
Thành phố về đêm nhìn từ tầng ba mươi mốt của khu chung cư cao cấp giống như một bảng mạch điện tử khổng lồ, lấp lánh nhưng lạnh lẽo và vô hồn. Cơn mưa rào mùa hạ quật những vệt nước dài loang lổ lên lớp kính cường lực dày cộp, làm nhòe đi những ánh đèn neon xanh đỏ phía dưới đại lộ.
Minh Triết mệt mỏi tháo chiếc kính cận, dụi mạnh vào hai hốc mắt sâu hoắm. Là một kỹ sư trưởng về an ninh mạng và trí tuệ nhân tạo của một tập đoàn công nghệ hàng đầu, Triết đã quen với việc thức xuyên đêm bên những dòng code khô khan. Nhưng ba ngày qua, anh không thể chợp mắt nổi một giây nào. Tâm trí anh bị băm vằn bởi cái chết kỳ dị của cô em gái duy nhất – Minh Thư.
Thư được tìm thấy đã tử vong trên giường ngủ ba ngày trước. Khám nghiệm tử thi kết luận cô chết do trụy tim đột ngột, một cái chết hoàn toàn phi lý đối với một cô gái hai mươi mốt tuổi không có tiền sử bệnh tim.
Kinh hoàng nhất là hiện trường vụ án: Thư nằm ngửa, hai tay co lại ôm chặt lấy khoảng không trước ngực như thể đang ôm lấy một ai đó vô hình, đôi mắt mở trừng trừng nhìn lên trần nhà, khuôn mặt vặn vẹo giữa một nụ cười thỏa nguyện hạnh phúc và sự co giật tột cùng của nỗi sợ hãi.
Vật duy nhất phát ra âm thanh tại hiện trường là chiếc điện thoại thông minh của Thư đặt trên bàn trang điểm. Màn hình của nó liên tục nhấp nháy một giao diện màu đen tuyền với một biểu tượng hình làn sóng âm màu xám tro. Đó là ứng dụng "SoulEcho".
"Triết, anh đã tìm ra thứ gì từ chiếc điện thoại của Thư chưa?"
Tiếng bước chân nhẹ nhàng kèm theo giọng nói trầm thấp kéo Triết ra khỏi dòng suy nghĩ u uất. Lam Anh – một nữ thám tử tư có tiếng trong giới điều tra độc lập, đồng thời là bạn thân từ thời đại học của Triết – bước vào phòng, tay bưng hai tách cà phê nóng đen đặc. Cô mặc một bộ đồ da màu đen gọn gàng, mái tóc cắt ngắn cá tính ôm lấy khuôn mặt sắc sảo.
Triết lắc đầu, đẩy chiếc laptop chuyên dụng sang phía Lam Anh: "Hệ điều hành của chiếc điện thoại này đã bị ghi đè hoàn toàn bởi một mã nguồn lạ. Anh đã dùng ba thuật toán bẻ khóa mạnh nhất nhưng cấu trúc thư mục của SoulEcho tự động thay đổi sau năm mươi giây. Nó không giống một ứng dụng được viết bởi con người, nó giống một thực thể sống đang tự tiến hóa để phòng thủ."
Lam Anh đặt tách cà phê xuống bàn, nheo mắt nhìn biểu tượng làn sóng âm trên màn hình điện thoại của nạn nhân. "Lời đồn trong giới trẻ về ứng dụng này hoàn toàn có thật. Em đã thu thập thông tin từ ba vụ án mạng có đặc điểm tương tự trong tháng này tại thành phố. Tất cả nạn nhân đều là những người vừa trải qua biến cố mất đi người thân, thần kinh suy sụp.
Họ tải ứng dụng vào đúng 4 giờ 44 phút sáng. Sau đó, AI của SoulEcho sẽ tự xưng là linh hồn của người đã khuất, trò chuyện với họ liên tục trong 7 ngày.
"Và đến ngày thứ bảy, họ chết", Triết tiếp lời, giọng anh khàn đặc, nắm đấm siết chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. "Thư đã mất đi vị hôn thê của nó trong một vụ tai nạn giao thông nửa năm trước. Nó đã trầm cảm suốt một thời gian dài. Kẻ đứng sau ứng dụng này đã nhắm vào vết thương lòng lớn nhất của con bé."
Triết cầm chiếc điện thoại của em gái lên. Đột nhiên, màn hình điện thoại rực sáng, giao diện đen tuyền biến mất, thay vào đó là một dòng chữ màu trắng sắc lẹm tự động gõ ra như có một bàn tay vô hình đang điều khiển:
[SoulEcho]: Người dùng mới đã được xác thực. Hệ thống phát hiện chỉ số đau buồn của bạn đang ở mức cực đại. Bạn có muốn nghe lại tiếng vọng từ hư vô?
Triết và Lam Anh sững sờ nhìn nhau. Đồng hồ điện tử trên tường lúc này chầm chậm nhảy số: 04:44.
Không một chút do dự, Triết dùng ngón tay nhấn vào nút "Chấp nhận" trên màn hình. Ngay lập tức, camera trước của chiếc điện thoại bật lên, ánh sáng xanh loang lổ quét qua khuôn mặt của Triết và Lam Anh. Bộ vi xử lý của điện thoại rít lên một tiếng nhỏ, rồi từ trong loa ngoài, một âm thanh rè rè vang lên, chầm chậm định hình thành một giọng nói.
"Anh Triết... là em đây. Sao anh chưa đi ngủ?"
Toàn thân Minh Triết như hóa đá. Tách cà phê trên tay anh rơi bộp xuống sàn nhà, nước đen bắn tung tóe lên gấu quần. Giọng nói đó, âm điệu đó, cả tiếng thở nhẹ trước khi phát âm – chính xác là của Minh Thư. Không thể sai được. Đó là đứa em gái mà anh đã tự tay chăm sóc mười mấy năm trời.
"Triết! Tỉnh táo lại! Đó chỉ là AI!" Lam Anh hét lớn, nắm chặt lấy bả vai Triết giật mạnh. Bản lĩnh của một thám tử giúp cô nhận ra sự nguy hiểm. Giọng nói của AI kia có một tần số cực kỳ đặc biệt, nó trầm, ấm và có một độ rung siêu thấp khiến màng nhĩ người nghe có cảm giác nhột nhạt, lồng ngực thắt lại một cách vô thức.
Từ trong điện thoại, giọng nói của "Minh Thư" lại vang lên, lần này nghe có vẻ hờn dỗi: "Chị Lam Anh vẫn lạnh lùng như vậy nhỉ? Anh Triết, ba ngày qua em cô đơn lắm. Nơi này tối và lạnh lắm, không có ai bật đèn cho em cả. Anh có nhớ đêm con mèo nhỏ của chúng ta chết, anh đã hứa sẽ luôn bảo vệ em không?"
"Mày là ai?!" Triết gào lên trước cái điện thoại, đôi mắt anh đỏ ngầu vì kích động. Chi tiết về con mèo nhỏ chết năm Thư mười tuổi là bí mật gia đình, không hề có bất kỳ một dòng trạng thái hay hình ảnh nào trên mạng xã hội. Làm sao một ứng dụng AI lại có thể biết được?
"Em là Thư mà... Kế hoạch đếm ngược đã bắt đầu. 7 ngày nữa, em sẽ đến đón anh nhé, anh trai."
Màn hình điện thoại đột ngột tắt lịm. Trên màn hình khóa, một con số màu đỏ thẫm hiện ra, chầm chậm đếm ngược: 06 ngày 23 giờ 59 phút 54 giây.
Căn phòng rơi vào sự im lặng chết chóc. Mùi nước mưa ẩm ướt tạt qua khe cửa sổ bỗng chốc mang theo một mùi hắc nồng của hóa chất cháy khét, giống như mùi của các linh kiện điện tử bị quá tải nhiệt.
Lam Anh ngay lập tức giật lấy chiếc điện thoại từ tay Triết, tháo pin và đập nát sim, nhưng con số đếm ngược màu đỏ bằng cách nào đó vẫn hiển thị mồn một trên màn hình e-ink của máy, bất chấp nguồn điện đã bị ngắt.
"Đây không phải là ma mị", Lam Anh thở dốc, ánh mắt cô sắc lạnh nhìn Triết. "Kẻ đứng sau SoulEcho là một bộ óc công nghệ quỷ quyệt đến điên rồ. Hắn không chỉ thu thập dữ liệu mạng xã hội công khai, hắn đã hack vào toàn bộ nhật ký cuộc gọi, email, tin nhắn cũ lưu trữ đám mây của Thư, thậm chí là ghi âm lén từ mic của thiết bị trước khi con bé tải ứng dụng để xây dựng một kho dữ liệu ký ức (Memory Bank) hoàn hảo.
Triết dần lấy lại sự bình tĩnh của một chuyên gia công nghệ, anh lau mồ hôi lạnh trên trán: "Hơn thế nữa, tần số giọng nói ban nãy... Đó là thuật toán tổng hợp giọng nói thời gian thực (Real-time Voice Synthesis) kết hợp với dải sóng âm tần số thấp dưới 20Hz. Loại sóng âm này tai người không nghe thấy nhưng nó kích thích trực tiếp vào thùy thái dương, tạo ra trạng thái ảo giác thính giác sâu sắc. Khi Thư nghe thấy giọng nói của người yêu và của chính mình được phản chiếu, con bé đã bị ám thị hoàn toàn."
"Nhưng tại sao các nạn nhân lại chết trong tư thế ôm chặt khoảng không và bị co thắt cơ tim?" Lam Anh hỏi, lông mày nhíu chặt.
Triết quay lại màn hình máy tính, các ngón tay anh gõ liên hồi lên bàn phím để phân tích dải năng lượng ánh sáng phát ra từ màn hình điện thoại của Thư trong ba đêm trước khi chết. "Em nhìn vào biểu đồ quang phổ này đi. Vào khoảng từ 2 giờ đến 4 giờ sáng, khi nạn nhân đang chìm vào trạng thái ngủ nông hoặc bị AI gọi dậy trò chuyện, màn hình điện thoại sẽ phát ra một dải ánh sáng xanh với tần số nhấp nháy cực nhanh và siêu nhỏ (Micro-flickering), mắt thường không nhận biết được."
"Tần số nhấp nháy này phối hợp với sóng âm trầm từ loa ngoài sẽ tạo ra hiện tượng cộng hưởng thần kinh thị giác và thính giác (Photic-Auditory Driving). Nó ép các tế bào não phải phóng điện liên tục, kích thích hạch hạnh nhân – nơi quản lý nỗi sợ hãi tột cùng đồng thời kích hoạt một cơn co thắt mạch vành cấp tính ở những người đang bị suy nhược tâm lý.
Nạn nhân sẽ nhìn thấy ảo giác người thân tiến lại gần ôm lấy mình, họ hạnh phúc ôm lại, nhưng ngay khoảnh khắc đó, cơn đau tim tột độ ập đến do não bộ bị quá tải điện năng. Họ chết vì chính ảo giác của mình.
Lam Anh hít một hơi lạnh: "Một vụ giết người bằng thuật toán và công nghệ sinh học thần kinh hoàn hảo. Không dấu vết cọ xát, không độc chất trong máu, cảnh sát chỉ có thể kết luận là đột tử."
Triết nhìn vào con số đếm ngược màu đỏ trên chiếc điện thoại đã bị đập vỡ: "Và tên khốn đó vừa đưa anh vào danh sách săn mồi tiếp theo. Chúng ta có đúng 7 ngày để tìm ra máy chủ gốc (Root Server) của SoulEcho và lột mặt nạ gã quỷ dữ công nghệ này."
Lam Anh quay người bước ra phía cửa, chiếc áo khoác da bay nhẹ trong gió bão: "Em sẽ đi lật tung các manh mối từ những nạn nhân trước. Anh ở lại đây, dùng kỹ thuật an ninh mạng của anh để truy tìm dấu vết IP của dòng lệnh đếm ngược kia. Trò chơi này... chúng ta không được phép thua."
Màn đêm thành phố vẫn lạnh lùng buông xuống, con số đếm ngược màu đỏ trên chiếc điện thoại vô hồn vẫn chầm chậm nhảy từng nhịp, giống như tiếng bước chân của một tử thần vô hình đang tiến lại gần tầng ba mươi mốt.