đó!*
Tuy nhiên, cuộc vui chưa kéo dài được bao lâu thì một tiếng gầm lớn từ xa vang lên.
*GRÀÀÀÙ!*
Một con Hắc Ngạc Yêu Thú cấp 2 từ dưới đầm lầy nhảy chổng ngược lên bờ, đôi mắt đỏ ngầu đăm đăm nhìn về phía Lạc Lạc và Lục Họa. Sự biến động linh khí đột ngột khi Lục Họa đột phá đã thức tỉnh con yêu thú này.
**[CẢNH BÁO BUG NGUY HIỂM!]**
• Yêu thú Hắc Ngạc bị dính lỗi thu hút căm hờn vô tận.
• Mục tiêu của Yêu Thú: Tề Lạc Lạc (Do cô mang năng lượng Admin phản chiếu).
"Ơ kìa! Sao nó lại nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống thế?!" Lạc Lạc giật thót mình, vội vàng núp sau lưng Lục Họa.
Con Hắc Ngạc há cái miệng rộng ngoạc với hàng trăm chiếc răng sắc nhọn, quạt đuôi lao tới với tốc độ kinh hoàng.
Lục Họa ánh mắt lập tức trở nên lạnh lẽo như băng giá. Hắn đứng chắn trước mặt Lạc Lạc, luồng ngũ sắc linh lực trên tay bùng phát dữ dội.
"Kẻ nào dám làm tổn thương cô ấy... CÚT!"
Lục Họa gầm lên, một chưởng đánh ra. Dù chỉ mới Luyện Khí Tầng 10, nhưng nhờ thuật toán Ngũ Hành Tuần Hoàn tương sinh vĩnh cửu của Lạc Lạc, uy lực một chưởng này của hắn mạnh tương đương với một tu sĩ Trúc Cơ Trung Kỳ!
*BOOM!*
Luồng ngũ sắc linh lực hóa thành một bàn tay khổng lồ, đập thẳng vào đầu con Hắc Ngạc Yêu Thú, đánh văng nó ra xa hàng chục thước, đâm sầm vào vách đá nát vụn!
Lạc Lạc đứng sau lưng hắn, mắt tròn mắt dẹt: "Trời ơi... code của mình bá đạo đến thế này sao?!"
Nhưng đúng lúc đó, trên không trung đột nhiên vang lên một tiếng sấm rền. Một đám mây đen kịt mang theo luồng uy áp đè nén từ xa nhanh chóng bay tới.
**[CẢNH BÁO: Phát hiện Tu sĩ Mệnh Kịch Chính Thống - Trưởng lão Vân Châu Phái đang đến kiểm tra biến động linh khí!]**
*(Vân Châu Phái là phe phản diện chính đối với Lục Họa theo kịch bản gốc. Hãy cẩn thận!)*
Lạc Lạc nhíu mày: "Lại đến nữa à? Đúng là kịch bản dở hơi, hết yêu thú lại đến nhân vật phản diện phụ. Lục Họa, đi thôi! Chúng ta phải tìm một chỗ an toàn để nâng cấp thêm vài món đồ chơi mới!"
Lục Họa nắm lấy tay Lạc Lạc. Bàn tay cô nhỏ nhắn, mềm mại và ấm áp. Hắn siết nhẹ tay cô, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười hiếm hoi: "Được, Lạc Lạc đi đâu, ta theo đó."