Không gian bên trong Thính Phong Động tối tăm và ẩm ướt, những khối thạch nhũ rủ xuống từ trần hang như những chiếc răng nanh của một con quái vật khổng lồ. Trần Mạc Bạch bước đi cẩn thận, mỗi bước chân của hắn đều đặt chính xác lên những khoảng đất cứng, tránh xa các dải rêu xanh ẩm ướt theo đúng bài học *"Sinh tồn địa hình hang động"* của trường phổ thông.
Hắn giơ tay trái lên, một chiếc đèn pin dã ngoại sử dụng năng lượng linh thạch mini gắn trên vai phát ra luồng ánh sáng trắng cường độ cao, xé rách bóng tối nghìn năm của hang động. Ánh sáng hiện đại quét qua những bức vách đá thô sơ, làm lộ ra những vết đục đẽo thủ công từ thời cổ đại.
*Tích... Tích...*
Chiếc la bàn địa từ trên tay hắn liên tục phát ra những tiếng kêu cảnh báo ngắn. Kim chỉ hướng không còn quay vòng nữa mà găm chặt về một góc khuất sâu sau một khúc quanh lớn của hang đá. Càng đi sâu, Trần Mạc Bạch càng cảm nhận được một luồng áp lực kim loại bén nhọn như muốn châm chích vào da thịt hắn. Theo lý thuyết tài nguyên học, đây là dấu hiệu của **"Canh Kim Chi Khí"** cực kỳ nồng đậm — loại năng lượng chỉ xuất hiện ở những nơi có mỏ quặng kim loại hiếm hoặc các binh khí cấp cao bị phong ấn.
*Két... Két...*
Một âm thanh ma sát kim loại chói tai đột ngột vang lên trong không gian yên ắng. Từ góc tối sau khúc quanh, hai cái bóng lớn chậm rãi bước ra. Dưới ánh đèn pin công nghiệp, Trần mạc Bạch nheo mắt nhìn rõ đối thủ: Đó là hai con **"Cơ Quan Nhân" (Rối gỗ bọc đồng)** — loại bùa hộ vệ cơ khí phổ biến trong các phế tích của cổ tu sĩ. Chúng cao hơn hai mét, toàn thân làm bằng gỗ lim già bọc những tấm lá đồng rỉ sét, đôi mắt là hai viên đá lửa đỏ rực, tay cầm đại đao rỉ sét nhưng vẫn tỏa ra sát khí tương đương tu sĩ Luyện Khí tầng năm.
"Thì ra là rối cơ quan cổ đại," Trần Mạc Bạch không hề hoảng loạn, hắn lùi lại hai bước, giữ khoảng cách an toàn năm mét, chiếc súng bắn bùa áp lực cao trên tay phải đã lên nòng từ trước.
Trong giới tu tiên cổ xưa, để đối phó với rối cơ quan, tu sĩ thường phải dùng pháp lực thâm hậu để đánh nát lõi năng lượng bên trong hoặc dùng trận pháp để cô lập linh khí xung quanh chúng. Nhưng đối với một học sinh hiện đại lớn lên trong thời kỳ cơ khí hóa, rối cơ quan chẳng qua cũng chỉ là một dạng máy móc chạy bằng linh lực thô sơ, và máy móc thì luôn có điểm yếu cố hữu ở các khớp nối.
*Tạch! Tạch!*
Đó là hai tờ **"Đông Kết Phù" (Bùa đóng băng)** loại công nghiệp, thường được dùng để đông lạnh nhanh thực phẩm hoặc hạ nhiệt các lò luyện đan công suất lớn. Ngay khi chạm vào mục tiêu, một luồng hàn khí âm một trăm độ C bùng phát, bao phủ toàn bộ khớp nối bằng đồng của con bối gỗ bằng một lớp băng dày cộp.
Quá trình co rút vì nhiệt diễn ra đột ngột trong vòng một phần mười giây. Các bánh răng cổ đại bên trong khớp vai của con quái vật gỗ lập tức bị kẹt cứng, biến dạng. Con búp bê đồng chỉ kịp vung đao lên nửa chừng thì toàn bộ cánh tay phải đã phát ra tiếng *rắc* khô khốc, gãy rời ra khỏi bả vai, rơi xuống đất tạo thành một tiếng động lớn.
Con Cơ Quan Nhân thứ hai lao tới từ phía sườn trái, thanh đại đao của nó xé gió chém xuống đầu hắn. Trần Mạc Bạch nhanh nhẹn lộn mèo một vòng sang bên phải, đồng thời tay trái thò vào túi bùa nạp nhanh một tờ bùa chú đặc biệt vào ổ đạn: **"Từ Lực Phù" (Bùa nam châm cường độ cao)** — loại bùa chuyên dụng dùng trong các bãi phế liệu hiện đại để phân loại kim loại.
*Đoàng!*
Phát súng bắn ra ở khoảng cách chưa đầy hai mét. Tờ Từ Lực Phù hóa thành một vòng xoáy từ trường cực mạnh bao bọc lấy thân hình đầy đồng nát của con rối thứ hai. Ngay lập tức, từ trường mạnh mẽ đảo lộn dòng chảy linh lực trong các mạch dẫn bằng đồng của nó, tạo ra một dòng điện ngược cực đại làm cháy đen toàn bộ hệ thống trận văn cốt lõi bên trong. Con Cơ Quan Nhân thứ hai co giật liên hồi như một kẻ bị động kinh, đôi mắt đá lửa tắt ngấm, rồi đổ rầm xuống đất như một khúc gỗ mục.
Trong vòng chưa đầy hai phút, hai hộ vệ phế tích nghìn năm đã bị Trần Mạc Bạch giải quyết một cách gọn gàng bằng những lý thuyết vật lý lý thú bậc trung học.
Hắn bước tới, bỏ qua đống vụn gỗ, dùng thước kẻ titan cạy lấy hai viên đá lửa trên mắt chúng — đây thực chất là **"Hỏa Linh Thạch"** trung phẩm, ở thế giới hiện đại mỗi viên có giá ít nhất một ngàn nguyên thạch.
Đi hết con đường hang, Trần Mạc Bạch bước vào một gian thạch thất rộng lớn. Ở trung tâm căn phòng, trên một chiếc bục đá hình bát quái, có một thanh đoản kiếm rỉ sét dài khoảng hai thước đang cắm chặt. Luồng Canh Kim Chi Khí bén nhọn lúc nãy chính là phát ra từ thanh kiếm này. Xung quanh bục đá là một trận pháp bảo vệ bằng hào quang màu vàng nhạt, bên trên lơ lửng một cuốn thẻ tre cổ.
Trần Mạc Bạch dùng la bàn quét qua trận pháp bảo vệ. Màn hình la bàn lập tức hiển thị: *"Trận pháp Ngũ Hành Thổ Hệ cổ đại, cấp độ phòng ngự: Luyện Khí đỉnh phong. Điểm yếu: Tần số dao động năng lượng không ổn định ở góc Tây Nam."*
"Trận pháp cổ đại tuy vững chắc nhưng thiếu đi sự tính toán logic về phân phối năng lượng như trận pháp hiện đại," Trần Mạc Bạch mỉm cười. Hắn rút từ trong ba lô ra một chiếc thiết bị nhỏ bằng lòng bàn tay — **"Máy phá sóng trận pháp mini"**, một món đồ chơi công nghệ cao mà hắn đã cắn răng thuê từ một đàn anh khóa trên với giá năm trăm nguyên thạch một ngày.
Hắn đặt chiếc máy vào góc Tây Nam của bục đá, bật công tắc. Chiếc máy phát ra những sóng âm linh lực có tần số đối lập, trực tiếp can thiệp vào dòng chảy của trận pháp Thổ hệ.
*Rắc... Rắc...*
Màn hào quang màu vàng nhạt bỗng nhiên nhấp nháy liên hồi rồi vỡ tan như bong bóng xà phòng. Trần Mạc Bạch nhanh chóng bước lên, một tay chộp lấy cuốn thẻ tre, tay kia nắm chặt lấy chuôi thanh đoản kiếm rỉ sét, dùng sức rút mạnh lên.
*Keng!*
Một tiếng kiếm ngân vang dội khắp thạch thạch, lớp rỉ sét bên ngoài thanh kiếm bong tróc ra, lộ ra một thân kiếm màu trắng bạc như tuyết, trên thân khắc hai chữ: **"Thính Phong"**. Đây là một thanh **Pháp Bảo Nhị Phẩm** hoàn chỉnh, mang thuộc tính Phong và Kim, sắc bén vô bì, có khả năng gia tốc tốc độ bay của kiếm khí lên gấp ba lần. Còn cuốn thẻ tre kia, chính là bộ kiếm quyết đi kèm: *“Thính Phong Kiếm Khí Quyết”*.
"Đại cơ duyên!" Trần Mạc Bạch mừng rỡ khôn xiết. Một thanh pháp bảo nhị phẩm hoàn chỉnh ở thế giới hiện đại có giá ít nhất là năm vạn nguyên thạch, và thường chỉ có đám đệ tử nòng cốt của các đại gia tộc mới được sở hữu.
Đúng lúc đó, tấm ngọc thạch xám tro trong ngực hắn lại bắt đầu tỏa nhiệt. Thời gian của chuyến đi này đã kết thúc. Trần Mạc Bạch ôm chặt lấy thanh bảo kiếm và cuốn thẻ tre, mỉm cười đón nhận luồng hắc mang quen thuộc.
Kỳ thi tuyển chọn hạt giống công chức đặc cách của thành phố Đan Hà sẽ diễn ra vào ngày mai. Và với thanh Thính Phong Kiếm này trên tay, Trần Mạc Bạch biết, hắn đã sẵn sàng để cho đám thiên tài hiện đại biết thế nào là một cú vả mặt đau đớn nhất đời chúng.