
Căn biệt thự của dòng họ Nguyễn nằm biệt lập trên đỉnh đồi, bao bọc bởi những hàng tùng bách cổ thụ và không khí ẩm ướt của vùng trung du. Luồng không khí lạnh của trận mưa đêm qua vẫn còn đọng lại trên những mảng kính lớn.
Hoàng kéo cao cổ áo măng-tô, bước qua dải băng niêm phong màu vàng của lực lượng cảnh sát. Tiếng đế giày cao su của anh nện nhẹ lên lớp thảm gấm đắt tiền ở hành lang tầng hai.
"Cảnh sát trưởng đang đợi anh bên trong, anh Hoàng," một viên cảnh sát trẻ đứng gác ở cửa cất giọng nhỏ, nét mặt vẫn chưa hết bàng hoàng. "Hãy chuẩn bị tâm lý... Tôi chưa từng thấy hiện trường nào kỳ lạ như thế này."
Hoàng gật đầu nhẹ, đeo găng tay cao su chuyên dụng rồi lách người bước qua cánh cửa gỗ sồi dày dặn.
Căn phòng làm việc rộng gần tám mươi mét vuông của triệu phú Nguyễn Hoàng Long—người sáng lập tập đoàn truyền thông danh tiếng hiện ra dưới ánh đèn tuýp trắng lạnh của đội khám nghiệm.
Nạn nhân gục đầu trên bàn làm việc bằng gỗ gụ. Tay phải ông vẫn cầm một chiếc bút máy bằng vàng, tay trái buông thõng xuống sàn. Gương mặt người đàn ông năm mươi tuổi phẳng lặng, không hề có nét đau đớn hay biến dạng. Trên cơ thể không có bất kỳ vết thương hở, vết bầm dập hay dấu hiệu của sự giằng co.
Nhưng điều khiến tất cả những người có mặt trong căn phòng phải nín thở không phải là cái xác, mà là không gian xung quanh nó.
Toàn bộ bề mặt căn phòng—từ mặt bàn gụ, giá sách, thành ghế, sàn nhà cho đến gờ khung cửa sổđều bị bao phủ bởi hàng ngàn mô hình gấp giấy Origami.
Chúng được gấp bằng loại giấy mỹ thuật mỏng, màu trắng ngà. Hàng trăm con hạc giấy nhỏ bằng ngón tay xếp thành từng hàng lối chỉnh tề trên sàn; những khối đa diện phức tạp treo lơ lửng bằng sợi chỉ tơ trên trần nhà; trên mặt bàn là những bông hoa sen giấy mở cánh kiêu hãnh, bao bọc lấy chiếc ly thủy tinh chứa phần rượu vang uống dở của nạn nhân.
"Hiện trường được phát hiện lúc tám giờ sáng nay," Cảnh sát trưởng Minh bước lại gần, giọng trầm đục. "Người phục vụ mang trà lên nhưng gõ cửa không ai trả lời. Cửa phòng khóa trong bằng chốt cơ học. Khi chúng tôi phá khóa bước vào, nạn nhân đã tử vong từ khoảng hai đến ba giờ sáng."
"Cửa sổ thì sao?" Hoàng đi dạo một vòng quanh phòng, cẩn thận tránh giẫm lên những mô hình giấy dưới sàn.
"Tất cả năm ô cửa sổ đều đóng kín, chốt cài bên trong," Minh chỉ tay về phía dãy cửa kính hướng ra sân vườn. "Hệ thống thông gió trung tâm bị ngắt từ chiều qua do bảo trì. Căn phòng này, về mặt lý thuyết vật lý, là một không gian kín tuyệt đối tại thời điểm xảy ra vụ việc."
Hoàng quỳ xuống bên cạnh chiếc bàn làm việc. Anh đưa mắt quan sát kỹ từng mô hình giấy. Chúng không được dán keo, không có kim ghim, chỉ đơn thuần là những tờ giấy vuông được gấp xếp theo tỷ lệ hình học chuẩn xác đến kinh ngạc.
"Không có độc chất trong ly rượu, không có dấu vết tử khí bất thường trên cơ thể," Bác sĩ pháp y từ góc phòng ngẩng lên nói. "Kết quả sơ bộ cho thấy suy hô hấp cấp hoặc ngừng tim đột ngột. Tuy nhiên, việc một người khỏe mạnh, không có tiền sử bệnh lý tim mạch lại tử vong đột ngột trong phòng kín là điều vô lý."
Hoàng không trả lời ngay. Anh rút chiếc kính phóng đại chuyên dụng từ túi áo, chầm chậm soi vào một khối Origami dạng cầu nằm ngay bên cạnh chốt khóa cửa chính.
Khối cầu giấy này được cấu tạo từ ba mươi mảnh giấy nhỏ đan cài vào nhau. Nhưng điểm dị thường là: ở nếp gấp trung tâm của khối cầu, giấy có dấu hiệu hơi cong rộp lên, phản ánh sự thay đổi độ ẩm cục bộ.
"Có ai chạm vào các mô hình này chưa?" Hoàng lên tiếng.
"Chưa. Chúng tôi giữ nguyên hiện trường từ lúc phá cửa," Minh đáp.
"Rất tốt," Hoàng đứng dậy, mắt vẫn không rời khối cầu giấy bên cửa. "Bởi vì những thứ này không phải là tác phẩm nghệ thuật để trang trí."
Minh nhíu mày: "Ý anh là sao?"
"Một người đam mê Origami có thể xếp hàng ngàn mô hình, nhưng họ sẽ không xếp chúng theo mật độ chính xác đến từng centimet xung quanh các vị trí cơ học của căn phòng như thế này," Hoàng chỉ tay quanh phòng. "Chốt cửa, công tắc đèn, khe gió, mặt bàn... Tất cả đều có sự xuất hiện của các khối đa diện cùng một cấu trúc."
Anh tiến lại gần bàn làm việc của nạn nhân, cúi xuống nhìn bông hoa sen giấy ôm trọn chiếc ly thủy tinh. Những cánh hoa giấy mỏng dường như hơi rủ xuống, sát vào thành ly.
"Nạn nhân không chết vì độc tố đi qua đường tiêu hóa hay chấn thương ngoại lực," Hoàng cất giọng điềm tĩnh nhưng kiên định. "Ông ấy bị sát hại bởi một cỗ máy. Một cỗ máy được lắp ráp hoàn toàn bằng giấy."
Cảnh sát trưởng Minh nhìn Hoàng như thể anh vừa nói một điều điên rồ: "Máy bằng giấy? Anh Hoàng, đây là giấy mỹ thuật bình thường, không có linh kiện điện tử, không có dây dẫn. Làm sao một tập hợp những mô hình gấp giấy có thể giết người trong một căn phòng kín?"
"Đó là lý do hung thủ chọn phương thức này," Hoàng xoay người nhìn toàn cảnh căn phòng trắng xóa. "Sự mỏng manh của giấy làm người ta mất cảnh giác. Nhưng trong tay một người hiểu rõ cơ học không gian và tính chất vật lý của vật liệu, giấy có thể trở thành một vũ khí tàn nhẫn."
Anh rút chiếc đèn pin rọi vào khoảng không gian sát trần nhà. Ánh sáng xuyên qua những khối giấy treo lơ lửng, tạo thành những bóng râm hình học đan xen phức tạp trên tường.
"Hãy kiểm tra danh sách những người thân cận của nạn nhân," Hoàng quay sang Minh. "Đặc biệt là những ai có kiến thức sâu về kiến trúc, hình học không gian hoặc nghệ thuật Origami."
"Anh đã có mục tiêu chưa?" Minh hỏi.
"Chưa có tên cụ thể," Hoàng đáp, mắt dừng lại ở một ký hiệu ẩn rất nhỏ được dập nổi bằng khuôn không màu ở góc của một con hạc giấy dưới sàn. "Nhưng kẻ này vừa để lại chữ ký của mình."