Mấy ngày sau sự cố ở hồ bơi, bầu không khí xung quanh Trình Dật và Giang Hà đã có sự thay đổi ngầm mà bất kỳ ai nhìn vào cũng có thể cảm nhận được.
Nhờ sự chăm sóc kiên trì và những buổi xoa bóp gân cơ tỉ mỉ của Giang Hà, chấn thương vai của Trình Dật hồi phục nhanh chóng. Hắn không còn luyện tập một cách điên cuồng, tự xé rách bản thân như trước. Mỗi lần ngoi lên khỏi mặt nước, ánh mắt đầu tiên của hắn luôn hướng về góc khán đài — nơi có một cậu trai mảnh khảnh ôm máy ảnh mỉm cười nhìn mình.
Ngày diễn ra chung kết giải bơi lội sinh viên toàn quốc, nhà thi đấu tỉnh đông nghẹt người. Tiếng kèn, tiếng trống và những tiếng la hò cổ vũ cuồng nhiệt làm rung chuyển cả không gian.
Trình Dật đứng ở bục xuất phát số 4 — vị trí dành cho tuyển thủ có thành tích cao nhất. Hắn khoác chiếc áo đội tuyển, vóc dáng cao ráo và khí chất lạnh lùng áp đảo hoàn toàn các đối thủ xung quanh.
Trên khán đài phóng viên ngập tràn ống kính đắt tiền, nhưng Trình Dật chỉ tìm kiếm một góc nhỏ duy nhất.
Khi thấy Giang Hà đưa máy ảnh lên, khẽ gật đầu với mình qua thấu kính, Trình Dật nhếch môi nở một nụ cười đầy tự tin. Hắn cởi áo khoác, bước lên bục xuất phát.
"Tách!"
Tiếng súng lệnh vang lên!
Trình Dật lao mình vào lòng bể như một mũi tên xé tan làn nước. Mỗi cú quạt tay của hắn bộc phát sức mạnh kinh hoàng, dẫn đầu đường bơi ngay từ những mét đầu tiên.