Dòng chảy ký ức và kiếm ý của Huyền Thiên Kiếm Tôn cuồn cuộn đổ vào thức hải của Vân Mộc tựa như sóng trào.
Anh ngồi xếp bằng ngay trước bia đá, nhắm chặt mắt, toàn thân bao bọc bởi một lớp quang mang màu xanh xám kỳ ảo. Trong tâm trí anh, hình ảnh một vị đạo sĩ mặc áo trắng đứng trên đỉnh núi tuyết, tay múa thanh long kiếm chém đứt mây trời hiện lên rõ mùng mút.
Từng nhịp thở, từng hướng đi của linh lực trong kinh mạch theo công pháp "Âm Dương Biến" bắt đầu tự động vận hành.
Linh khí cạn kiệt và âm khí u tối của Tiên Lăng lúc này lại trở thành nguồn dinh dưỡng tuyệt vời nhất.
Âm khí xám xịt tràn vào cơ thể Vân Mộc, qua sự lọc rửa của Âm Dương Tiên Thể liền biến đổi thành thứ linh lực âm dương dung hợp cực kỳ thuần khiết, nhẹ nhàng đả thông các kinh mạch vốn bị tắc nghẽn của anh.
*Rắc!*
Một tiếng động nhỏ vang lên sâu trong lồng ngực. Màng ngăn cách tu vi của Vân Mộc bị phá vỡ một cách dễ dàng.
Luyện Khí tầng tư... Luyện Khí tầng ngũ!
Chỉ trong vòng một đêm ngắn ngủi, tu vi của Vân Mộc đã liên tục đột phá hai tầng liền – một tốc độ mà ngay cả những thiên tài nội môn cũng phải kinh ngạc.
Quan trọng hơn cả, trong không hải của anh giờ đây đã ngưng tụ được một tia "Huyền Thiên Kiếm Ý" sắc bén đến lạnh người.
Khi ánh bình minh đầu tiên soi rọi qua lớp sương mù dày đặc của Hoàng Tuyền Cốc, Vân Mộc chậm rãi mở mắt. Đôi mắt anh dường như sâu thẳm hơn, một đồng tử loé lên ánh sáng nhè nhẹ của âm dương nhãn trước khi thu lại vẻ bình thường.
Bóng hình của Huyền Thiên Kiếm Tôn xuất hiện trở lại trên bia đá, trông mờ nhạt hơn đêm qua một chút nhưng gương mặt lại tràn đầy sự hài lòng.
"Khá lắm! Không ngờ thể chất của ngươi lại tương thích với 'Âm Dương Biến' đến vậy," lão nhân gật gù. "Tuy nhiên, kiếm ý chỉ là phần ngọn, tu vi mới là gốc rễ. Ngươi phải chăm chỉ tu luyện, đợi khi đạt đến Trúc Cơ Kỳ mới có thể lên đường đến Nam Kiêu."
Khi tin tức có một kẻ gác mộ sở hữu Âm Dương Tiên Nhãn có thể giúp hoàn thành tâm nguyện lan truyền trong giới tàn hồn tại Hoàng Tuyền Cốc, hàng loạt tàn hồn của các vị tiên nhân từ các thời kỳ khác nhau bắt đầu hiện thân.
Đêm thứ ba, Vân Mộc gặp tàn hồn của "Đạn Sư Bách Thảo" – một đại năng dược sư thời trung cổ. Để đổi lấy việc Vân Mộc gửi một bức thư tình chưa kịp trao cho tàn dung của người yêu cũ năm xưa (hiện đã là một pho tượng đá ở chân núi), Bách Thảo Tiên Ông đã truyền lại cho anh toàn bộ "Bách Thảo Đan Kính" và bí thuật nhận biết mọi loại linh dược trên đời.
Đêm thứ năm, tàn hồn của "Trận Pháp Tôn Sư - Cửu Cung" hiện hình. Để nhờ Vân Mộc sửa lại trận đồ bảo vệ gia tộc đã bị suy tàn của ông ở thế giới gian, ông đã dạy cho anh cách nhìn thấu mọi nhãn trận và cấu trúc của các cổ trận pháp.
Chỉ trong vòng một tháng ngắn ngủi, Vân Mộc như một miếng bọt biển khô rát hút trọn vẹn tri thức, tuyệt học và kinh nghiệm chiến đấu của hàng chục vị đại năng thượng cổ. Tu vi của anh dưới sự hỗ trợ của các vị tàn hồn đã đạt đến Luyện Khí tầng cửu đại viên mãn, chỉ còn cách ranh giới Trúc Cơ đúng một bước chân.
Thế nhưng, sự bình yên ở Tiên Lăng không kéo dài được lâu.
Một buổi chiều u uất, tiếng bước chân thô bạo cùng tiếng trò chuyện ồn ào phá tan sự tĩnh lặng của Hoàng Tuyền Cốc.
Vân Mộc bước ra khỏi nhà gỗ, thấy năm đệ tử nội môn mặc gấm vóc sang trọng đang xông vào khu lăng mộ. Dẫn đầu là Vương Xung – một kẻ cậy thế gia tộc, vốn có xích mích với Vân Mộc từ hồi ở ngoại môn.
"Yo, xem ai đây này! Chẳng phải là Sở đại thiên tài bị tống đi gác mộ đó sao?" Vương Xung nhếch môi mỉa mai, gã cùng đám tay chân cười ồ lên thích thú.
Vân Mộc thản nhiên nhìn đám người, cất giọng bình thản: "Nơi này là Tiên Lăng thanh tĩnh, chốn yên nghỉ của các vị tiền bối. Mấy vị huynh đệ đến đây có việc gì?"
"Thanh tĩnh cái gì chứ!" Vương Xung hất hàm, hất văng một chiếc lư hương bằng đá bên cạnh con đường. "Nghe nói trong Tiên Lăng này có cất giấu một số linh bảo theo táng của các chưởng môn đời trước. Bổn thiếu gia hôm nay đến đây để 'mượn' vài thứ về dùng tạm. Ngươi mau dắt đường, nếu không đừng trách ta không nể tình đồng môn!"
Lòng Vân Mộc dâng lên một ngọn lửa giận. Việc đào xới mộ phần của các vị tiền bối đã có công với tông môn là hành vi đồi bại, xúc phạm tâm linh nghiêm trọng.
"Tiên Lăng là cấm địa, di vật của tiền bối không ai được phép xâm phạm," Vân Mộc bước lên một bước, chắn ngang con đường dẫn vào khu lăng chính, ánh mắt trở nên lạnh lẽo: "Mời các người quay về cho."
"Hừ! Một kẻ phế vật Luyện Khí tầng ba mà cũng đòi cản đường ta sao?" Vương Xung giận dữ, rút thanh linh kiếm dắt bên hông ra, linh lực Luyện Khí tầng thất bùng nổ: "Hôm nay ta sẽ cho ngươi biết thế nào là lễ độ!"
Vương Xung vung kiếm, một luồng kiếm quang màu vàng đục xé gió lao thẳng vào ngực Vân Mộc với tốc độ cực nhanh. Đám tay chân bên ngoài đứng khoanh tay cười cợt, chuẩn bị chờ xem cảnh Vân Mộc gục ngã trên vũng máu.
Thế nhưng, trong mắt Vân Mộc lúc này, quỹ đạo chuyển động của thanh kiếm trong tay Vương Xung lại chậm chạp đến mức kỳ lạ. Những kiến thức kiếm đạo và kinh nghiệm thực chiến từ Huyền Thiên Kiếm Tôn lập tức vận hành trong đầu anh.
Vân Mộc không hề rút vũ khí. Anh chỉ nhẹ nhàng nghiêng người sang trái một tấc, né tránh lưỡi kiếm sắc bén trong nháy mắt.
*Xoẹt!*
Lưỡi kiếm của Vương Xung đâm vào khoảng không. Chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, Vương Xung đã thấy hai ngón tay của Vân Mộc khép lại như hình lưỡi kiếm, mang theo một tia kiếm khí lạnh ngắt như băng tuyết, gõ nhẹ vào cổ tay gã.
*Rắc!*
Một tiếng gãy giòn tan vang lên. Thanh linh kiếm trong tay Vương Xung rơi bộp xuống đất. Vương Xung ôm lấy cổ tay sưng tấy, gào lên đau đớn, ngã ngửa ra sau.
"Cái gì?!" Đám đệ tử đi cùng trợn tròn mắt, không thể tin vào mắt mình. Một kẻ Luyện Khí tầng thất lại bị một gã "phế vật gác mộ" đánh gãy tay chỉ bằng một chiêu?
"Rút... Rút mau!" Vương Xung mặt cắt không còn một giọt máu, vừa bò vừa gào lên trong sự sợ hãi tột cùng. Đám tay chân cuống quít dìu gã bỏ chạy thục mạng ra khỏi Hoàng Tuyền Cốc.
Vân Mộc nhìn theo bóng đám người khuất dần sau mờ sương, khẽ thở dài. Anh biết, sự việc hôm nay sẽ không dừng lại ở đây. Vương Xung nhất định sẽ quay lại cùng lực lượng mạnh hơn.
"Hừ, một lũ tép riu mất nết!"
Bóng hình Huyền Thiên Kiếm Tôn hiện lên bên cạnh Vân Mộc, nhìn hướng đám đệ tử bỏ chạy với vẻ khinh bỉ. Lão nhân quay sang nhìn Vân Mộc, ánh mắt trở nên nghiêm túc:
"Tiểu tử, thời gian của ngươi không còn nhiều nữa rồi. Sự xuất hiện của đám người này báo hiệu Linh Tiêu Tông bên ngoài đang có biến động lớn. Ngươi cần phải Trúc Cơ ngay trong đêm nay!"