
Tiếng gõ lạch cạch của bàn phím cơ vang lên đều đặn trong căn phòng làm việc ngập tràn ánh sáng tự nhiên của xưởng thiết kế. Trên màn hình máy tính, bản phối cảnh 3D của dự án cải tạo không gian nghệ thuật tại khu biệt thự cổ ở phố Phan Đình Phùng đang hiển thị những nét vẽ cuối cùng. Hà An nheo mắt, kéo một đường line mỏng để căn chỉnh lại khoảng cách âm bản của mảng tường bê tông mài. Phong cách của cô luôn vậy: tối giản, chừng mực và tuyệt đối không thừa thãi bất kỳ chi tiết nào. Giống như cuộc sống của cô suốt bảy năm qua- được quy hoạch gọn gàng, không tiếng động lớn, không vết xước bất ngờ.
"Hà An ơi, sếp gọi vào phòng họp gấp!"
Tiếng gọi lanh lảnh của Thảo—cô đồng nghiệp trẻ vừa vào làm cách đây nửa năm cắt ngang dòng suy nghĩ của Hà An. Thảo ló đầu qua vách kính, nháy mắt tinh nghịch: "Đại gia bên công ty kết cấu phụ trách phần thô vừa cử người sang. Nghe bảo kỹ sư trưởng bên đó khó tính như quỷ, team khác vừa bị sấy cho một trận vì sai số cao độ sàn đấy. Chị chuẩn bị tinh thần đi."
Hà An khẽ thở dài, tắt màn hình, chỉnh lại vạt áo sơ mi trắng đơn giản rồi đứng dậy. Cô không quá lo lắng về thông số kỹ thuật. Trong giới thiết kế nội thất tại Hà Nội này, cái tên Hà An gắn liền với sự cẩn trọng và chuẩn xác đến từng milimét. Chẳng có bản vẽ nào của cô lọt qua nổi lỗi kết cấu cơ bản.
Cô đẩy cửa bước vào phòng họp lớn. Không khí bên trong ngập mùi cà phê đen và sự tĩnh lặng đặc trưng của những cuộc đàm phán quan trọng. Sếp tổng đang ngồi ở đầu bàn, bên cạnh là một người đàn ông mặc áo sơ mi xám đậm tay áo được xắn gọn gàng đến khuỷu tay, để lộ cánh tay rắn chắc với những đường gân xanh nam tính. Anh đang cúi đầu xem xét tập bản vẽ kết cấu, góc nghiêng khuôn sống mũi cao và đường hàm sắc lạnh.
Hà An khựng lại nửa nhịp ở cửa. Sống lưng cô bỗng chốc cứng đờ.
Cảm nhận được có người bước vào, người đàn ông ngẩng đầu lên. Ánh mắt sâu thẳm, điềm tĩnh và sắc bén chạm thẳng vào mắt Hà An.
Thời gian dường như trôi chậm lại qua lớp kính cường lực của phòng họp. Không có tiếng thét kinh ngạc, không có màn rơi tài liệu lóng ngóng. Cả Hà An và Nam Phong đều giữ được sự chuyên nghiệp đến đáng sợ của những người trưởng thành. Bảy năm, gương mặt ấy đã bớt đi chút ngạo nghễ của tuổi trẻ, thay vào đó là sự trầm ổn, vững chãi của một kỹ sư kết cấu từng trải qua nhiều công trình lớn. Nhưng đôi mắt ấy—vẫn góc nhìn sắc lạnh và quen thuộc đến mức cứa vào lòng người.
"À, An vào đây! Giới thiệu với em, đây là Nam Phong, kỹ sư trưởng bên đơn vị kết cấu đồng hành cùng chúng ta trong dự án này," sếp tổng vui vẻ lên tiếng, hoàn toàn không nhận ra luồng điện ngầm đang chạy giữa hai người. "Cậu Phong đây mới từ chi nhánh miền Nam ra nhận án điểm ngoài Bắc, năng lực cực kỳ đáng nể."
Nam Phong đứng dậy, chiếc ghế xoay trượt về phía sau một tiếng *kít* nhẹ. Anh bước chầm chậm về phía Hà An, khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại từng chút một, mang theo áp lực vô hình của một khối bê tông đặc quánh.
"Chào kiến trúc sư Hà An," giọng Nam Phong trầm ấm, đều nhịp, mang theo một sự khách sáo đến mức xa cách. "Rất mong được hợp tác."
Hà An nuốt khan một ngụm nước bọt, ép khóe môi nhếch lên một nụ cười xã giao hoàn hảo, chìa bàn tay ra: "Chào anh Phong. Mong dự án này sẽ suôn sẻ."
Bàn tay anh nắm lấy tay cô. Vừa ấm, vừa khô ráo, và siết chặt hơn mức cần thiết trong đúng một giây trước khi buông ra. Sự chạm nhẹ ấy đủ để đánh thức toàn bộ những ký ức mà Hà An đã dùng cả tuổi thanh xuân để niêm phong lại dưới đáy lòng.
Cuộc họp bắt đầu ngay sau đó. Suốt một tiếng đồng hồ, Hà An phải dùng toàn bộ ý chí để tập trung vào các thông số kỹ thuật, bản vẽ mặt bằng và phương án chịu lực. Nhưng tai cô lúc nào cũng văng vẳng giọng nói trầm ổn của Nam Phong khi anh chỉ ra những điểm chưa tối ưu trong bản thiết kế của cô.
"Khu vực giếng trời này, cô Hà định bố trí hệ thống dầm treo ẩn đúng không?" Nam Phong đứng trước bảng trắng, dùng bút lông gạch một đường dứt khoát lên bản vẽ. "Ý tưởng thẩm mỹ rất tốt, tạo cảm giác không gian mở. Nhưng cô quên tính đến độ co ngót của vật liệu bê tông mài vào mùa đông miền Bắc. Nếu không chừa ra khe giãn nở tối thiểu mười lăm milimét, toàn bộ mảng tường kính cường lực tầng một sẽ chịu áp lực nén và tự động nứt vỡ sau ba tháng."
Cả phòng họp chìm trong im lặng. Thảo ngồi cạnh len lén nhìn sang Hà An, thầm nể sự soi mói đến từng chi tiết của vị kỹ sư trưởng này.
Hà An ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt Nam Phong, không hề nao núng: "Tôi đã tính đến biên độ nhiệt độ theo mùa. Khoảng hở mười lăm milimét mà anh nói sẽ làm mất đi đường ron liền mạch của phong cách tối giản. Tôi đã thiết kế một lớp joint silicon đàn hồi âm tường để hấp thụ lực nén, vừa giữ nguyên thẩm mỹ, vừa đảm bảo kết cấu."
Nam Phong nheo mắt nhìn cô, khóe môi thoáng hiện lên một nụ cười mờ nhạt—một nụ cười chỉ có hai người mới hiểu ý nghĩa của nó. "Cô Hà vẫn cứng nhắc và cầu toàn như ngày nào nhỉ. Bản vẽ trên giấy lúc nào cũng hoàn hảo, nhưng thực tế thi công chưa chắc đã chạy theo kịp lý thuyết của cô."
"Kỹ thuật sinh ra là để hiện thực hóa thiết kế, chứ không phải để bắt thiết kế phải thỏa hiệp với sự cẩu thả, thưa anh Phong," Hà An đáp trả ngọt ngào nhưng sắc bén như dao cạo.
Sếp tổng vội cười xòa để phá tan bầu không khí căng thẳng: "Được rồi, hai người đều có lý của mình. Tinh thần trách nhiệm cao thế này là tốt cho dự án. Chiều nay, mời hai người cùng xuống hiện trường ở Phan Đình Phùng để khảo sát thực tế kết cấu móng cũ nhé."
Buổi chiều, chiếc ô tô màu đen của Nam Phong đỗ sát lề đường rợp bóng cây của phố Phan Đình Phùng. Hà An bước ra từ taxi, mặc chiếc quần âu ống rộng màu kem và áo sơ mi trắng, khoác hờ áo blazer lịch sự. Cô bước tới sát cửa xe, cúi đầu gõ nhẹ lên cửa kính. Kính hạ xuống, gương mặt góc cạnh của Nam Phong hiện ra sau cặp kính cận mỏng.
"Lên xe đi," anh nói ngắn gọn.
Hà An không chần chừ, mở cửa bước lên ghế phụ. Không gian trong xe sực nức mùi hương gỗ trầm nhẹ nhàng—một mùi hương từ lâu lắm rồi cô không ngửi thấy, nhưng nó vẫn khắc sâu trong tiềm thức từ những năm tháng đại học.
Xe lăn bánh trong sự im lặng kéo dài suốt mười lăm phút. Không ai nói với ai câu nào, nhưng sự im lặng ấy không hề thoải mái mà nặng nề như thể đang chờ một ngòi nổ.
Khi xe dừng lại trước cổng ngôi biệt thự cổ hoang phế nhưng đầy đặn nét kiến trúc Pháp thuộc, Nam Phong tắt máy, nhưng anh chưa vội xuống xe. Anh quay đầu sang nhìn Hà An, ánh mắt sâu thẳm dưới lớp kính phản chiếu bóng cây lấp lánh qua khung cửa kính.
"Bảy năm rồi, em vẫn chọn cách trốn chạy như thế này sao, Hà An?" Nam Phong cất lời, giọng nói trầm khàn phá vỡ sự im lặng ngột ngạt.
Hà An quay sang, bàn tay siết chặt quai túi xách đặt trên đùi. Cô ngẩng cao đầu, ánh mắt bình thản đến lạnh lùng: "Tôi không hiểu anh đang nói gì, kỹ sư Nam. Chúng ta đang trong giờ làm việc, vui lòng đừng nhắc đến chuyện cá nhân."
"Cá nhân?" Nam Phong bật cười nhẹ, một nụ cười đầy cay đắng. Anh xoay người, áp sát vào vô lăng, khoảng cách giữa hai người trong không gian chật hẹp bỗng chốc trở nên gần đến mức nghẹt thở. "Ngày đó, em bỏ đi không một lời giải thích, cắt đứt mọi liên lạc, xóa sạch mọi dấu vết. Bây giờ gặp lại, em gọi đây là chuyện cá nhân sao?"
"Chuyện đó đã thuộc về quá khứ rồi," Hà An quay mặt đi, nhìn ra khung cảnh ngôi biệt thự cổ qua lớp kính xe, cố kìm nén sự run rẩy đang dâng lên trong lồng ngực. "Và như anh vừa nói, bản vẽ trên giấy lúc nào cũng hoàn hảo, nhưng thực tế thì không thể quay ngược lại thời gian được đâu, anh Phong."
Nam Phong không nói thêm gì nữa. Anh nhìn sườn mặt nghiêng ngút ngàn của cô, nơi có hàng lông mi đang khẽ chớp liên hồi. Sau vài giây giằng co trong im lặng, anh đưa tay đẩy cửa xe bước ra ngoài, để lại một câu nói lạnh lùng lọt vào gió:
"Xuống xe thôi. Đừng để cảm xúc cá nhân làm sai lệch tọa độ của bản vẽ."
Hà An hít một hơi thật sâu, tự tát vào tâm lý yếu mềm của chính mình rồi mở cửa bước xuống. Ngôi biệt thự cổ trước mặt đang đổ bóng dài xuống bãi cỏ hoang. Cô bước theo sau Nam Phong vào trong bóng râm của tòa nhà, hoàn toàn không biết rằng chuyến khảo sát này không chỉ kiểm định kết cấu của ngôi nhà, mà còn thử thách toàn bộ giới hạn chịu lực trong trái tim cả hai người.