
Tác giả: Khương Noãn Nhi
Gió bắc rít lên từng hồi qua những vách đá lở mờ sương, mang theo cái lạnh thấu xương của vùng cực bắc Tiên Giới.
Sở Vân Mộc kéo lại chiếc áo choàng bằng vải thô đã sờn vai, tay ôm chặt chiếc đèn bão linh lực chập chờn ánh sáng đỏ. Trước mặt anh, hàng ngàn bia đá rêu phong sừng sững đứng giữa thung lũng u tối.
Đó là Tiên Lăng – nghĩa địa cổ xưa nhất của Linh Tiêu Tông, nơi yên nghỉ của những bậc đại năng, chưởng môn và chiến thần đã ngã xuống trong trận Đại Chiến Thượng Cổ ba ngàn năm trước.
"Tạp linh căn, tu vi ba năm không tiến bộ, lại còn dám cãi lời Chấp Pháp Đường... Đúng là đồ bỏ đi."
Lời miệt thị của tên đệ tử Chấp Pháp Đường sáng nay vẫn còn vang vọng bên tai Vân Mộc khi hắn ném cho anh chiếc chìa khóa đồng hoen gỉ của căn nhà gỗ dưới chân núi. Ở Linh Tiêu Tông, bị đày đi gác Tiên Lăng đồng nghĩa với việc bị khai trừ khỏi con đường tu tiên chân chính.
Nơi này linh khí cạn kiệt, âm khí nặng nề, quanh năm không một bóng người qua lại. Cổ nhân đồn rằng âm khí ở đây có thể ăn mòn tu vi, khiến người tu hành bị tẩu hỏa nhập ma nếu ở quá ba năm.
Vân Mộc thở ra một hụm khí trắng xóa, khẽ thở dài nhưng ánh mắt lại không hề có sự tuyệt vọng. Anh vốn là người điềm tĩnh, không thích tranh giành.
Thay vì ở lại ngoại môn chịu sự chèn ép của các thế gia đệ tử, việc chuyển đến chốn hẻo lánh này đôi khi lại là một sự giải thoát.
Căn nhà gỗ gác mộ nằm lọt thỏm dưới gốc cây Tương Tư cổ thụ đã khô héo. Inside căn phòng nhỏ, đồ đạc đơn sơ chỉ gồm một chiếc giường tre, một chiếc bàn gỗ nứt nẻ và một lò sưởi đã nguội lạnh từ lâu.
Vân Mộc dọn dẹp qua sơ bộ, nhóm lên ngọn lửa nhỏ từ vài cành củi khô góp nhặt quanh lăng. Khi màn đêm hoàn toàn bao trùm lấy Hoàng Tuyền Cốc, tiếng gió rít qua các khe bia đá tạo nên những âm thanh thê thiết tựa như tiếng than khóc của hàng ngàn sinh linh.
Đúng 12 giờ đêm, theo đúng quy định của người gác mộ, Vân Mộc phải cầm đèn bão đi tuần tra một vòng quanh khu lăng mộ chính để kiểm tra xem có linh thú xông vào phá hoại hay không.
Anh bước đi chậm rãi trên con đường đá phủ đầy lá mục. Ánh đèn chập chờn chỉ soi sáng được một khoảng nhỏ trước mặt. Đến trước ngọn bia đá khổng lồ nằm ở trung tâm – nơi ghi danh "Huyền Thiên Kiếm Tôn - Lăng Không" – Vân Mộc dừng lại.
Tương truyền, Huyền Thiên Kiếm Tôn năm xưa từng một mình một kiếm chém chết ba đại ma đầu thời thượng cổ, bảo vệ Linh Tiêu Tông khỏi thảm họa diệt vong trước khi nhắm mắt xuôi tay.
Vân Mộc rút từ trong túi ra ba nén linh hương, dùng ngọn lửa trên đèn bão thắp sáng rồi cắm cẩn thận vào lư hương bằng đá trước mộ. Anh chắp tay, cúi đầu thành kính:
"Tiền bối Lăng Không, vãn bối là Sở Vân Mộc, đệ tử mới đến gác lăng. Từ nay về sau xin phép được chăm sóc phần mộ của tiền bối."
Ngay khi lời nói của anh vừa dứt, một tràng chấn động nhẹ rung chuyển dưới mặt đất. Ba nén hương vừa cắm bất ngờ bùng lên ánh sáng màu lam kỳ lạ.
Làn khói hương không tan đi theo gió mà cuộn xoắn lại thành một hình người mờ ảo ngay trên đỉnh bia đá. Đó là bóng hình của một lão nhân râu tóc bạc phơ, mặc đạo bào rách rưới nhưng khí chất lại vô cùng uy nghiêm, trong tay cầm một thanh kiếm hư ảo bằng ánh sáng.
Vân Mộc giật mình lùi lại một bước, tay siết chặt chiếc đèn bão.
"Ha ha ha! Ba ngàn năm rồi! Cuối cùng cũng có một kẻ sở hữu 'Âm Dương Tiên Nhãn' bước chân vào chốn này!"
Bóng hình lão nhân cất tiếng cười lớn. Giọng nói không phát ra từ không khí mà dội thẳng vào tâm trí của Vân Mộc, chấn động đến mức làm kinh mạch trong người anh rần rần chuyển động.
"Tiền... Tiền bối là tàn hồn của Huyền Thiên Kiếm Tôn?" Vân Mộc cố giữ bình tĩnh, nheo mắt nhìn bóng hình kỳ ảo trước mặt.
"Đúng là lão phu!" Tàn hồn lão nhân hạ xuống, đứng lơ lửng cách mặt đất nửa thước, đôi mắt tinh anh soi xét Vân Mộc từ trên xuống dưới. "Tiểu tử, ngươi không cần sợ. Lão phu chỉ là một luồng tàn niệm chưa tan, bám vào kiếm ý trên bia đá này thôi.
Ngươi có thể nhìn thấy và nghe thấy lão phu là do thần thức của ngươi bẩm sinh đã thông suốt âm dương, là thể chất 'Âm Dương Tiên Thể' triệu người có một!"
Vân Mộc ngơ ngác. Ở Linh Tiêu Tông, người ta chỉ kiểm tra linh căn ngũ hành của anh và kết luận anh là "Tạp linh căn phế vật", chưa từng có ai nhắc đến cái gọi là Âm Dương Tiên Thể.
Lão nhân lắc đầu thở dài: "Đũa mốc mà đòi mâm son, lũ tiểu tử ở Linh Tiêu Tông hiện tại thật đúng là mắt mù! Âm Dương Tiên Thể vốn không phù hợp với cách tu luyện thông thường, nhưng lại là thể chất duy nhất có thể tiếp nhận truyền thừa tàn hồn và linh lực âm giới!"
Nói đến đây, giọng nói của Huyền Thiên Kiếm Tôn bỗng trở nên trầm lắng, mang theo nỗi niềm u ẩm ngàn năm:
"Tiểu tử, lão phu ở đây ba ngàn năm, chứng kiến bao dâu bể, trong lòng chỉ còn duy nhất một tâm nguyện chưa trọn. Năm xưa trước khi chết, lão phu đã giấu thanh 'Tuyết Nhạn Kiếm' – bội kiếm đồng hành cả đời – dưới một dòng suối băng ở Nam Kiêu để tránh rơi vào tay kẻ xấu. Ngươi có nguyện ý giúp lão phu tìm lại nó, mang về đặt bên bia đá này không?"
Vân Mộc trầm ngâm một lúc rồi thành thật đáp: "Tiền bối, vãn bối chỉ là một đệ tử ngoại môn tu vi Luyện Khí tầng ba, không có khả năng rời khỏi tông môn, càng không thể đến Nam Kiêu xa xôi."
"Hừ, chuyện đó có gì khó!" Tàn hồn Huyền Thiên Kiếm Tôn nhếch môi cười hào sảng. "Chỉ cần ngươi gật đầu, lão phu sẽ truyền lại cho ngươi 'Huyền Thiên Kiếm Ý' và bộ khẩu quyết 'Âm Dương Biến'. Dù linh căn của ngươi có kém cỏi đến đâu, một khi luyện thành kiếm ý của lão phu, trong cùng cấp độ không ai là đối thủ của ngươi!"
Trái tim Vân Mộc đập liên hồi. Tuyệt kỹ thất truyền ba ngàn năm của Huyền Thiên Kiếm Tôn – thứ mà cả Chưởng môn Linh Tiêu Tông hiện tại cũng khao khát – nay lại đang ở ngay trước mắt anh.
"Vãn bối... xin nhận lời!" Vân Mộc quỳ một gối xuống đất, chắp tay trịnh trọng.
"Tốt! Nhận lấy!"
Bóng hình lão nhân hóa thành một luồng sáng xanh biếc, lao thẳng vào trán của Vân Mộc. Trong khoảnh khắc đó, một lượng thông tin khổng lồ cùng hình ảnh về hàng ngàn chiêu thức kiếm pháp tuyệt luân bùng nổ trong đại não anh.