Trình Hạo ngồi chết lặng trên giường.
Bức ảnh vẫn hiển thị trên màn hình điện thoại.
Anh phóng to rồi thu nhỏ.
Xem đi xem lại hơn mười lần.
Nhưng kết quả vẫn không thay đổi.
Trong ảnh chỉ có một bức tường bê tông xám xịt.
Không có hành lang.
Không có căn hộ 1704.
Không có bóng người phụ nữ.
Thậm chí không có cả ánh đèn.
Nếu không phải anh vẫn nhớ rõ từng chi tiết đêm qua, có lẽ chính anh cũng sẽ nghĩ mình gặp ảo giác.
---
Suốt buổi sáng hôm đó, Trình Hạo không tập trung làm việc nổi.
Đầu óc anh liên tục nhớ tới tiếng đàn piano.
Nhớ tới bóng người phía sau rèm cửa.
Và nhớ tới tầng 17.
Một tầng không tồn tại.
---
Tan làm, việc đầu tiên anh làm không phải về nhà.
Mà tới phòng quản lý chung cư.
Người trực ban là một phụ nữ trung niên.
Khi nghe Trình Hạo hỏi về tầng 17, sắc mặt bà lập tức thay đổi.
"Tầng 17?"
"Vâng."
"Tòa nhà này chỉ có 16 tầng."
"Tôi biết."
"Nhưng tối qua..."
Người phụ nữ cắt ngang.
"Anh nhớ nhầm rồi."
Trình Hạo cau mày.
"Tôi không nhớ nhầm."
"Thang máy đưa tôi tới đó."
Người phụ nữ đứng bật dậy.
Giọng nói bỗng trở nên lạnh lùng.
"Tôi làm ở đây mười năm."
"Tôi có thể khẳng định."
"Không tồn tại tầng 17."
---
Trình Hạo rời khỏi phòng quản lý với tâm trạng càng lúc càng khó hiểu.
Nếu mọi chuyện chỉ là ảo giác.
Vì sao phản ứng của bà ta lại kỳ lạ như vậy?
Giống như đang cố giấu điều gì đó.
---
Buổi tối.
Anh quyết định tự mình kiểm tra.
Trên tầng thượng có phòng kỹ thuật.
Sau khi chờ nhân viên bảo trì đi khỏi, Trình Hạo lẻn vào.
Bên trong treo đầy sơ đồ thiết kế tòa nhà.
Anh nhanh chóng tìm được bản vẽ tổng thể.
Tầng 1.
Tầng 2.
Tầng 3.
...
Tầng 16.
Hết.
Không có tầng 17.
Không có căn hộ 1704.
Không có bất kỳ dấu vết nào cho thấy nó từng tồn tại.
---
Nhưng đúng lúc đó.
Trình Hạo phát hiện một chi tiết lạ.
Ở góc dưới bản vẽ có một dấu sửa đổi.
Giống như ai đó từng xóa đi một phần nào đó rồi thay thế bằng bản mới.
Dấu vết rất mờ.
Nếu không nhìn kỹ sẽ không nhận ra.
Tim anh bắt đầu đập nhanh.
Có người đang che giấu điều gì.
---
Khi rời khỏi phòng kỹ thuật.