
Ánh đèn chùm pha lê từ trên vòm trần nhà hát Lớn hắt xuống một màu vàng kim lộng lẫy, rọi thẳng lên sân khấu chính nơi dàn nhạc giao hưởng đang chơi những hợp âm cuối cùng của bản Symphonie Fantastique. Tiếng vỗ tay từ hàng ghế khán giả bắt đầu râm ran chuẩn bị vang lên, háo hức chờ đợi khúc cao trào.
Đứng ở vị trí trung tâm, nữ nghệ sĩ vĩ cầm chính Mai Lan đang đẩy cây đàn vĩ cầm cũ kỹ của cô đến những nốt cao chót vót cuối cùng. Âm thanh réo rắt, ma mị và đầy uy lực bay lượn trong không gian kiến trúc theo phong cách Phục Hưng.
Nhưng rồi, một âm thanh lạc điệu khẽ lọt vào tai những người có thính lực nhạy bén nhất.
Không phải tiếng dây đàn đứt. Đó là một tiếng thở gấp đứt quãng, theo sau là một nốt vĩ cầm bị kéo lệch đi, biến thành một tiếng rít sắc lẹm xé toạc không gian.
Mai Lan khựng lại. Khuôn mặt cô vốn kiêu kỳ và rạng rỡ dưới ánh đèn bỗng chốc tái mét không còn một giọt máu. Đôi mắt mở trừng trừng nhìn xuống bàn tay trái đang cầm cần đàn—nơi những đầu ngón tay bỗng chuyển sang màu tím tái kỳ lạ. Cơ thể cô lảo đảo, chiếc đàn vĩ cầm đắt giá tuột khỏi tay, rơi xuống sàn gỗ phát ra một tiếng cộp khô khốc trước khi chính cô gục ngã hoàn toàn, co giật nhẹ rồi bất động ngay trước hàng ngàn cặp mắt sững sờ của khán giả.
Cả nhà hát chìm trong sự tĩnh lặng chết chóc trong tích tắc, trước khi tiếng thét hốt hoảng vang lên phá vỡ tất cả.
Nửa tiếng sau, cảnh sát đã phong tỏa toàn bộ khu vực. Phía dưới hàng ghế khán giả trống không, Khang đứng dựa người vào một góc cột lớn, đôi mắt trầm ngâm nhìn các nhân viên pháp y đang thu thập dấu vết trên sân khấu. Trên tay anh là chiếc máy ghi âm chuyên dụng dùng để phân tích tần số, màn hình nhỏ vẫn đang nhấp nháy những biểu đồ sóng âm phức tạp.
"Đội trưởng Phong, biên bản sơ bộ thế nào?" Khang cất giọng trầm trầm, không thèm ngẩng đầu lên nhìn vị cảnh sát phụ trách vụ án đang bước tới.
Phong thở dài, rút một điếu thuốc rồi nhớ ra đây là nhà hát nên lại đút vào túi, nhíu mày nói: "Bác sĩ pháp y tại hiện trường kết luận nạn nhân ngộ độc cấp tính. Nhưng điều quái đản là trên cơ thể hoàn toàn không có vết kim tiêm, thức ăn trước biểu diễn không có độc, và cốc nước cô ấy uống trong giờ giải lao hoàn toàn tinh khiết. Đội kỹ thuật đã kiểm tra toàn bộ hậu trường, không có dấu hiệu đột nhập."
Khang cuối cùng cũng ngẩng đầu lên. Đôi mắt anh sắc lạnh và tỉnh táo. Anh bước qua đường dây cảnh sát, tiến thẳng lại gần chiếc hộp đựng đàn vĩ cầm và cây đàn đang nằm lăn lóc trên sàn.
"Đừng chạm vào nó, Khang!" Phong vội ngăn lại. "Cục cảnh sát chúng tôi đang đau đầu vì vụ này đây. Cậu đừng có mà..."
Khang không nghe lời cảnh báo. Anh đeo đôi găng tay mỏng, dùng một chiếc kẹp nhựa nhỏ nhấc nhẹ cần đàn lên, đưa sát mũi ngửi, rồi dùng thấu kính phóng đại quan sát kỹ phần đệm gỗ và lớp véc-ni bóng loáng ở khu vực tiếp xúc với ngón tay.
Đúng lúc đó, từ hàng ghế VIP phía trên, một bóng người chậm rãi bước xuống.
Hải Yến – một nữ thính giả có mặt ở hàng ghế đầu tiên trong buổi biểu diễn tối nay – bước lại gần khu vực phong tỏa. Cô mặc một chiếc áo khoác dáng dài màu đen, gương mặt điềm tĩnh nhưng ánh mắt lại mang một vẻ sắc sảo lạ thường.
"Các anh đừng mất công tìm kiếm dấu vết hóa học thông thường ở vùng không khí hay thức ăn nữa," Hải Yến cất giọng bình thản, vang lên rõ mồn một trong không gian rộng lớn của nhà hát. "Thứ chất độc ấy không được giấu trong cốc nước. Nó được tẩm trực tiếp vào lớp sơn ma-tít đặc biệt ở phần đệm cầm đàn. Khi tay nghệ sĩ đổ mồ hôi dưới nhiệt độ của ánh đèn sân khấu cộng với lực ma sát liên tục, chất kịch độc dạng thẩm thấu qua da sẽ ngấm thẳng vào máu trong vòng chưa đầy mười lăm phút."
Phong ngẩn người ra nhìn cô gái lạ mặt: "Cô... cô là ai? Sao cô biết rõ thế?"
Hải Yến không trả lời Phong, cô quay sang nhìn thẳng vào Khang—người lúc này cũng đang ngước lên nhìn cô với ánh mắt đánh giá đầy ngạc nhiên.
"Và điều thú vị hơn thế," Hải Yến tiếp lời, ánh mắt lóe lên một tia sắc lạnh. "Nếu các anh mang chiếc đàn này đi phân tích phổ âm thanh, các anh sẽ nhận ra bản nhạc cô ấy vừa chơi không phải là bản giao hưởng ban đầu trong chương trình. Sáu nốt nhạc cuối cùng... nó đã được dịch chuyển tần số để tạo thành một mã Morse cảnh báo. Ai đó đã biến cái chết của cô ấy thành một bản tuyên ngôn."
Khang từ từ đứng thẳng dậy, cất thiết bị đo lường vào túi áo, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười đầy thách thức. Một vụ án không có máu me, không có dấu vết bạo lực, nhưng lại đan cài giữa hóa học, kiến trúc nhà hát và mật mã âm thanh.
Trò chơi đã chính thức bắt đầu.