Trong gian nhà gỗ chật hẹp, không khí giằng co đến mức nghẹt thở.
Thanh bảo kiếm của Sở Thiên Hành rung lên bần bật, phát ra tiếng ngân trong trẻo của Bích Thủy Kiếm Pháp. Là chưởng môn một phái danh tiếng, ông hiểu rõ sự nguy hiểm nếu truyền nhân của Dạ Thiên Hành hoàn toàn trưởng thành và luyện thành U Minh Cửu Biến. Khi đó, giang hồ khó tránh khỏi một trận phong ba bão táp mới.
"Tất cả đệ tử lùi ra ngoài dàn trận! Một mình ta đủ sức khống chế gã này!" Sở Thiên Hành nghiêm giọng ra lệnh.
"Phụ thân! Xin chờ đã!" Sở Diệp bất ngờ bước ra, lấy thân mình chắn trước mặt cha.
Sở Thiên Hành nhíu mày: "Diệp Nhi, con làm cái gì vậy?!"
Sở Diệp nhìn Lục Phong, ánh mắt vô cùng phức tạp: "Phụ thân, tối qua anh ấy đã có thể bỏ mặc con, hoặc giao con cho người của Xích Nguyệt Đường. Nhưng anh ấy đã cứu con, bó thuốc cho con. Một kẻ mang tâm địa tà ác liệu có làm như vậy không?"
"Đó chỉ là mưu hẹp của hắn để che giấu thân phận!" Sở Thiên Hành dứt khoát. "Diệp Nhi, con còn trẻ chưa hiểu hết sự đời. Chớ để sự ôn hòa giả tạo lừa gạt!"
Lục Phong ngồi trên ghế, thong thả nhìn hai cha con nhà họ Sở. Hắn khẽ mỉm cười cay đắng: "Cô Sở, không cần phải xin giúp tôi đâu. Các môn phái danh gia các người từ trước đến nay luôn tự xưng là Chính đạo, thấy người của tà phái là đòi tiêu diệt hoặc khống chế, bất kể đúng sai. Tôi đã quá quen rồi."
"Dứt lời rồi thì tiếp chiêu!" Sở Thiên Hành quát lớn, vung kiếm lướt tới.
*Xoạt!*
Đường kiếm như dải lụa xanh mướt xé rách không khí, hướng thẳng về phía Lục Phong. Chiêu thức này vừa nhanh vừa hiểm, ẩn chứa nội lực thâm hậu tích lũy hàng chục năm của Bích Thủy Sát.
Lục Phong không tránh né. Tay phải hắn nhô ra như tia chớp, thanh dao mổ lợn hoen gỉ vung lên một đường vòng cung đơn giản.
"Nói thì dễ lắm!" Sở Thiên Hành đáp. "Ngươi mang dòng máu đó, mang trong mình bí tịch đó, làm sao có thể an phận mãi mãi?"
Đúng lúc này, từ bên ngoài cửa nhà gỗ vang lên một tiếng cười nham hiểm, chói tai:
"Ha ha ha! Sở Môn chủ nói hay lắm! Nhưng gã thanh niên này, Xích Nguyệt Đường chúng ta xin phép nhận trước!"
*Oành!*
Mái nhà gỗ đột ngột bị một lực lượng cực mạnh phá nổ tung! Hàng trăm mảnh gỗ vụn bắn ra bốn phía.
Hai bóng người mặc áo choàng gấm vóc từ trên cao đáp xuống. Một kẻ cầm Song Đao Huyết Nguyệt, một kẻ cầm gậy Trúc Độc. Cả hai đều tỏa ra luồng áp lực ngút trời của cao thủ cấp Hộ Pháp!
"Xích Nguyệt Song Sát?!" Sở Thiên Hành biến sắc, vội vàng vung kiếm gác đỡ.
Chiếc nhà gỗ hoàn toàn sụp đổ. Mọi người đều vọt ra khoảng sân trống bên ngoài. Xung quanh lò mổ lúc này đã bị hàng trăm tên đệ tử Xích Nguyệt Đường bao vây kín kẽ. Bãi đất trống biến thành thế chân vạc giữa ba bên.
Gã cầm Song Đao — Huyết Sát — cười dài nhìn Lục Phong: "Thiếu chủ! Cuối cùng cũng tìm thấy người rồi! Mau giao ra U Minh Cửu Biến và đi theo chúng ta về tái thiết lực lượng!"
Gã cầm gậy Trúc — Độc Sát — thì nham hiểm hơn: "Nếu Thiếu chủ không muốn tự nguyện, chúng ta đành phải ép người đi vậy!"
Lục Phong đứng giữa sân. Hắn nhìn căn nhà gỗ nhỏ của mình đã biến thành đống đổ nát, nhìn gian hàng thịt lợn đã nuôi sống hắn bao năm qua tan thành mây khói. Sự bình yên mà hắn cố gắng gìn giữ hoàn toàn bị giẫm đạp.
Trong lòng hắn, một ngọn lửa cuồng nộ chưa từng có bắt đầu bùng cháy.
"Được... Tốt lắm..."
Lục Phong cúi đầu, giọng nói thấp trầm như tiếng trống trận rung chuyển từ lòng đất. Hắn vươn tay trái lên, nắm lấy ngực áo mình, giật mạnh!
*Xoạc!*
Tấm áo thô màu xám tro rách tả tơi, để lộ khuôn ngực rắn rỏi với một ma văn hình rồng đen cuộn tròn ngay trước tim. Đây chính là trận pháp cấm thuật phong ấn năng lượng do người nuôi dưỡng hắn khắc lên năm xưa.
Lục Phong dùng chính lưỡi dao mổ lợn rạch một đường dài qua ma văn!
*OÀNH!*
Một luồng sáng màu tím đen ngút trời bùng nổ từ cơ thể Lục Phong, hóa thành một cột trụ uy nghiêm đâm thẳng lên tầng mây! Sương mù toàn bộ trấn Thanh Phong bị đẩy lùi hoàn toàn, mặt đất dưới chân hắn nứt nẻ thành từng vệt dài.
Áp lực ngập tràn không gian, ép cho vô số đệ tử xung quanh không chịu nổi phải lùi lại bạt mạng!
Thanh dao mổ lợn hoen gỉ trên tay hắn hoàn toàn lột xác. Lớp sắt hoen gỉ bong tróc, lộ ra lưỡi đao màu tím đen trong suốt như ngọc, tỏa ra thần uy xé rách không gian — Tử U Đao chân chính!
Lục Phong ngẩng đầu lên, đôi mắt hoàn toàn chuyển sang màu đỏ rực uy nghiêm, mái tóc đen tung bay trong gió.
"Các ngươi muốn nhìn thấy sức mạnh này?" Lục Phong vung đao, giọng nói vang vọng khắp không gian. "Vậy thì hôm nay, ta sẽ cho các ngươi mở rộng tầm mắt!"