
Tác giả: Tô Nhuyễn Nhuyễn
Cơn đau đầu như buốt giá châm từng kim nhọn vào màng não khiến Minh tỉnh giấc.
Anh ho sặc sụa, vội vàng đưa tay lên mặt theo phản xạ tự nhiên nhưng ngón tay lập tức va phải một bề mặt nhẵn bóng, dẻo dai và lạnh ngắt.
Đó không phải là làn da của anh.
Minh giật phắt người ngồi dậy, hai tay cuống cuồng cào xé xung quanh hộp sọ để tìm điểm hở.
Một chiếc mặt nạ da nhân tạo ôm sát lấy toàn bộ khuôn mặt anh, từ cằm lên đến trán, chỉ chừa ra hai lỗ hổng nhỏ cho đôi mắt và khe hở hẹp ở phần mũi để thở.
Phía sau gáy anh là một chiếc khóa kim loại bằng hợp kim titan dày dặn, được chốt chặt bằng ổ khóa số phức tạp.
Minh đảo mắt nhìn quanh trong trạng thái hoảng loạn tột độ.
Anh đang ở trong một căn phòng vuông vức khoảng bốn mươi mét vuông.
Bốn bức tường bao quanh được làm hoàn toàn bằng bê tông xám xịt, không cửa sổ, không có bất kỳ khe hở nào ngoại trừ một cánh cửa thép kiên cố đúc nguyên khối ở bức tường phía Bắc.
Trên tường phía Đông, một chiếc đồng hồ điện tử cỡ lớn đang sáng lên chữ số màu đỏ rực: 00:00:00.
Xung quanh anh, ba người khác cũng đang dần hồi tỉnh trên sàn bê tông lạnh giá.
Họ đều đeo những chiếc mặt nạ tương tự, chỉ khác nhau ở con số màu đen được khắc nổi ngay giữa phần trán: One, Two, Three, Four.
Minh cúi xuống nhìn vào vệt kim loại phản chiếu trên chiếc bàn sắt đặt giữa phòng và nhận ra con số trên trán mình là Three.
"Cái... cái quỷ gì thế này?! Tháo ra! Ai đó tháo thứ này ra khỏi mặt tôi ngay!"
Người mang mặt nạ số One — một người đàn ông có vóc dáng đồ sộ, mặc bộ suit đắt tiền nhưng đã bị nhăn nhúm — gào lên điên cuồng.
Hắn lao về phía cánh cửa thép, dùng bờ vai đô con húc mạnh vào bề mặt kim loại dày cộp.
Đôi mắt sau khe hở mặt nạ của cô đong đầy sự hoảng loạn và nước mắt.
Người mang mặt nạ số Four lẳng lặng đứng dậy.
Trái ngược với sự điên loạn của số One hay sự sợ hãi của số Two, người này có vẻ ngoài khá bình tĩnh.
Hắn quan sát tỉ mỉ từng góc phòng, từ chiếc đèn huỳnh quang đung đung trên trần cho đến bốn chiếc ghế sắt được bắt vít chặt xuống sàn bê tông xung quanh chiếc bàn tròn ở trung tâm.
"Đừng tốn sức nữa, số One," số Four cất giọng trầm thấp, hơi khàn.
"Cánh cửa đó đúc bằng thép dày ít nhất mười xentimét. Cấu trúc này giống như một hầm ngầm quân sự cũ."
"Mày là ai?! Có phải mày đã bắt cóc tao không?!"
Số One quay lại, hai mắt đỏ ngầu gầm lên, tiến lại gần định chộp lấy cổ áo số Four.
Rè... rè...
Một tiếng động điện tử chói tai bất ngờ vang lên từ chiếc loa gắn ẩn sau tấm lưới kim loại trên trần nhà.
Tất cả bốn người lập tức khựng lại, ngước đầu nhìn lên.
Giọng nói từ loa phát ra đã được can thiệp bằng phần mềm biến âm, trở nên méo xệch, trầm đục và hoàn toàn vô diện:
"Chào mừng bốn vị khách quý đến với Trò Chơi Mặt Nạ."
Âm thanh đó như một luồng gió độc thổi qua căn phòng, khiến nhiệt độ không khí như tụt xuống độ âm.
"Chắc hẳn các vị đang rất thắc mắc tại sao mình lại có mặt ở đây. Hãy nhìn vào chiếc bàn giữa phòng."
Minh (số Three) cẩn thận bước lại gần chiếc bàn sắt.
Trên mặt bàn có bốn chiếc đĩa kim loại đặt ở bốn vị trí tương ứng với bốn chiếc ghế.
Trên mỗi chiếc đĩa là một tập hồ sơ cá nhân bị khóa bằng một chuỗi mã số, kèm theo một chiếc xi-ranh thủy tinh chứa chất lỏng màu trong suốt.
"Các vị không phải là những kẻ vô tội," chiếc loa tiếp tục cất giọng tàn nhẫn.
"Và một trong bốn người các vị đang ngồi đây chính là 'Sát Thủ Nhện Đen' — kẻ đã thực hiện chuỗi bảy vụ án mạng kinh hoàng khiến toàn thành phố rúng động suốt hai năm qua."
Lời nói vừa dứt, một tiếng hít sâu kinh hãi vang lên từ người phụ nữ số Two.
Cái tên "Sát Thủ Nhện Đen" là một cơn ác mộng có thật ngoài đời thực — một kẻ biến thái chuyên bắt cóc các nạn nhân, tra tấn tinh thần họ bằng những trò chơi tâm lý trước khi xuống tay một cách tàn bạo.
"Quy tắc rất đơn giản," chiếc loa tiếp tục.
"Chiếc đồng hồ trên tường sẽ đếm ngược sáu mươi phút. Bốn người các vị có nhiệm vụ dùng kiến thức, ký ức và những manh mối ẩn giấu để đấu trí, tự bóc trần quá khứ của nhau. Trước khi thời gian kết thúc, các vị phải đồng thuận nhấn nút bình chọn trên bàn để chỉ ra đúng kẻ là Sát Thủ Nhện Đen."
"Nếu chỉ ra đúng, kẻ đó sẽ nhận lấy bản án chung cuộc từ chiếc xi-ranh trên bàn, và ba người còn lại sẽ được mở cửa thoát ra ngoài."
"Nếu bình chọn sai, hoặc không thể đưa ra quyết định khi thời gian về số 0, hệ thống van xả sẽ tự động bơm khí độc Sarin vào phòng. Trong vòng ba mươi giây, tất cả bốn người sẽ cùng chết vì suy hô hấp."
TÍCH!
Chữ số màu đỏ trên tường bất ngờ chuyển động, bắt đầu chạy ngược dồn dập: 00:59:59... 00:59:58... 00:59:57...
"Trò chơi bắt đầu," chiếc loa tắt ngấm, trả lại sự tĩnh lặng chết chóc cho căn phòng.
Bốn con người đứng chôn chân tại chỗ.
Ánh đèn huỳnh quang chập chờn chiếu xuống bốn chiếc mặt nạ da vô cảm.
Giữa không gian chật hẹp ấy, sự nghi ngờ bắt đầu bùng lên như một ngọn lửa tàn nhẫn.
Bốn đôi mắt nhìn nhau qua những khe hở hẹp, và bất kỳ ai trong số họ cũng có thể là kẻ sát nhân biến thái đang giấu nụ cười độc ác sau lớp mặt nạ.