Người châm lửa năm đó là con trai của Triệu Khải.
Khoảnh khắc câu nói ấy vang lên, Trình Hạo cảm thấy toàn thân lạnh buốt.
Bóng đen ngoài cửa bỗng đứng im.
Không tiến thêm.
Nhưng cũng không rời đi.
Giống như đang lắng nghe.
---
Tô Vãn siết chặt tay Trình Hạo.
Giọng nói run rẩy.
"Hai mươi năm trước, Triệu Khải có một đứa con trai tên Triệu Thần."
"Cậu ta mắc chứng rối loạn tâm lý nghiêm trọng."
"Nhưng Triệu Khải luôn che giấu."
---
Bên ngoài.
Tiếng gió bắt đầu gào thét.
Toàn bộ căn hộ rung lên nhè nhẹ.
---
"Hôm xảy ra vụ cháy, Triệu Thần tới công trình."
"Cậu ta khóa cửa tầng 17."
"Rồi phóng hỏa."
---
Trình Hạo chết lặng.
---
"Tại sao?"
---
Tô Vãn cười cay đắng.
---
"Không ai biết."
---
"Có thể là bệnh."
"Có thể là thù hận."
"Có thể chỉ vì muốn nhìn mọi thứ bốc cháy."
---
Đôi mắt cô đỏ hoe.
---
"Tôi nghe thấy tiếng kêu cứu."
"Nghe thấy tiếng công nhân đập cửa."
"Nghe thấy tiếng người khóc."
---
"Nhưng không ai thoát được."
---
Ngoài cửa.
Bóng đen bắt đầu run lên dữ dội.
---
Giống như mỗi lời Tô Vãn nói đều đang kích thích nó.
---
Trình Hạo đột nhiên hiểu ra.
---
"Nó là Triệu Thần?"
---
Tô Vãn khẽ gật đầu.
---
"Hai mươi năm qua."
"Cậu ta vẫn bị mắc kẹt ở đây."
---
"Nhưng điều đáng sợ không phải linh hồn."
---
"Mà là sự oán hận."
---
Đúng lúc ấy.
ẦM!
---
Cửa căn hộ vỡ tung.
---
Bóng đen lao vào.
---
Toàn bộ đèn trong phòng đồng loạt nổ tung.
---
Tiếng đàn piano vang lên dữ dội.
Không ai chơi.
Nhưng những phím đàn tự động chuyển động.
---
Tô Vãn lập tức đẩy Trình Hạo ra sau lưng.
---
"Chạy đi!"
---
"Không!"
---
"Anh phải rời khỏi đây."
---
"Vậy còn cô?"
---
Tô Vãn không trả lời.
---
Bởi lúc này.
Bóng đen đã tiến tới giữa phòng.
---
Lần đầu tiên.
Trình Hạo nhìn rõ thứ đó.
---
Trong lớp khói đen đặc.
Là gương mặt của một thiếu niên.
---
Một loạt ký ức xa lạ bỗng tràn vào đầu anh.
---
Lửa.
---
Khói.
---
Tiếng khóc.
---
Và một cậu bé đang ôm đầu ngồi giữa biển lửa.
---
Hoảng loạn.
---
Tuyệt vọng.
---
Không phải vì vui sướng.
---
Mà vì hối hận.
---
Trình Hạo mở mắt.
---
Anh hiểu rồi.
---
Hai mươi năm qua.
Triệu Thần không giữ mọi người ở lại.
---
Mà đang tự nhốt chính mình.
---
Trong cảm giác tội lỗi.
---
"Triệu Thần."
---
Anh bất ngờ lên tiếng.
---
Bóng đen khựng lại.
---
"Đủ rồi."
---
"Cậu không thể quay lại quá khứ."
---
"Nhưng cũng không cần tiếp tục ở lại đó."
---
Triệu Thần nhìn anh.
---
Đôi mắt đen ngòm dần xuất hiện nước mắt.
---
Lần đầu tiên sau hai mươi năm.
Cậu ta khóc.
---
Toàn bộ bóng tối trên cơ thể bắt đầu tan biến.
---
Gương mặt thiếu niên hiện ra rõ ràng.
---
Chỉ là một đứa trẻ.
---
Một đứa trẻ phạm sai lầm.
---
Một đứa trẻ bị bỏ mặc.
---
Một đứa trẻ không thể tha thứ cho chính mình.
---
Triệu Thần nhìn Tô Vãn.
---
Run rẩy nói:
---
"Xin lỗi..."
---
Đó là câu xin lỗi muộn nhất thế gian.
---
Nhưng cuối cùng cũng được nói ra.
---
Tô Vãn bật khóc.
---
Rồi khẽ gật đầu.
---
"Được rồi."
---
"Chúng ta về nhà thôi."
---
Khoảnh khắc ấy.
Toàn bộ tầng 17 bừng sáng.
---
Những bóng người lần lượt xuất hiện.
---
Là những công nhân.
Là những người mất tích.
Là những linh hồn mắc kẹt suốt hai mươi năm.
---
Họ nhìn nhau.
Mỉm cười.
---
Rồi tan biến trong ánh sáng.
---
Tô Vãn cũng bắt đầu trở nên trong suốt.
---
Trình Hạo biết.
Đã đến lúc.
---
"Cảm ơn anh."
---
Cô nhìn anh.
Nụ cười dịu dàng như đêm đầu tiên anh nhìn thấy sau tấm rèm cửa.
---
"Cảm ơn vì đã tìm thấy tôi."
---
"Và nhớ tới tôi."
---
Trình Hạo muốn nói gì đó.
Nhưng không kịp nữa.
---
Tô Vãn tan biến.
---
Cây đàn piano biến mất.
---
Căn hộ 1704 biến mất.
---
Toàn bộ tầng 17 biến mất.
---
Khi Trình Hạo mở mắt lần nữa.
Anh đang nằm trong thang máy.
---
Bảng điện tử hiển thị:
**Tầng 16.**
---
Không có tầng 17.
---
Không có hành lang.
---
Không có căn hộ 1704.
---
Giống như tất cả chỉ là một giấc mơ.
---
Một năm sau.
Trình Hạo chuyển khỏi chung cư Vân Đình.
---
Trong một đêm mưa.
Anh nhận được một email không có người gửi.
---
Bên trong chỉ có một tệp âm thanh.
---
Anh mở lên.
---
Tiếng piano quen thuộc vang lên.
---
Chính là bản nhạc Tô Vãn từng chơi.
---
Cuối bản ghi âm.
Có một giọng nói rất khẽ.
---
"Cảm ơn..."
---
Trình Hạo nhìn màn hình thật lâu.
---
Ngoài cửa sổ.
Mưa vẫn rơi.
---
Nhưng lần này.
Anh không còn cảm thấy sợ hãi nữa.
---
Bởi anh biết.
---
Có những người đã rời đi.
---
Nhưng sẽ không bao giờ bị lãng quên.
**HẾT.**