Vân Mộc thu lại kiếm ý, bước lại gần đỡ Mộ Dung Tuyết dậy. Anh lấy từ trong túi ra một viên thuốc màu xanh do mình tự chế theo công pháp của Bách Thảo Tiên Ông, đưa cho cô:
"Uống viên đan dược này vào, nó sẽ giải độc sương tím và phục hồi tổn thương kinh mạch của cô."
Mộ Dung Tuyết không chút nghi ngờ, lập tức nuốt viên thuốc. Chỉ trong vài nhịp thở, làn da tái nhợt của cô lấy lại vẻ hồng hào, vết thương trên vai ngưng chảy máu và dần khép miệng. Cô không khỏi chấn động trong lòng: Viên đan dược này hiệu quả còn vượt xa Nhị Phẩm Giải Độc Đan của các đại đan sư!
"Ân nhân... huynh là đại đan sư sao?" Mộ Dung Tuyết kính cẩn hỏi.
"Tôi chỉ là một người đi ngang qua," Vân Mộc thản nhiên đáp. "Tôi thấy cô dùng thanh đoản kiếm kia, đó là 'Tuyết Nhạn Phụ Kiếm' phải không? Cô có biết vị trí của Hàn Băng Cốc không?"
Mộ Dung Tuyết kinh ngạc ngước nhìn anh: "Huynh... làm sao huynh biết về Tuyết Nhạn Phụ Kiếm? Gia tộc Mộ Dung chúng tôi chính là người canh giữ Hàn Băng Cốc qua nhiều thế hệ! Thanh kiếm này là tín vật do tổ tiên Mộ Dung Cảnh truyền lại. Huynh đến Hàn Băng Cốc để làm gì?"
"Đi tìm bội kiếm của Huyền Thiên Kiếm Tôn," Vân Mộc thẳng thắn đáp.
Lời vừa thốt ra, Mộ Dung Tuyết biến sắc. Cô lùi lại một bước, ánh mắt hiện lên sự cảnh giác: "Bội kiếm của Kiếm Tôn tiền bối là thánh vật tổ truyền của vùng Nam Kiêu này, sao tôi có thể dẫn người ngoài đến đó?"
Lúc này, một luồng ánh sáng xanh mờ ảo từ trên người Vân Mộc bay ra, ngưng tụ thành hình ảnh của Huyền Thiên Kiếm Tôn.
"Con gái nhỏ của Mộ Dung gia, nhìn xem đây là ai!" เสียง nói hào sảng vang lên trong tâm trí Mộ Dung Tuyết.
Mộ Dung Tuyết trợn tròn mắt. Cô vội vã rút từ trong ngực ra một bức họa cổ đã ố vàng. Bức chân dung vẽ một vị tiên nhân uy phong lẫm liệt — giống hệt như tàn hồn lão nhân đang đứng lơ lửng trước mặt!
"Tổ... Tổ sư Kiếm Tôn?!" Mộ Dung Tuyết bàng hoàng rơi nước mắt, quỳ phục xuống đất dập đầu liên tục: "Hậu nhuệ Mộ Dung Gia bái kiến Kiếm Tôn tổ sư!"
"Được rồi, đứng lên đi," Huyền Thiên Kiếm Tôn mỉm cười hiền hòa. "Tiểu tử này là truyền nhân duy nhất của lão phu. Nó đến đây là theo di nguyện của lão phu để thu hồi Tuyết Nhạn Kiếm. Hãy dẫn nó vào Hàn Băng Cốc."
Có sự chứng thực của tàn hồn tổ sư, mọi nghi ngờ trong lòng Mộ Dung Tuyết hoàn toàn tan biến. Cô lập tức dẫn Vân Mộc tiến sâu vào vùng cấm địa Hàn Băng Cốc.
Càng vào sâu, nhiệt độ càng giảm xuống mức khủng kíp. Băng giá bao phủ mọi vách đá, từng cột băng nhọn quắt rủ xuống từ trần động như những lưỡi dao. Ở trung tâm Hàn Băng Cốc là một hồ nước băng tuyết không bao giờ đóng đóng băng, giữa lòng hồ có một hòn đảo nhỏ.
Trên hòn đảo đó, một thanh bảo kiếm màu trắng bạc đang cắm sâu vào tảng đá băng. Mặc cho thời gian ba ngàn năm trôi qua, thân kiếm vẫn lấp lánh ánh quang mang thuần khiết, tỏa ra từng luồng kiếm khí làm xé rách không khí xung quanh.
Đó chính là Tuyết Nhạn Kiếm!
"Tuyệt quá... Ba ngàn năm rồi, rốt cuộc lão phu cũng được gặp lại ngươi," tàn hồn Huyền Thiên Kiếm Tôn ngắm nhìn thanh kiếm, đôi mắt rấn rấn nước mắt.
Thế nhưng, khi Vân Mộc bước chân lên cây cầu đá dẫn ra đảo nhỏ, hồ nước băng bất ngờ bùng nổ!
*Gầm!*
Một con Băng Sương Cự Mãng khổng lồ dài hơn ba mươi thước, toàn thân phủ lớp vảy băng cứng như thép bạt từ dưới lòng hồ lao lên. Ánh mắt đỏ ngầu của nó trừng trừng nhìn Vân Mộc, phát ra uy áp của một Yêu Thú Trúc Cơ Đỉnh Phong!
"Cẩn thận! Đó là Băng Sương Cự Mãng canh giữ cổ kiếm!" Mộ Dung Tuyết thất thanh hô lớn.
Con cự mãng há miệng phun ra một luồng Hàn Băng Độc Khí cuồn cuộn. Hàn khí đi đến đâu, không khí liền bị đóng băng đến đó, biến thành những dải băng nhọn lao về phía Vân Mộc.
Vân Mộc không hề hoảng loạn. Anh bình thản đứng trên cầu đá, thần thức liên kết với tàn hồn của Huyền Thiên Kiếm Tôn.
"Tiền bối, mượn kiếm ý của người một lần nữa!"
"Ha ha ha! Lấy đi!"
Vân Mộc bước lên một bước, Âm Dương Tiên Nhãn bùng nổ ánh sáng. Anh không tránh né mà lao thẳng vào luồng Hàn Băng Độc Khí. Trong tay anh, một tia Lôi Băng Kiếm Khí dài mười thước ngưng tụ.
"Huyền Thiên Kiếm Pháp — Phá Băng Trảm!"
Vân Mộc vung tay. Tia kiếm khí mang theo uy áp thượng cổ chém đứt luồng độc khí thành hai nửa, rồi xé rách lớp vảy băng cứng nhất trên cổ con cự mãng.
*Xoẹt! Máu tím của yêu thú phun ra xối xả.*
Con Băng Sương Cự Mãng gào lên đau đớn, thân hình đồ sộ ngã gục xuống hồ nước, làm chấn động cả thung lũng.
Vân Mộc đáp xuống hòn đảo nhỏ một cách nhẹ nhàng. Anh bước đến trước Tuyết Nhạn Kiếm, duỗi tay nắm lấy chuôi kiếm.
*Ong... ong...*
Thanh cổ kiếm ba ngàn năm như cảm nhận được hơi thở của chủ nhân cũ và khí chất của người truyền nhân mới, nó rung lên những tiếng ngâm giòn tan, vui sướng. Vân Mộc dốc lực rút mạnh — thanh Tuyết Nhạn Kiếm được rút ra khỏi tảng đá, vô số tia kiếm quang màu bạc bùng nổ, chiếu sáng toàn bộ Hàn Băng Cốc!
Cùng lúc đó, linh lực tàn dư bên trong cổ kiếm tràn ngược vào cơ thể Vân Mộc, đẩy tu vi của anh từ Trúc Cơ Tầng Nhất bứt phá thẳng lên **Trúc Cơ Tầng Tam**!