
Tác giả: Chloe Mộng Trân
Một luồng khí nóng hầm hập như thiêu như đốt phả thẳng vào mặt khiến Lục Diệp Hành giật mình bừng tỉnh. Tiếng ve sầu kêu râm ran nhức óc cùng mùi rơm rạ nồng nặc xộc vào mũi làm anh choáng váng. Trước tầm mắt anh không phải là trần nhà xa hoa của căn biệt thự penthouse lộng lẫy tại trung tâm thành phố, mà là những thanh xà gồ bằng tre đã mủn nát. Mái tranh dột nát lộ rõ từng khoảng trời nắng gắt bên ngoài khiến anh ngơ ngác mất vài giây.
Đầu óc anh đau nhức như búa bổ, hàng loạt ký ức vừa xa lạ vừa quen thuộc ùa về như thác lũ. Lục Diệp Hành nhìn xuống đôi bàn tay trắng trẻo, chưa hề có những vết chai sạn của năm tháng bươn chải. Anh run rẩy chạm vào gương mặt trẻ trung của chính mình trong chiếc gương ố vàng treo trên vách đất. Sau một hồi định thần, anh lập tức nhận ra một sự thật kinh hoàng là mình đã trọng sinh về mùa hè năm 1986. Đây chính là thời điểm bản thân anh phải đối mặt với bi kịch lớn nhất cuộc đời.
Bên ngoài khoảng sân đất nhỏ, tiếng chửi bới thô tục, hách dịch của gã cậu ruột tham lam Trương Ba bỗng vang lên gay gắt. Gã đang dẫn theo một đám đòi nợ thuê bặm trợn, tay lăm lăm gậy gộc đến bao vây chặt cửa ngõ. Bọn chúng lớn tiếng đập bàn gầm hét, ép bố mẹ anh phải ký vào tờ giấy bán toàn bộ mảnh đất tổ tiên để lại nhằm gán món nợ cờ bạc khổng lồ. Món nợ ấy thực chất là do chính gã cậu ruột đã âm mưu gài bẫy, lừa Lục Diệp Hành ký giấy nợ thay gã trong một trận say xỉn.
Nhìn thấy giọt nước mắt bất lực của người mẹ khắc khổ và cái dáng đứng run rẩy, che chở cho vợ của người cha ốm yếu, Lục Diệp Hành siết chặt nắm tay đến mức lòng bàn tay rướm máu. Ánh mắt anh bừng lên tia lạnh thấu xương của một vị tỷ phú đô la từng hô mưa gọi gió trên thương trường thời hiện đại. Sự nhút nhát, sợ hãi của một gã thanh niên nghèo khó năm xưa đã hoàn toàn biến mất. Anh thầm thề sẽ dùng cái đầu của một ông trùm kinh doanh để khiến lũ dòi bọ này phải trả giá đắt.
Lục Diệp Hành thong thản vén bức màn vải rách, bước thẳng ra ngoài sân với phong thái hiên ngang, tự tại. Anh chẳng thèm liếc mắt nhìn đám lưu manh một cái, mà thản nhiên ném một xấp giấy tay cũ kỹ xuống chiếc bàn trà bằng tre. Đó là bảng ghi chép chi tiết, rành mạch từng mốc thời gian, số tiền và bằng chứng gã cậu ruột thông đồng với chủ sòng bạc lừa đảo mà anh đã âm thầm điều tra và nắm giữ từ kiếp trước.
Nhìn thấy những con số, địa điểm cùng chữ ký dấu tay rành rọc trên giấy, gã cậu ruột Trương Ba lập tức đứng hình, mặt mũi trong chớp mắt chuyển từ đỏ ngầu sang trắng bệch. Sự tự tin, hung hãn của đám đòi nợ thuê cũng bay biến sạch sẽ trong vòng một nốt nhạc trước ánh mắt sắc lẹm, đầy áp lực của anh. Lục Diệp Hành lạnh lùng tuyên bố nếu chuyện này đến tai công an huyện, cả đám chắc chắn sẽ rũ tù vì tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản công dân.
Biết gặp phải gốc rạ cứng không thể dây vào, đám lưu manh vội vàng giật lấy tờ giấy rồi lầm lũi cuốn gói rời đi, không quên ném cho gã cậu ruột một cái nhìn đầy oán hận. Trương Ba sợ hãi bỏ chạy trối chết, không dám quay đầu lại nhìn căn nhà tranh một lần nào nữa. Bố mẹ Lục Diệp Hành nhìn con trai đứng sừng sững giữa sân với vẻ mặt vừa ngỡ ngàng vừa vui mừng khôn xiết, ngỡ như đứa con trai khờ khạo của mình chỉ sau một đêm đã hoàn toàn lột xác thành một người khác.