Năm năm sau.
---
Trời đầu thu.
---
Lâm Chiêu đứng trước căn nhà ngói mới xây.
Nhìn đám trẻ chạy ngoài sân.
Khóe môi chậm rãi cong lên.
---
Năm năm.
---
Cuối cùng nàng cũng thay đổi được tất cả.
---
Trần Đông thi đỗ trường đại học trọng điểm của tỉnh.
Trở thành niềm tự hào của cả huyện.
---
Trần Nam khỏe mạnh trưởng thành.
Không còn bệnh phổi.
Cũng không chết trẻ như trong nguyên tác.
---
Trần Bảo được nuôi dạy bình an.
Không bị buôn người bắt cóc.
Hiện tại là đứa hoạt bát nhất nhà.
---
Còn Trần Nguyệt.
Đã trở thành học sinh xuất sắc của trường.
Mơ ước sau này làm giáo viên.
---
Mọi bi kịch trong cuốn sách đều không còn nữa.
---
Lâm Chiêu đang nghĩ ngợi.
---
Âm thanh quen thuộc bỗng vang lên.
---
【Đinh!】
【Nhiệm vụ cuối cùng hoàn thành.】
---
【Tỷ lệ thay đổi vận mệnh: 100%.】
---
【Gia đình đã thoát khỏi thân phận nhóm đối chiếu.】
---
【Vòng quay may mắn hoàn thành sứ mệnh.】
---
【Tạm biệt.】
---
Bảng hệ thống dần biến mất.
---
Lần đầu tiên.
Lâm Chiêu cảm thấy có chút lưu luyến.
---
Nhưng nàng hiểu.
---
Từ giờ trở đi.
---
Gia đình mình không cần dựa vào bất kỳ ai nữa.
---
Bởi tương lai đã nằm trong tay họ.
---
Đúng lúc ấy.
---
"Mẹ!"
---
Bốn đứa con đồng loạt chạy tới.
---
"Chụp ảnh gia đình thôi!"
---
Lâm Chiêu bật cười.
---
"Được."
---
Nàng đứng giữa sân.
---
Bốn đứa con đứng hai bên.
---
Phía sau là căn nhà mới.
---
Xa xa là cánh đồng lúa vàng óng.
---
Người chụp ảnh vừa chuẩn bị bấm máy.
---
Trần Bảo bỗng hỏi.
---
"Mẹ."
---
"Nếu năm đó mẹ không ngã từ trên núi xuống."
---
"Nhà mình có hạnh phúc như bây giờ không?"
---
Lâm Chiêu khựng lại.
---
Rồi xoa đầu con trai.
---
"Không có nếu."
---
"Quan trọng là hiện tại."
---
"Chúng ta đều còn ở đây."
---
Tiếng cười vang lên.
---
Máy ảnh bấm xuống.
---
Khoảnh khắc ấy được giữ lại mãi mãi.
---
Nhiều năm sau.
---
Không ai biết.
---
Đã từng có một cuốn sách viết sẵn số phận của gia đình này.
---
Cũng không ai biết.
---
Một người mẹ bình thường đã từng liều mạng thay đổi tương lai.
---
Nhưng điều đó không còn quan trọng nữa.
---
Bởi lần này.
---
Không ai là vật hi sinh của ai.
---
Không ai là nhóm đối chiếu.
---
Họ chỉ là một gia đình bình thường.
---
Và hạnh phúc.
---
HẾT TRUYỆN