Trận đồ dịch chuyển cổ xưa đưa Vân Mộc rời xa Linh Tiêu Tông hàng ngàn dặm, hạ xuống một vùng núi đồi trập trùng quanh năm bao phủ bởi tầng sương độc màu tím nhạt — Nam Kiêu.
Nơi đây là ranh giới giữa chính đạo và ma đạo, một vùng đất vô pháp vô thiên hội tụ đủ loại散修 (tản tu), sát thủ và những kẻ đào tẩu. Điểm đến của Vân Mộc là Hàn Băng Cốc, nơi Huyền Thiên Kiếm Tôn đã cất giấu Tuyết Nhạn Kiếm ba ngàn năm trước.
Tiến sâu vào dải núi Nam Kiêu, không khí ngày càng trở nên buốt giá. Tầng sương độc màu tím đan xen với hàn khí cuồn cuộn từ đỉnh núi tuyết tạo thành một mê cung tự nhiên đáng sợ. Người tu hành bình thường nếu không có đan dược chống độc thì chỉ bước vào ba bước là máu thịt mưng mủ, kinh mạch thối rữa.
Tuy nhiên, Vân Mộc sở hữu Âm Dương Tiên Thể, lại được Bách Thảo Tiên Ông truyền thụ "Bách Thảo Đan Kính". Anh chỉ cần nhẹ nhàng vận chuyển linh lực Âm Dương, luồng độc khí độc hại liền bị lọc sạch ngay khi vừa chạm vào làn da, biến thành một lượng linh lực mỏng manh bổ sung vào đan điền.
"Tiểu tử, cẩn thận!" Giọng nói của Cửu Cung Trận Sư vang lên trong thức hải anh. "Phía trước trăm thước có người giăng sẵn một tòa 'Cửu Sát Huyết Hồn Trận'. Mùi máu còn rất mới, có lẽ vừa có một trận thảm sát diễn ra."
Vân Mộc lập tức nín thở, thi triển thân pháp "Huyền Ảnh Báo" mà một vị tàn hồn sát thủ đã dạy, nhẹ nhàng phóng lên một cành cây cổ thụ phủ đầy băng tuyết, giấu mình vào bóng râm.
Bên dưới thung lũng hẹp, một trận chiến không cân sức đang đi đến hồi kết.
Một nhóm năm tu sĩ mặc y phục màu đen khắc hình đầu lâu máu — người của Huyết Ma Giáo — đang bao vây một thiếu nữ áo trắng. Thiếu nữ khoảng mười tám, mười chín tuổi, gương mặt thanh tú nhưng tái nhợt vì kiệt sức, trên vai và cánh tay đều dính đầy máu tươi. Trong tay cô siết chặt một thanh kiếm ngắn phát ra ánh sáng lam nhạt, bao quanh là vài lá bùa bảo hộ đang chập chờn sắp tắt.
"Mộ Dung Tuyết, ngoan ngoãn nộp ra 'Băng Tâm Linh Ngọc' đi!" Tên thủ lĩnh Ma Giáo với vết sẹo dài trên mặt cười gào lên điên dại: "Ngươi là đại tiểu thư của Mộ Dung Gia ở Nam Kiêu thì sao chứ? Trong cái xó này, dù cha ngươi có là cao thủ Kim Đan Kỳ cũng không cứu nổi ngươi đâu!"
Tên sẹo dài vung tay. Bốn tên tay chân lập tức phóng ra các sợi xích sắt màu đỏ máu, kích hoạt Cửu Sát Huyết Hồn Trận. Mấy luồng huyết mây độc hại biến thành những bàn tay quỷ bóp chặt lấy không gian xung quanh Mộ Dung Tuyết, ép cô vào thế chết.
Trên cành cây, Vân Mộc nhìn chằm chằm vào thanh kiếm trong tay thiếu nữ.
"Đó là... Tuyết Nhạn Nhị Kiếm!" Giọng nói của Huyền Thiên Kiếm Tôn bỗng trở nên run rẩy trong đầu Vân Mộc: "Thanh kiếm trong tay con bé đó là đoản kiếm phụ thuộc của Tuyết Nhạn Kiếm! Nó là người của Mộ Dung Gia... Mộ Dung Cảnh chính là đệ tử ký danh duy nhất của lão phu năm xưa!"
Vân Mộc giật mình. Không ngờ người thiếu nữ đang bị truy sát lại là hậu nhuệ của đệ tử Huyền Thiên Kiếm Tôn.
"Tiền bối yên tâm, vãn bối hiểu phải làm gì."
Ngay khi bốn sợi huyết xích chuẩn bị đâm xuyên qua vai Mộ Dung Tuyết, một luồng kiếm khí màu xanh xám sắc bén đột ngột xé tan sương mù, giáng xuống từ trên cao!
*Oành!*
Kiếm khí chứa đựng sức mạnh hủy diệt của Thiên Lôi đập thẳng vào trung tâm của Cửu Sát Huyết Hồn Trận. Tòa trận pháp máu bạo liệt nổ tung, bốn tên đệ tử Huyết Ma Giáo gào lên đau đớn khi sợi xích kết nối với thần thức của chúng bị chém đứt rời, nát vụn thành từng mảnh.
"Kẻ nào?!" Tên thủ lĩnh sẹo dài hốt hoảng lùi lại, tay siết chặt đại đao.
Bụi mờ và tuyết trắng tan đi, một thiếu niên mặc áo thô, tay cầm một cành cây khô nhặt dưới đất chậm rãi bước ra. Dù chỉ cầm cành cây, nhưng luồng kiếm ý tỏa ra từ người anh lại khiến cả thung lũng như ngưng đọng.
Mộ Dung Tuyết ngơ ngác nhìn bóng lưng thiếu niên đột ngột xuất hiện cứu mạng mình. Sự bình tĩnh và khí chất thâm trầm của anh hoàn toàn khác biệt với vẻ ngoài đơn sơ.
"Một kẻ Trúc Cơ Tầng Nhất mà cũng dám xen vào chuyện của Huyết Ma Giáo?" Tên sẹo dài (Trúc Cơ Tầng Tam) nhận ra tu vi của Vân Mộc, nét mặt trở nên tàn nhẫn: "Muốn làm anh hùng cứu mỹ nhân sao? Để ta tiễn ngươi xuống hoàng tuyền!"
Gã vung đại đao, huyết quang bùng nổ biến thành một con ma hổ khổng lồ chồm về phía Vân Mộc.
Vân Mộc lắc đầu thất vọng. Trong mắt anh, chiêu thức này đầy lỗ hổng. Anh nâng cành cây khô lên, chỉ nhẹ nhàng gõ một cái vào không trung.
"Huyền Thiên Kiếm Pháp — Nhất Điểm Băng Phong!"
Tia Lôi Băng kiếm khí bắn ra từ đầu cành cây. Con ma hổ huyết quang vừa chạm vào tia kiếm khí liền lập tức đóng thành băng, rồi vỡ vụn thành hàng ngàn mảnh nhỏ. Tia kiếm khí không hề giảm tốc độ, xuyên thấu qua đao khí, cắm thẳng vào giữa trán tên thủ lĩnh Huyết Ma Giáo.
Tên sẹo dài đứng hình. Đôi mắt gã trợn ngược, từ trán gã một lớp băng tuyết lan rộng ra toàn thân với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy. Chỉ trong ba giây, tên cao thủ Trúc Cơ Tầng Tam đã biến thành một pho tượng băng u uất, rồi sụp đổ thành đống bụi tuyết mịn.
Ba tên còn lại sợ đến mức vỡ mật, vứt bỏ vũ khí cắm đầu chạy thục mạng vào sương độc. Vân Mộc cũng không buồn đuổi theo, anh xoay người nhìn về phía Mộ Dung Tuyết.
Mộ Dung Tuyết nuốt nước bọt, vội vã quỳ một gối xuống đất, chắp tay run rẩy: "Đa tạ ân nhân cứu mạng! Mộ Dung Tuyết khắc cốt ghi tâm đại ân này!"