Phòng thí nghiệm âm học pháp y của Khang nằm ở tầng hầm một tòa nhà cũ kỹ sát bờ sông, tách biệt hoàn toàn với sự ồn ào của phố thị. Xung quanh tường được bọc các tấm mút tiêu âm dày cộp, biến nơi đây thành một không gian tĩnh lặng tuyệt đối, nơi mọi dao động nhỏ nhất của không khí đều có thể được đo lường bằng những thiết bị tối tân.
Trên chiếc bàn inox lớn ở trung tâm phòng thí nghiệm, cây đàn vĩ cầm của nữ nghệ sĩ xấu số Mai Lan nằm yên lìm dưới ánh đèn LED trắng lạnh lẽo.
Khang đứng trước bảng điều khiển kỹ thuật, đeo tai nghe chuyên dụng. Bên cạnh anh, Hải Yến lặng lẽ khoanh tay quan sát, ánh mắt dán chặt vào màn hình máy tính đang hiển thị những biểu đồ sóng âm ngoằn ngoèo, liên tục nhảy múa theo từng thao tác kiểm tra.
"Chúng ta thử chạy lại phổ âm của sáu nốt nhạc cuối cùng mà cô ấy chơi trước khi gục ngã đi," Hải Yến cất giọng bình thản, phá vỡ sự tĩnh mịch của căn phòng.
Khang không nói gì, ngón tay lướt nhanh trên bàn phím. Anh chọn đoạn file ghi âm từ buổi biểu diễn định mệnh tối qua, loại bỏ hoàn toàn tiếng vỗ tay và tạp âm của khán giả, chỉ giữ lại tần số thuần túy phát ra từ cây đàn vĩ cầm.
*Rè... ré... cạch.*
Đoạn âm thanh được phát lại qua hệ thống loa kiểm âm cao cấp. Ban đầu, đó chỉ là những giai điệu u sầu, sắc lạnh của bản nhạc cổ điển. Nhưng khi đến sáu nốt cuối cùng, giai điệu bỗng bị bẻ cong, tạo ra một thứ âm hưởng chói tai, như tiếng kim loại cọ sát vào kính.
Trên màn hình, biểu đồ sóng âm không còn đối xứng bình thường nữa mà đột ngột xuất hiện những đoạn gãy khúc đều đặn một cách kỳ lạ.
"Nhìn đây," Khang chỉ tay vào màn hình, giọng trầm xuống. "Sáu nốt nhạc này hoàn toàn không nằm trong bản phổ gốc của nhà soạn nhạc. Chúng được điều chỉnh lệch đi chính xác từ 5 đến 12 hertz. Trong âm nhạc hàn lâm, sự lệch pha này đủ sức làm mất phương hướng của bất kỳ người nghe nào có thính lực nhạy bén. Nhưng điều quan trọng nhất..."
Khang dừng lại một nhịp, quay sang nhìn Hải Yến: "Nó không phải là một lỗi chơi đàn. Nó là một mã nhị phân dạng âm học."
Hải Yến gật đầu, ánh mắt lóe lên vẻ sắc sảo: "Đúng vậy. Nếu chuyển đổi các khoảng ngắt quãng của sáu nốt đó thành tín hiệu Morse, chúng ta sẽ thu được một dãy tọa độ. Và dãy tọa độ ấy... chỉ dẫn trực tiếp đến một địa điểm duy nhất trong thành phố."
"Nhà hát phụ dưới lòng đất số 7 – nơi từng bị bỏ hoang từ trận hỏa hoạn cách đây mười năm," Khang tiếp lời cô, như thể cả hai đang đọc được suy nghĩ của đối phương.
Phong – đội trưởng cảnh sát hình sự, người vừa đẩy cửa bước vào phòng thí nghiệm với một tập hồ sơ dày cộp trên tay — liền khựng lại, tròn mắt nhìn hai con người đang đứng trước màn hình.
"Này, hai người đang diễn tuồng à?" Phong đặt mạnh tập hồ sơ xuống bàn, thở hổn hển. "Tôi vừa cho người điều tra xong xuất thân của Mai Lan và lịch sử cây đàn vĩ cầm đó. Cây đàn này không phải của cô ấy mua mới, mà là được thừa kế từ người thầy quá cố—nhạc trưởng tài hoa nhưng chết trong vụ hỏa hoạn tại nhà hát số 7 đúng mười năm trước!"
Thông tin này giống như một mảnh ghép cuối cùng rơi khớp vào bức tranh toàn cảnh. Vụ án không chỉ đơn thuần là một vụ mưu sát cá nhân, mà là một màn trả thù được lên kế hoạch tỉ mỉ, có liên quan trực tiếp đến một bí mật bị chôn vùi trong ngọn lửa quá khứ.
"Xem ra, kẻ thủ ác đang cố tình dùng chính cây đàn và âm thanh để gửi một lời khiêu chiến," Hải Yến nhếch mép cười nhạt, nụ cười mang theo một sự lạnh lùng đầy thách thức. "Hắn muốn chúng ta tự tìm đến nơi mọi chuyện bắt đầu."
Khang tháo chiếc tai nghe ra, đặt lên bàn, cầm lấy chiếc áo khoác da treo trên ghế. Anh nhìn Phong và Hải Yến, giọng nói chắc nịch không mảy may do dự:
"Vậy thì chúng ta không cần phải chờ đợi nữa. Đêm nay, tới nhà hát số 7."