Luồng uy áp cuồng bạo từ người Lục Phong đè nén khiến cả không gian như ngưng đọng. Xích Nguyệt Song Sát và Sở Thiên Hành đều chấn động tột cùng.
"Không thể nào!" Huyết Sát run rẩy, hai tay cầm Song Đao run lên bần bật. "Hắn mới bao nhiêu tuổi chứ? Làm sao có thể khống chế được luồng sức mạnh tuyệt đối này?!"
"Khống chế hắn! Mau khống chế hắn!" Độc Sát hô lớn, vung gậy Trúc Độc lao tới trước. Luồng chưởng khí xám thẫm hóa thành một cơn lốc quét về phía Lục Phong.
Lục Phong đứng yên trên đống đổ nát, đôi mắt đỏ rực không một chút gợn sóng. Hắn chỉ nhẹ nhàng vung Tử U Đao lên.
*U Minh Cửu Biến — Chiêu thứ nhất: Đao Trảm Nhân Gian!*
Một vệt sáng màu tím đen hình bán nguyệt xé rách mặt đất lao đi. Vệt sáng đi đến đâu, đất đá nơi đó bị cày xới nổ tung đến đó.
*Bốp!*
Cơn lốc chưởng khí bị đè bẹp ngay lập tức. Vệt đao quang không hề giảm tốc độ, đánh thẳng vào chiếc gậy Trúc Độc của Độc Sát.
*Cạch!*
Gậy độc gãy làm đôi, Độc Sát bị lực phản chấn cực mạnh hất văng ra xa hàng chục thước, ngã gục xuống đất, đan điền chấn động đến mức mất hoàn toàn khả năng vận lực!
Chỉ bằng một chiêu! Một Hộ pháp tà phái nổi danh lừng lẫy đã bị vô hiệu hóa!
Toàn bộ đệ tử Xích Nguyệt Đường hoảng loạn đến mức vứt bỏ binh khí, dập đầu van xin: "Xin Thiếu chủ nương tay! Xin nương tay!"
Huyết Sát mặt cắt không còn một giọt máu, dậm chân một cái định quay đầu dùng thân pháp tháo chạy lên không trung.
Sở Thiên Hành ngơ ngác nhìn bóng lưng cô độc của gã thanh niên đang bước đi dưới ánh nắng ban mai. Trong lòng vị Môn chủ dấy lên một sự chấn động mãnh liệt.
Một kẻ mang trong mình huyết mạch đặc biệt, sở hữu sức mạnh vô song, nhưng lại có một trái tim bao la và khao khát bình yên hơn bất kỳ kẻ nào tự xưng là danh môn chính phái.
"Cha..." Sở Diệp khẽ gọi, mắt đong đầy xúc động nhìn bóng lưng xa dần.
"Diệp Nhi..." Sở Thiên Hành thở dài một tiếng, từ từ hạ bảo kiếm xuống. "Chúng ta... đã quá định kiến rồi. Giang hồ này, rốt cuộc thế nào mới là Chính, thế nào mới là Tà?"
---
Nửa năm sau.
Tại một thị trấn nhỏ ven biển phía Nam, xa rời những tranh đấu của giới võ lâm. Một tiệm bán thịt lợn nhỏ vừa mới mở bên bờ biển, quanh năm nghe tiếng sóng vỗ rì rào.
"Chủ quán! Cho hai cân thịt mông, làm sạch xẻ nhé!"
"Có ngay đây!"
Một thanh niên cao lớn, mặc áo vải thô, tay cầm thanh dao hoen gỉ, nhanh nhạy xẻ từng miếng thịt tươi ngon cho khách hàng. Nụ cười lành lạnh, lười biếng lại hiện trên khuôn mặt hắn.
Không còn tranh chấp, không còn ân oán giang hồ.
Lục Phong nhặt vài đồng tiền xu lẻ thả vào ống tiết kiệm bằng trúc, ngước mắt nhìn về phía biển rộng bao la. Hắn biết, ngoài kia sóng gió vẫn đang tiếp diễn. Nhưng điều đó không còn quan trọng nữa.
Bởi vì ở nơi này, hắn đã tìm thấy con đường của riêng mình — không làm kẻ thống trị thiên hạ, mà làm một người tự do tự tại giữa đất trời.