Cơn mưa cuối hạ trút xuống thị trấn biển An Bình như muốn nhấn chìm cả thế giới.
Gần mười một giờ đêm, con đường ven biển gần như vắng tanh.
Hạ Vy lái chiếc xe máy cũ chạy chậm qua những đoạn đường ngập nước. Cô vừa kết thúc ca trực dài mười hai tiếng tại phòng khám duy nhất của thị trấn.
Đầu óc mệt mỏi.
Vai gáy đau nhức.
Lúc này cô chỉ muốn về nhà, tắm nước nóng rồi ngủ một giấc thật sâu.
Đúng lúc ấy, một luồng ánh sáng mạnh xuất hiện từ phía xa.
Một chiếc SUV màu đen lao tới với tốc độ kinh hoàng.
Hạ Vy theo phản xạ bóp phanh.
Chiếc xe kia như mất kiểm soát.
Nó lạng sang trái.
Rồi sang phải.
Sau đó đâm thẳng vào lan can ven đường.
Tiếng kim loại va chạm vang lên chói tai giữa màn mưa.
Chiếc SUV lộn hai vòng rồi lao xuống bãi đất phía dưới.
Mọi thứ diễn ra chỉ trong vài giây.
Hạ Vy cảm thấy tim mình đập mạnh đến mức đau nhói.
Cô lập tức dựng xe.
Chạy xuống hiện trường.
---
Chiếc xe gần như biến dạng.
Phần đầu nát bét.
Kính chắn gió vỡ tung.
Bên trong, một người đàn ông đang bất tỉnh.
Máu chảy dọc thái dương xuống cổ áo sơ mi trắng.
Hạ Vy kiểm tra mạch.
Vẫn còn.
Yếu nhưng ổn định.
Cô thở phào.
Sau đó nhanh chóng gọi cấp cứu.
Trong lúc chờ xe cứu thương đến, người đàn ông bỗng khẽ động đậy.
Mí mắt run run.
Rồi mở ra.
Dưới ánh đèn điện thoại mờ nhạt, Hạ Vy bất giác khựng lại.
Người đàn ông này rất đẹp.
Không phải kiểu đẹp của những diễn viên trẻ trên màn ảnh.
Mà là kiểu trưởng thành, sắc nét, mang theo cảm giác quyền lực khiến người khác khó lòng rời mắt.
Đôi mắt anh mở ra.
Mơ hồ nhìn cô.
Sau đó cất giọng khàn đặc.
"Tôi..."
Hạ Vy cúi xuống.
"Anh đừng nói nhiều. Xe cứu thương sắp tới rồi."
Người đàn ông nhìn cô vài giây.
Rồi hỏi:
"Tôi là ai?"
---
Ba ngày sau.
Kết quả chẩn đoán được đưa ra.
Chấn thương vùng đầu.
Mất trí nhớ tạm thời.
Không giấy tờ tùy thân.
Không điện thoại.
Không bất kỳ thông tin nào để xác định danh tính.
Chiếc xe gặp nạn mang biển số thành phố.
Nhưng được đăng ký dưới tên công ty.
Cảnh sát vẫn đang điều tra.
Người đàn ông ngồi trên giường bệnh.
Nhìn ra cửa sổ.
Ánh mắt trống rỗng.
Giống như thế giới vừa bị ai đó xóa sạch khỏi đầu anh.
Hạ Vy bước vào kiểm tra.
"Đỡ đau chưa?"
Anh quay lại.
Khẽ gật đầu.
"Ừ."
"Nhớ được gì không?"
Người đàn ông suy nghĩ vài giây.
Rồi lắc đầu.
"Không."
"Gia đình?"
"Không."
"Công việc?"
Anh cười nhạt.
"Tôi còn không nhớ nổi mình thích ăn gì."
Hạ Vy bật cười.
Đây là lần đầu tiên trong ba ngày qua cô thấy anh đùa được.
Người đàn ông nhìn cô.
"Bác sĩ."
"Hả?"
"Tôi có phải người xấu không?"
Hạ Vy ngẩn người.
"Sao anh lại hỏi vậy?"
Anh nhìn bàn tay mình.
"Không biết."
"Chỉ là cảm giác."
"Có vẻ trước đây tôi không phải kiểu người dễ gần."
Hạ Vy bật cười lần nữa.
"Yên tâm."
"Nếu anh là tội phạm nguy hiểm thì giờ đã không nằm ở đây."
Khóe môi người đàn ông hơi cong lên.
Lần đầu tiên, căn phòng bệnh có chút không khí dễ chịu.
---
Hai tuần sau.
Anh xuất viện.
Nhưng vấn đề mới lại xuất hiện.
Anh không có nơi để đi.
Không người thân.
Không tiền bạc.
Không ký ức.
Cảnh sát vẫn chưa tìm được bất kỳ ai đến nhận.
Ông trưởng thị trấn gợi ý đưa anh tới trung tâm bảo trợ tạm thời.
Nhưng Hạ Vy lại thấy không yên tâm.
Cuối cùng cô đưa ra một quyết định khiến chính mình cũng bất ngờ.
"Phía sau phòng khám có căn nhà gỗ bỏ trống."
"Anh có thể ở đó tạm thời."
Người đàn ông nhìn cô.
Rất lâu.
"Tại sao giúp tôi?"
Hạ Vy nhún vai.
"Chắc vì tôi là bác sĩ."
Anh im lặng.
Rồi khẽ cười.
"Vậy tôi nợ bác sĩ một mạng."
---
Cuộc sống mới bắt đầu từ đó.
Căn nhà gỗ nhỏ nằm cách phòng khám chỉ vài bước chân.
Buổi sáng, Hạ Vy khám bệnh.
Buổi chiều, anh phụ giúp sửa chữa đủ thứ.
Mái nhà dột.
Hệ thống điện cũ.
Hàng rào mục nát.
Không việc gì anh không làm được.
Điều kỳ lạ là chính anh cũng không hiểu vì sao mình biết làm.
Mọi thứ dường như tồn tại trong cơ thể như một bản năng.
Một hôm, chiếc máy tính ở phòng khám bị lỗi.
Thợ sửa phải đợi tận tuần sau mới tới.
Người đàn ông chỉ mất hai mươi phút.
Máy hoạt động bình thường.
Hạ Vy tròn mắt.
"Anh học công nghệ à?"
"Không nhớ."
"Vậy sao sửa được?"
"Không biết."
Anh đáp tỉnh bơ.
"Lúc mở ra tự nhiên biết."
Hạ Vy bật cười.
"Anh đúng là kỳ lạ."
---
Một tháng sau.
Người đàn ông đã trở thành một phần quen thuộc của thị trấn.
Mấy đứa trẻ thích anh.
Các cụ già thích anh.
Thậm chí bà bán bánh xèo đầu chợ còn thường xuyên ép anh ăn thêm.
Ai cũng gọi anh là "cậu trai mất trí nhớ".
Chỉ có điều...
Anh vẫn chưa có tên.
Một buổi chiều, cả hai ngồi trên bờ biển.
Mặt trời đang dần lặn.
Nhuộm đỏ mặt nước.
Hạ Vy bỗng hỏi:
"Anh thích bình minh hay hoàng hôn?"
Người đàn ông suy nghĩ.
"Bình minh."
"Tại sao?"
"Cảm giác như được bắt đầu lại."
Hạ Vy nhìn anh.
Bỗng mỉm cười.
"Vậy từ giờ tôi gọi anh là Minh nhé."
"Minh?"
"Ừ."
"Bình minh."
Người đàn ông lẩm nhẩm cái tên ấy.
Rồi gật đầu.
"Nghe cũng được."
---
Những ngày tiếp theo trôi qua yên bình.
Cho đến một buổi tối.
Một sự việc bất ngờ xảy ra.
---
Ông Thành, chủ một doanh nghiệp hải sản lớn trong vùng, tới phòng khám trong tình trạng tăng huyết áp.
Trong lúc chờ bác sĩ, ông vô tình làm rơi tập báo cáo tài chính.
Giấy tờ vương vãi khắp sàn.
Minh cúi xuống giúp nhặt.
Ánh mắt lướt qua vài con số.
Rồi khựng lại.
Ông Thành cười:
"Cậu nhìn gì thế?"
Minh chần chừ vài giây.
Sau đó chỉ vào một bảng thống kê.
"Dữ liệu này sai."
Ông Thành bật cười.
"Đây là báo cáo của kế toán trưởng."
"Không sai đâu."
Minh im lặng.
Rồi chỉ tiếp.
"Chi phí vận chuyển đang bị tính lặp."
"Khoản này cũng bất thường."
"Còn khoản này..."
Mỗi câu anh nói ra khiến nụ cười trên mặt ông Thành dần biến mất.
---
Hai ngày sau.
Ông Thành quay lại.
Gương mặt đầy kinh ngạc.
"Cậu nói đúng."
"Chính xác toàn bộ."
Hạ Vy đứng bên cạnh nghe mà ngơ ngác.
Cô không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Nhưng ông Thành thì hiểu.
Một người bình thường không thể chỉ nhìn vài phút đã phát hiện sai sót trong báo cáo tài chính hàng trăm trang.
Không thể.
---
Tối hôm ấy.
Hạ Vy nhìn Minh.
"Trước đây anh làm gì vậy?"
Anh lắc đầu.
"Không biết."
"Nhưng chắc chắn không phải người bình thường."
Minh bật cười.
"Câu đó nghe đáng sợ đấy."
Nhưng khi đêm xuống.
Nằm trong căn nhà gỗ nhỏ.
Anh lại không cười nổi.
Bởi chính anh cũng bắt đầu cảm thấy bất an.
Những thứ anh biết.
Những kỹ năng anh có.
Tất cả đều chứng minh một điều.
Người trước đây không hề đơn giản.
---
Có lẽ ở đâu đó.
Vẫn còn một cuộc đời đang chờ anh quay lại.
Một thân phận.
Một gia đình.
Hoặc...
Một bí mật nào đó.
---
Sáng hôm sau.
Trong lúc dọn lại chiếc SUV được kéo về từ hiện trường.
Cảnh sát phát hiện một ngăn bí mật dưới ghế lái.
Bên trong chỉ có duy nhất một món đồ.
Một chiếc đồng hồ cơ màu bạc.
Mặt kính sapphire.
Thiết kế tối giản.
Nhưng cực kỳ tinh xảo.
Viên cảnh sát già nhìn thoáng qua.
Sắc mặt lập tức thay đổi.
Ông từng thấy loại đồng hồ này trên tạp chí kinh doanh.
Giá trị của nó...
Có thể bằng cả căn nhà trong thị trấn.
Ông lặng lẽ gọi điện lên thành phố.
Trong lòng dấy lên một linh cảm.
Người đàn ông mất trí nhớ kia.
Có lẽ không chỉ là một người giàu có.
Mà là một nhân vật còn lớn hơn thế rất nhiều.
Trong khi đó, tại một tòa nhà chọc trời cách thị trấn hàng trăm cây số.
Một cuộc họp khẩn đang diễn ra.
Người phụ nữ mặc váy trắng đặt mạnh tập hồ sơ xuống bàn.
Gương mặt lạnh đến đáng sợ.
"Tìm tiếp."
Cô ta nhìn tất cả mọi người.
"Tôi không tin một người có thể biến mất khỏi đất nước này."
Ánh mắt cô dừng lại ở bức ảnh trên màn hình.
Người đàn ông trong ảnh.
Chính là Minh.
Hay đúng hơn...
Là người đàn ông mà cả giới tài chính đều biết đến với cái tên:
Lục Thần Phong.
Vị tổng tài trẻ tuổi của tập đoàn Lục Thị.
Người đã mất tích suốt hơn một tháng.
Và hiện tại...
Vẫn không hề biết mình là ai.