
Tác giả: Mộng Trân
Trình Hạo chưa từng tin vào chuyện ma quỷ.
Nếu thật sự có ma, thì thứ đáng sợ nhất trong cuộc sống của anh lúc này vẫn là tiền thuê nhà.
Hai tháng trước, công ty nơi anh làm việc cắt giảm nhân sự. Dù may mắn không bị sa thải, mức lương của anh cũng giảm gần một nửa. Với số tiền còn lại, việc tiếp tục thuê căn hộ cũ gần như là không thể.
Đúng lúc đó, anh nhìn thấy một tin đăng trên mạng.
Một căn hộ một phòng ngủ, nội thất đầy đủ, giá chỉ bằng một nửa thị trường.
Quá rẻ.
Rẻ đến mức đáng nghi.
Nhưng sau khi xem ảnh và trực tiếp tới xem nhà, Trình Hạo vẫn quyết định ký hợp đồng.
Tòa chung cư tên Vân Đình.
Không mới.
Nhưng cũng không quá cũ.
Nằm giữa khu dân cư yên tĩnh, cách công ty chưa tới hai mươi phút đi xe.
Người môi giới là một người đàn ông trung niên gầy gò. Từ đầu đến cuối luôn có vẻ sốt ruột.
Ông ta gần như ép Trình Hạo ký hợp đồng ngay trong ngày.
"Chỗ này nhiều người hỏi lắm."
"Anh không thuê là người khác thuê ngay."
Trình Hạo cảm thấy kỳ lạ.
Một căn hộ đẹp như vậy.
Giá lại thấp như vậy.
Nếu thật sự có nhiều người muốn thuê thì sao đến lượt mình?
Nhưng cuối cùng anh vẫn ký.
Bởi anh không còn lựa chọn nào khác.
---
Ngày đầu tiên chuyển tới khá bình thường.
Hàng xóm ít nói.
Hành lang luôn yên tĩnh.
Cả tầng chỉ nghe tiếng bước chân của chính mình.
Buổi tối, khi đang dọn dẹp đồ đạc, anh gặp một bà cụ sống ở căn hộ đối diện.
Bà cụ tóc bạc trắng.
Lưng hơi còng.
Đôi mắt đục mờ nhưng ánh nhìn lại khiến người khác khó chịu.
Bà nhìn chằm chằm vào anh rất lâu.
Lâu tới mức Trình Hạo phải chủ động lên tiếng.
"Chào bà."
Bà cụ không đáp.
Chỉ hỏi:
"Cậu mới chuyển tới?"
"Vâng."
Bà cụ gật đầu.
Sau đó bất ngờ nói:
"Sau mười hai giờ đêm, đừng dùng thang máy."
Trình Hạo ngẩn người.
"Tại sao?"
Bà cụ không trả lời.
Chỉ đóng cửa.
Rầm.
Cánh cửa gỗ khép lại ngay trước mặt anh.
---
Tối hôm đó, Trình Hạo kể chuyện này với đồng nghiệp qua điện thoại.
Đầu dây bên kia cười lớn.
"Chắc bà ấy xem phim kinh dị nhiều quá."
"Anh cũng nghĩ vậy."
"Dùng thang máy lúc nửa đêm thì có gì đâu."
Trình Hạo hoàn toàn không để tâm.
Cho tới đêm hôm sau.
---
Khoảng mười hai giờ mười phút.
Anh đang chơi game thì phát hiện trong nhà hết mì gói.
Bụng đói cồn cào.
Sau vài phút đấu tranh tư tưởng, anh quyết định xuống cửa hàng tiện lợi gần chung cư.
Bên ngoài trời đang mưa.
Gió lạnh thổi qua hành lang.
Không hiểu vì sao.
Cả tầng không có lấy một tiếng động.
Yên tĩnh đến mức khiến người ta khó chịu.
Trình Hạo bấm nút thang máy.
Cửa mở.
Anh bước vào.
Mọi thứ hoàn toàn bình thường.
Cho tới khi cửa đóng lại.
Thang máy không đi xuống.
Mà đi lên.
---
Ting.
Tầng 10.
Ting.
Tầng 12.
Ting.
Tầng 15.
Trình Hạo cau mày.
Anh đã bấm tầng một.
Ai đó chắc chắn đã gọi thang từ tầng trên.
Nhưng điều kỳ lạ là bảng hiển thị vẫn tiếp tục nhảy số.
16.
17.
Trình Hạo sững người.
Tầng 17?
Anh nhớ rất rõ.
Tòa nhà này chỉ có 16 tầng.
---
Ting.
Cửa mở.
Một luồng khí lạnh lập tức tràn vào.
Trình Hạo đứng bất động.
Bên ngoài là một hành lang dài.
Ánh đèn vàng cũ kỹ.
Không gian yên tĩnh đến đáng sợ.
Giống hệt một tầng chung cư bình thường.
Nhưng không hiểu sao lại khiến anh sởn tóc gáy.
Anh bước ra ngoài.
Theo bản năng.
Một phần vì tò mò.
Một phần vì không tin những gì đang nhìn thấy.
Hành lang rất dài.
Hai bên là những cánh cửa căn hộ.
Nhưng tất cả đều tối om.
Ngoại trừ một nơi.
Cuối hành lang.
Có ánh đèn.
Màu vàng nhạt.
Mờ ảo.
Phía trên cánh cửa gỗ là tấm biển kim loại.
1704.
---
Trình Hạo cảm thấy tim mình đập nhanh hơn.
Bởi anh biết rõ.
Không thể tồn tại căn hộ 1704.
Muốn có số phòng này.
Trước tiên phải có tầng 17.
Mà tầng 17 lại không tồn tại.
---
Đúng lúc ấy.
Một âm thanh vang lên.
Tiếng đàn piano.
Rất nhẹ.
Nhưng rõ ràng.
Từng nốt nhạc vang lên trong hành lang vắng lặng.
Mang theo cảm giác buồn bã khó tả.
Trình Hạo không hiểu âm nhạc.
Nhưng anh vẫn đứng yên lắng nghe.
Giống như bị thôi miên.
---
Cạch.
Một tiếng động nhỏ vang lên.
Rèm cửa sổ trong căn hộ khẽ lay động.
Trình Hạo vô thức ngẩng đầu.
Phía sau lớp rèm trắng.
Có người.
Một bóng người phụ nữ.
Mái tóc dài.
Đứng bất động.
Dường như cũng đang nhìn về phía anh.
---
Da đầu Trình Hạo tê dại.
Anh lập tức lấy điện thoại ra.
Tách.
Một bức ảnh được chụp lại.
Ngay khoảnh khắc đèn flash lóe lên.
Tiếng đàn piano dừng hẳn.
Toàn bộ hành lang chìm vào im lặng.
---
Bóng người phía sau rèm biến mất.
Ánh đèn trong căn hộ cũng tắt.
Cùng lúc đó.
Tất cả đèn trên hành lang đồng loạt phụt tắt.
---
Trình Hạo hoảng hốt quay người bỏ chạy.
Anh lao về phía thang máy.
Điên cuồng bấm nút.
Mãi vài giây sau cửa mới mở.
Khi cửa đóng lại.
Anh vẫn còn nhìn thấy căn hộ 1704 ở cuối hành lang.
Tối đen.
Im lặng.
Như thể chưa từng có ai sống ở đó.
---
Sáng hôm sau.
Trình Hạo tỉnh dậy với cảm giác mọi chuyện tối qua giống như một giấc mơ.
Anh lập tức mở điện thoại.
Tìm bức ảnh đã chụp.
Nếu có ảnh.
Mọi thứ đều là thật.
Nhưng ngay khi bức ảnh hiện lên.
Máu trong người anh như đông cứng.
Bởi trong ảnh không có hành lang.
Không có căn hộ.
Không có số 1704.
Không có bóng người phụ nữ.
Thứ duy nhất xuất hiện trong khung hình...
Là một bức tường bê tông lạnh ngắt.
Như thể phía trước anh tối qua vốn chưa từng tồn tại bất cứ thứ gì.
HẾT CHƯƠNG 1