Tiếng giày cao gót của Hà An vang lên khô khốc trên lớp sàn gạch hoa vỡ vụn của ngôi biệt thự cổ. Ánh nắng chiều muộn xuyên qua khung cửa sổ vòm kiểu Pháp, rọi những vệt sáng vàng vọt vào không gian đầy bụi và mạng nhện. Nơi đây từng là một dinh thự nguy nga, nhưng qua bảy thập kỷ dãi dầu mưa nắng, phần khung chịu lực bên trong đã bị mối mọt và thời gian tàn phá nghiêm trọng.
Nam Phong đứng giữa gian phòng khách lớn, tay cầm thiết bị quét siêu âm kết cấu, liên tục kiểm tra thông số trên màn hình điện tử. Ánh mắt anh chăm chú, sắc lạnh và hoàn toàn tách biệt khỏi thế giới xung quanh. Không một chút vương vấn của buổi chiều ngoài xe, không một dấu hiệu nào cho thấy sự hiện diện của người phụ nữ đang đứng cách anh chưa đầy ba mét.
Chuyên nghiệp và lạnh lùng. Đó là cách Nam Phong bảo vệ bản thân, và cũng là cách anh ép Hà An phải đối diện.
Hà An cúi xuống, lật giở xấp bản vẽ kỹ thuật in trên giấy khổ lớn, cô dùng bút chì than ghi chú lại các vị trí cần gia cố dầm chịu lực. Phong cách tối giản mà cô theo đuổi đòi hỏi những khoảng trống lớn, điều đó đồng nghĩa với việc cột trụ chịu lực phải được tối giản hóa đến mức tối đa mà vẫn đảm bảo an toàn tuyệt đối.
"Khu vực này không thể đập bức tường ngăn phòng khách và phòng đọc được đâu," giọng Nam Phong vang lên, cắt đứt sự tập trung của cô. Anh bước tới, chỉ tay vào màn hình máy quét hiển thị mặt cắt ngang của bức tường. "Bên trong lớp vữa trát là một hệ thống gạch chịu lực kết hợp dầm thép ngầm từ thời Pháp. Nó không chỉ gánh tường tầng một mà còn là điểm tựa trọng tâm của ban công tầng hai."
Hà An ngẩng đầu lên, nhíu mày bước lại gần. Do khoảng cách quá sát, vai cô vô tình chạm nhẹ vào cánh tay Nam Phong. Một luồng điện nhẹ xẹt qua da thịt, khiến cả hai khựng lại một nhịp ngắn trước khi cùng lùi về sau nửa bước để duy trì khoảng cách an toàn.
"Tôi biết cấu trúc của nó," Hà An lạnh lùng đáp, cố giấu đi sự dao động trong giọng nói. "Nhưng nếu giữ lại bức tường đó, ý tưởng không gian mở 'thông tầng' của chủ đầu tư sẽ bị phá hỏng hoàn toàn. Chúng ta có thể thay thế cấu trúc gạch chịu lực này bằng một khung giằng thép chữ H ẩn trong tường."
"Khung giằng thép?" Nam Phong nhếch môi, ánh mắt mang theo sự hoài nghi chuyên môn. "Cô Hà, đây là công trình cải tạo bảo tồn, không phải một tòa nhà thương mại hiện đại. Tải trọng động từ mặt sàn tầng trên sẽ làm biến dạng khung thép nếu biên độ dao động vượt quá không phẩy năm milimét. Đến lúc đó, toàn bộ lớp kính mặt tiền sẽ rạn nứt."
"Nó sẽ không rạn nứt nếu chúng ta tính toán đúng hệ số giãn nở," Hà An kiên quyết cãi lại, bước sát vào bản vẽ, ngón tay thon dài chỉ thẳng vào các thông số toán học. "Anh chỉ đang nhìn vào độ cứng nhắc của vật liệu truyền thống mà quên mất rằng kỹ thuật hiện đại có thể tạo ra những điểm neo đàn hồi."
Nam Phong cúi xuống, nhìn theo ngón tay cô. Khoảng cách giữa họ lúc này gần đến mức anh có thể ngửi thấy mùi hương hoa nhài thoang thoảng phát ra từ mái tóc buông xõa hờ hững của Hà An—mùi hương quen thuộc đến mức cứa vào tâm can anh suốt bảy năm qua.
Anh không nhìn bản vẽ nữa, mà ngước lên, nhìn thẳng vào đôi mắt đang đăm đăm hướng về công việc của cô.
"Hà An," giọng anh trầm xuống, không còn mang âm điệu của một cuộc tranh luận chuyên môn. "Em vẫn luôn bướng bỉnh như vậy. Thích ôm đồm mọi thứ, thích tự mình gánh vác những cấu trúc quá sức chịu đựng, để rồi tự làm tổn thương chính mình."
Hà An khựng lại. Bút chì trong tay cô siết chặt đến mức suýt gãy. Cô ngước mắt lên, đối diện với ánh nhìn xoáy sâu của Nam Phong, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt đầy cay đắng.
"Cảm ơn sự quan tâm mang tính chuyên môn của kỹ sư Nam, nhưng cuộc sống và các bản thiết kế của tôi từ trước đến nay chưa bao giờ cần anh phải phán xét," Hà An lùi lại hẳn một bước, buông thõng tay cầm bút. "Nếu khảo sát đã xong, tôi xin phép về trước để hoàn thiện lại phương án chịu lực mà anh vừa chê bai."
Nói xong, cô xoay người bước nhanh về phía cửa ra vào.
Nhưng chưa kịp bước qua khung cửa, cổ tay cô bất ngờ bị một bàn tay lớn giữ chặt lại. Lực siết không quá mạnh để làm cô đau, nhưng đủ kiên quyết để ngăn cô chạy trốn.
"Bảy năm trước, em cũng buông lại một câu tương tự rồi biến mất khỏi cuộc đời anh," Nam Phong đứng sát phía sau, hơi thở ấm áp phả nhẹ vào gáy cô, giọng anh khàn đục và mang theo một nỗi niềm đè nén bấy lâu. "Hà An, em tính trốn chạy đến bao giờ?"
Hà An đứng chết trân tại chỗ. Trái tim cô trong lồng ngực đang đập thình thịch như muốn nhảy ra ngoài. Những ký ức cũ—của một mùa đông lạnh giá ở góc phố cũ, khi cô phát hiện ra những bí mật gia đình và quyết định cắt đứt tất cả để không liên lụy đến anh, ùa về ngập tràn tâm trí.
Cô hít một hơi thật sâu, dồn hết tất cả sự lạnh lùng và cứng cỏi mà cô có để rút tay mình khỏi tay anh, rồi quay phắt lại.
"Đúng vậy, tôi là kẻ hèn nhát, tôi thích trốn chạy đấy, thì sao nào?" Hà An nhìn thẳng vào mắt anh, khóe mắt đỏ hoe nhưng không cho phép bản thân rơi dù chỉ một giọt nước mắt. "Anh muốn nghe điều gì từ tôi? Rằng tôi sai lầm sao? Hay bảy năm qua tôi sống rất khổ sở? Xin lỗi anh, tôi sống rất tốt. Dự án này kết thúc, chúng ta đường ai nấy đi, hy vọng anh đừng bận tâm đến chuyện quá khứ nữa."
Cô quay lưng bước đi một mạch ra ngoài khoảng sân ngập nắng chiều. Tiếng giày cao gót nện trên sỏi đá nghe thật dứt khoát, nhưng chỉ có Hà An mới biết đôi chân mình đang run lẩy bẩy đến mức nào.
Nam Phong đứng lặng lẽ trong căn phòng tối mờ, nhìn theo bóng lưng gầy gò nhưng kiêu hãnh của cô khuất dần sau cánh cổng sắt hoen gỉ. Anh đưa tay nới lỏng cổ áo sơ mi, ngửa cổ nhìn lên trần nhà cũ kỹ.
Bảy năm trước, anh đã cố gắng tìm kiếm tọa độ của cô trên mọi bản đồ thành phố, nhưng cô đã xóa sạch mọi dấu vết. Bây giờ, số phận đã đặt họ vào cùng một bản vẽ, cùng một không gian chật hẹp. Anh biết rõ Hà An đang cố dựng lên những lớp tường bê tông cốt thép để phòng thủ, nhưng anh cũng hiểu hơn ai hết—những cấu trúc được xây lên từ sự tổn thương thường có điểm yếu chí mạng ở phần móng.
Và anh sẽ không buông tay cho đến khi tìm ra khe nứt đó.
Tối hôm đó, tại xưởng thiết kế, ánh đèn bàn vẫn sáng rực.
Hà An ngồi trước màn hình máy tính, hai tay chống cằm, nhìn chằm chằm vào bản phối cảnh 3D đang hiển thị dang dở. Cô đã thử sửa đổi theo phương án gia cố tiêu chuẩn, nhưng tổng thể không gian bị thu hẹp lại, mất đi hoàn toàn vẻ đẹp "zen" tối giản mà cô dày công theo đuổi.
"Cộc cộc."
Tiếng gõ cửa kính vang lên. Hà An ngẩng đầu lên, ngạc nhiên thấy Thảo đứng ở cửa, tay cầm một cốc trà hoa cúc nóng đặt lên bàn.
"Chị An vẫn chưa về à? Trông chị sắc mặt nhợt nhạt thế," Thảo lo lắng hỏi. "À, lúc chiều em thấy kỹ sư Nam bên kết cấu gửi một file tài liệu qua email chung của dự án, bảo là gửi riêng cho chị tham khảo về phương án chịu lực kết cấu thép ngầm."
Hà An khựng lại. Cô với tay mở laptop, bật hòm thư đến. Quả nhiên có một tệp tin đính kèm từ địa chỉ email cá nhân của Nam Phong, kèm theo một dòng chú thích ngắn gọn:
"Tính toán kết cấu không chỉ là bảo vệ công trình khỏi ngoại lực, mà còn là chừa lại một khoảng không an toàn để con người không bị ngạt thở bên trong nó. Thử xem qua bản vẽ này đi, kiến trúc sư Hà."
Hà An mở tệp tin. Đập vào mắt cô không phải là những con số khô khan, mà là một phương án kết cấu hoàn toàn mới do chính tay Nam Phong thiết kế riêng cho dự án này. Anh đã khéo léo lồng ghép một hệ thống dầm giằng thép chữ H ẩn hoàn toàn bên trong lớp tường đôi, vừa đảm bảo biên độ giãn nở nhiệt độ, vừa giữ nguyên vẹn mảng tường trống tinh tế mà cô hằng mong muốn.
Phương án này hoàn hảo đến mức không thể tìm ra hạt sạn nào. Nó là sự kết hợp đỉnh cao giữa lý trí kỹ thuật cứng nhắc và sự rung cảm nghệ thuật mềm mại.
Hà An nhìn dòng chữ ký điện tử của Nam Phong ở góc bản vẽ, lồng ngực bỗng dâng lên một cảm giác nghèn nghẹn khó tả. Hóa ra, dù nhiều năm trôi qua, người hiểu rõ phong cách thiết kế của cô nhất vẫn là anh, và người duy nhất có thể hoàn thiện những ý tưởng điên rồ của cô cũng chỉ có thể là Nam Phong.
Cô khẽ nhắm mắt lại, tựa lưng vào ghế. Giữa những ranh giới và tọa độ của cuộc sống trưởng thành, cô nhận ra mình đang thua cuộc trước sự kiên nhẫn của anh.