Sáng hôm sau, Trần Mạc Bạch xin nghỉ học buổi lý thuyết để đến thẳng "Trung tâm Giao dịch Tài nguyên Tu Chân" thuộc sở sở tại của Cục Quản lý Thành phố. Khác với khu chợ ngầm phố Tây xô bồ và đầy rủi ro, đây là nơi đại diện cho pháp luật và sự uy nghiêm của nền tu tiên hiện đại. Những tòa nhà bọc kính chống phản quang, những hộ vệ mặc đồng phục thêu trận pháp phòng ngự đi tuần tra nghiêm ngặt với súng bắn bùa tự động trên tay.
Hắn bước vào một phòng giao dịch bảo mật dành cho khách hàng VIP – đặc quyền có được ngay lập tức khi hệ thống quét thấy chiếc hộp giữ nhiệt chứa mười quả Tử Linh Quả cực phẩm trong ba lô của hắn.
"Tử Linh Quả tự nhiên, độ thuần khiết linh lực đạt 98%, hoàn toàn không có tạp chất kháng sinh hay phân bón hóa học như hàng nuôi cấy trong lồng kính của tập đoàn," vị chuyên viên định giá – một tu sĩ Trúc Cơ Kỳ trung niên – đẩy nhẹ gọng kính, ánh mắt lộ rõ sự kinh ngạc không che giấu nổi. Ông ta nhìn Trần Mạc Bạch, một cậu học sinh còn mặc nguyên bộ đồng phục của Trường Số 3: "Cậu bạn nhỏ, đây là do trưởng bối trong nhà săn tìm được từ khu cấm địa ngoại ô sao?"
"Dạ, tiền bối quá khen. Gia đình có chút cơ duyên," Trần Mạc Bạch bình thản đáp, áp dụng đúng bộ quy tắc ứng xử "kín tiếng làm giàu" mà hắn tự đúc rút. Ở thế giới này, giữ một chút bí ẩn luôn là lá chắn tốt nhất.
Cuộc giao dịch diễn ra thuận lợi dưới sự chứng thực của khế ước số hóa do Cục Quản lý cấp. Mười quả Tử Linh Quả cộng với nội đan của Thạch Giáp Ngạc mang về cho hắn tổng cộng 28.000 nguyên thạch. Nhìn con số nhảy vọt trên tài khoản ngân hàng tu chân trực tuyến, Trần Mạc Bạch hít một hơi thật sâu để giữ cho tim mình không nhảy ra khỏi lồng ngực.
Việc đầu tiên hắn làm sau khi rời trung tâm giao dịch là chuyển ngay 10.000 nguyên thạch vào tài khoản của mẹ kèm một tin nhắn ngắn gọn: *“Con vừa trúng thưởng giải khuyến khích từ Quỹ Sáng tạo Trận pháp Trẻ của thành phố. Bố mẹ hãy dùng tiền này để cọc tiền mua căn hộ ở Khu cư dân Linh Khí loại B đi nhé, đừng làm ca đêm nữa.”*
Hắn biết bố mẹ sẽ kinh ngạc, nhưng với danh nghĩa một giải thưởng học thuật chính thống của nhà nước, họ sẽ tự hào nhiều hơn là lo lắng.
Số tiền còn lại, Trần Mạc Bạch dùng 5.000 nguyên thạch để mua một viên "Tự Nhiên Tụ Linh Đan" do một đại tông môn dược giới tinh luyện bằng công nghệ nano, loại bỏ hoàn toàn đan độc, có tác dụng hỗ trợ tu sĩ Luyện Khí tăng tiến tu vi mà không để lại di chứng mỏng kinh mạch. Và cuối cùng, hắn dùng 3.000 nguyên thạch để nộp lệ phí đăng ký một suất tham gia kỳ thi: **"Tuyển chọn Hạt Giống Công Chức Tu Tiên Đặc Cách"** của thành phố Đan Hà.
Đây là một kỳ thi đặc biệt, diễn ra trước kỳ thi Đại học Tu Tiên hai tháng. Tiêu chuẩn vô cùng khắt khe: Thí sinh phải đạt tu vi Luyện Khí tầng bốn trước mười tám tuổi, đồng thời vượt qua bài kiểm tra thực chiến mô phỏng do Cục Quản lý thiết lập. Người chiến thắng sẽ được nhận thẳng vào làm "Thực tập sinh biên chế", nhận học bổng toàn phần của quốc gia và có quyền truy cập miễn phí vào Kho tàng Công pháp cấp cao của thành phố.
Khi Trần Mạc Bạch trở lại trường học vào buổi chiều, tin tức hắn đăng ký tham gia kỳ thi hạt giống đã lan truyền khắp hệ thống mạng nội bộ của lớp học.
"Trần Mạc Bạch, ngươi bị điên rồi à? Ba ngàn nguyên thạch lệ phí thi đó thà ngươi để mua thêm vài xấp bùa nhóm bếp còn hơn!" Triệu Phàm đứng chặn ngay cửa lớp, nụ cười trên mặt gã đầy vẻ mỉa mai và thương hại: "Kỳ thi hạt giống năm nay toàn thành phố chỉ lấy đúng ba chỉ tiêu. Ngươi nghĩ một đứa song linh căn tạp nham, đến Luyện Khí tầng ba còn chật vật như ngươi, có cửa cạnh tranh với ta và những thiên tài ở Trường Chuyên Số 1 sao?"
Đám học sinh xung quanh lại bắt đầu xì xào, những ánh mắt nhìn hắn như nhìn một kẻ trúng vé số rồi hóa rồ, đem tiền đi ném qua cửa sổ.
Trần Mạc Bạch nhìn thẳng vào mắt Triệu Phàm, khóe miệng khẽ cong lên thành một nụ cười ẩn ý: "Triệu công tử, có năng lực hay không, đến ngày thi sẽ rõ. Còn về ba ngàn nguyên thạch đó... đối với tôi hiện tại, thực ra cũng chỉ là một con số nhỏ mà thôi."
Hắn gạt tay Triệu Phàm ra, bước qua trước sự ngỡ ngàng của gã thiếu gia. Câu nói dửng dưng nhưng đầy mùi tiền của Trần Mạc Bạch khiến Triệu Phàm nghẹn họng, mặt mày tím tái vì tức giận. Gã không hiểu nổi một đứa con nhà lao công lấy đâu ra sự tự tin lấn lướt như vậy.
Đêm hôm đó, trong căn phòng hầm rách nát, Trần Mạc Bạch nuốt viên Tự Nhiên Tụ Linh Đan vào bụng. Dược lực tinh thuần như một dòng suối ấm áp lan tỏa, kết hợp với luồng linh khí cổ đại còn sót lại trong cơ thể hắn sau những chuyến xuyên không. Hắn nhắm mắt, điên cuồng vận hành công pháp, từng sợi linh lực trong đan điền cô đọng lại, chuyển hóa từ dạng sương mù mỏng sang một khối sương dày đặc, áp súc cực hạn.
*Oanh.*
Một tiếng nổ nhỏ vang lên trong kinh mạch. Toàn thân Trần Mạc Bạch run lên, một tầng tạp chất đen búa bốc ra qua lỗ chân lông rồi nhanh chóng bị linh lực bốc hơi.
Luyện Khí tầng bốn! Hắn đã chính thức bước vào cảnh giới Luyện Khí Trung Kỳ, hoàn thành điều kiện cơ bản nhất để tham gia kỳ thi hạt giống.
Tuy nhiên, Trần Mạc Bạch biết rõ Luyện Khí tầng bốn ở thế giới hiện đại chỉ là tấm vé vào cửa. Đám thiên tài ngậm thìa vàng kia chắc chắn có pháp bảo gia truyền và những loại bùa chú chiến đấu cấp cao cực kỳ tinh vi. Muốn chắc chắn giành được một trong ba suất đặc cách, hắn cần một thứ vũ khí hạng nặng hơn, một thứ "hack game" thực sự mà thế giới hiện đại không thể có được.
Ánh mắt hắn nhìn về phía tấm ngọc thạch xám tro đang nằm trên bàn.
"Thiên Hà Giới... đã đến lúc ta phải đi xa hơn khu rừng an toàn đó để tìm kiếm đại cơ duyên rồi," Trần Mạc Bạch thầm nghĩ. Hắn thu dọn chiếc súng bắn bùa, nạp đầy các loại bùa chú công nghiệp ăn mòn và bùa nổ cấp tốc, rồi một lần nữa kích hoạt vòng xoáy không gian.
*Vút.*
Bóng tối quen thuộc kéo đến, và khi luồng ánh sáng xanh ngắt của bầu trời Thiên Hà Giới hiện ra, Trần Mạc Bạch không còn đứng ở bìa rừng nữa. Lần này, tấm phù văn dường như cảm nhận được tu vi tăng tiến của hắn, đã dịch chuyển hắn đến một vị trí sâu hơn trong Thiên Hà Giới: Trước lối vào của một phế tích cổ xưa, một hang động nhân tạo bị dây leo bao phủ, bên trên cửa hang khắc ba chữ bằng lối viết cổ triện: **"Thính Phong Động"**.
Một làn gió lạnh từ trong hang thổi ra mang theo mùi mục nát của thời gian, nhưng đồng thời, chiếc la bàn địa từ trên tay hắn điên cuồng nhấp nháy ánh sáng đỏ — dấu hiệu của một nguồn năng lượng kim loại cực kỳ quý hiếm đang ẩn giấu bên trong. Môn thi thực chiến của hắn ở thế giới hiện đại sắp bắt đầu, và bài chuẩn bị của hắn ở thế giới cổ đại... cũng đã lên nòng.