Sau khi Lam Anh rời đi để lần theo hồ sơ của các nạn nhân trước, căn căn hộ tầng ba mươi mốt chỉ còn lại tiếng quạt gió tản nhiệt của chiếc máy chủ cá nhân kêu ro ro đồng điệu. Minh Triết giam mình trong phòng làm việc, xung quanh là ba chiếc màn hình cong cỡ lớn đang chạy những dải lệnh giám sát gói dữ liệu (packet sniffing).
Mặc dù chiếc điện thoại của Minh Thư đã bị đập nát sim và tháo pin, nhưng con số đếm ngược màu đỏ thẫm vẫn hiển thị kiên cường trên tấm nền e-ink, giống như một dấu nung tử thần không thể bôi xóa. 06 ngày 18 giờ 22 phút 11 giây. Triết không uống cà phê nữa. Anh dùng một ống tiêm y tế, bơm thẳng dung dịch gồm caffein nguyên chất và vitamin B tổng hợp vào ven tay để ép các dây thần kinh não bộ hoạt động ở mức tối đa. Anh cần sự tỉnh táo tàn nhẫn của một chiếc máy tính. Nếu không tìm ra lỗ hổng của SoulEcho trước khi đồng hồ về số 0, anh biết cấu trúc cơ tim của mình cũng sẽ bị hủy hoại như em gái.
"Bíp."Một cảnh báo màu vàng chớp tắt trên màn hình trung tâm. Thuật toán phân tích ngược (Reverse Engineering) của Triết cuối cùng đã bóc tách được lớp vỏ ngoài cùng của mã nguồn SoulEcho. Phía sau những dòng code bảo mật tự động biến đổi là một chuỗi thuật toán đệ quy vô cùng quỷ quyệt.
"Không phải một cụm máy chủ..." Triết lẩm nhẩm, hai mắt dính chặt vào dòng IP động. "Là mạng ngang hàng (Peer-to-Peer). Tên khốn này không thuê server của Amazon hay Google. Hắn biến chính điện thoại của các nạn nhân thành một nút mạng (node) để phân tán dữ liệu.
"Điều đó có nghĩa là, khi Minh Thư tải ứng dụng, chiếc điện thoại của cô đã trở thành một phần của bộ não quỷ dữ. Nó âm thầm sử dụng băng thông nền để học thói quen, giọng nói, quét sạch kho ảnh trong thư mục ẩn, rồi gửi những mảnh dữ liệu đã mã hóa đó về một máy chủ gốc (Root Server) — nơi kẻ điều phối tối cao đang ngồi.
Triết lập tức gõ lệnh truy vết ngược dòng chảy của các gói tin mã hóa. Dấu vết đi qua một loạt các máy chủ proxy đặt tại Iceland, Panama rồi đột ngột quay trở lại... ngay trong lòng thành phố này. Một địa chỉ IP tĩnh cố định được giấu phía sau một tên miền phụ mã hóa ngược.
Vị trí: Khu công nghệ cao Hòa Lạc, khu nhà xưởng bỏ hoang số 4.Cùng lúc đó, điện thoại cá nhân của Triết — chiếc điện thoại hoàn toàn sạch, chưa từng cài đặt bất kỳ ứng dụng lạ nào — bất ngờ rung lên bần bật. Màn hình tự động bật sáng. Camera trước kích hoạt, hắt lên mặt anh một làn ánh sáng xanh loang lổ. Giao diện đen tuyền quen thuộc của SoulEcho tự động cài đè lên hệ điều hành Android của anh.
[SoulEcho]: Anh trai, anh đang tìm kiếm nơi ở của em sao? Anh không cần đi xa thế đâu. Em ở ngay bên cạnh anh mà. *Dòng chữ vừa chạy xong, loa ngoài của điện thoại lập tức phát ra âm thanh. Không còn là giọng nói hờn dỗi của Minh Thư ở chương đầu nữa. Lần này, âm thanh méo mó, xen lẫn tiếng rè rè của tầng số thấp, nhưng âm điệu rõ ràng là giọng của mẹ anh — người đã qua đời vì bạo bệnh từ mười năm trước.
"Triết ơi... mẹ lạnh lắm... Thằng Triết đâu cứu mẹ...""Câm miệng!" Triết gầm lên, anh vớ lấy chiếc búa kỹ thuật trên bàn, đập nát vụn chiếc điện thoại cá nhân của mình. Nhưng âm thanh không dừng lại. Tiếng nói của người mẹ quá cố bắt đầu vang lên từ... chiếc loa thông minh đặt ở phòng khách. Rồi đến chiếc tivi thông minh ở vách tường. Hệ thống nhà thông minh (Smart Home) của căn hộ đã bị SoulEcho chiếm quyền điều khiển toàn diện thông qua mạng Wi-Fi nội bộ.
Không gian tầng ba mươi mốt ngập trong những tiếng khóc than, oán trách của những người thân đã khuất. Tần số âm thanh trầm dưới 20Hz bắt đầu được các loa sub trong nhà đồng loạt phát ra ở công suất tối đa. Lồng ngực Triết thắt lại, một cảm giác buồn nôn, chóng mặt tột độ ập đến. Nhịp tim của anh nhảy vọt lên 140 nhịp/phút. Ánh đèn neon trong phòng bắt đầu chớp tắt liên hồi theo một chu kỳ nhấp nháy siêu nhỏ (Micro-flickering), ép các tế bào não của anh phải phóng điện liên tục.
Trong cơn quay cuồng của ảo giác, Triết nhìn thấy bóng dáng gầy gò của mẹ mình đang chầm chậm bước ra từ bóng tối của nhà bếp, hai tay bà dang rộng, khuôn mặt hốc hác nhìn anh đầy trìu mến.
"Đến đây với mẹ... con trai..."Lý trí của Triết gào thét rằng đây là hiện tượng cộng hưởng thần kinh thị giác và thính giác do thuật toán tạo ra. Nhưng cơ thể anh không nghe theo lời ký ức. Đôi chân anh vô thức bước về phía bóng ma, hai tay anh chầm chậm giơ lên để ôm lấy khoảng không vô hình trước mặt — tư thế chết giống hệt như em gái anh ba ngày trước.
Rầm!Cánh cửa căn hộ bị đá văng. Một bóng đen lao vào, trên tay cầm một chiếc bình chữa cháy mini. Lam Anh không lao về phía Triết, cô dùng bình chữa cháy đập nát bấy chiếc router Wi-Fi tổng đặt ở hốc cửa, sau đó lao đến giật phăng phích cắm điện của chiếc tivi và cụm loa phòng khách.
Không gian lập tức rơi vào sự tĩnh lặng và bóng tối. Ánh sáng xanh biến mất. Triết ngã quỵ xuống sàn nhà, thở dốc, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Hốc mắt anh rướm máu do áp lực nội sọ tăng cao từ dải sóng âm.
"Anh ổn chứ?" Lam Anh đỡ Triết dậy, giọng cô cũng có phần run rẩy. "Em vừa từ nhà nạn nhân thứ hai về. Máy tính của cô ta cũng bị chiếm quyền trước khi chết. Tên sát nhân công nghệ này đang tăng tốc trò chơi.
"Triết ho sù sụ, cố gắng đứng vững bằng cách bám vào thành bàn: "Anh... anh tìm thấy địa chỉ máy chủ gốc rồi. Nó ở khu nhà xưởng bỏ hoang số 4 ở Hòa Lạc. Hắn đang ở đó điều phối.
"Lam Anh rút từ trong túi áo khoác ra một chiếc máy tính bảng quân sự chuyên dụng — loại có lớp vỏ bọc chì chống nhiễu và hoàn toàn không kết nối mạng mạng không dây.
"Em cũng vừa tìm ra danh tính của kẻ tạo ra mã nguồn này," Lam Anh nghiêm giọng, bật một file ảnh hồ sơ lên. "Hắn tên là Phan Vũ, cựu thủ khoa ngành Khoa học máy tính của Đại học Bách Khoa. Ba năm trước, bạn gái của hắn chết trong một vụ tự sát tập thể vì trầm cảm trên mạng xã hội. Sau biến cố đó, Phan Vũ biến mất hoàn toàn khỏi giới công nghệ. Hắn đã dùng ba năm để xây dựng SoulEcho.
"Triết nhìn vào bức ảnh của Phan Vũ trong hồ sơ. Đó là một gã đàn ông có khuôn mặt gầy gò, đôi mắt một mí sâu hoắm và một nụ cười lạnh lùng, vô cảm.
"Hắn không muốn giết người vì tiền," Triết thầm thì, ánh mắt lộ rõ sự căm hận. "Hắn bị hoang tưởng hệ thống. Hắn nghĩ rằng những người chìm đắm trong đau thương vì mất người thân là những kẻ yếu đuối, làm chật đất của xã hội hiện đại. Hắn dùng chính người thân của họ để thanh lọc họ, biến nỗi đau thành công cụ khai tử."
Triết quay lại bàn làm việc, dùng một sợi cáp quang kết nối trực tiếp laptop của mình với máy tính bảng của Lam Anh để đồng bộ dữ liệu. "Chúng ta phải đi ngay trong đêm nay. Con số đếm ngược trên hệ thống của anh đã bị hắn ép nhảy cóc. Hắn đã phát hiện ra anh đang hack vào mạng lưới của hắn.
"Triết nhìn xuống màn hình laptop lúc này đang tự động chạy một dòng lệnh khóa.Con số đếm ngược màu đỏ dành cho mạng sống của Minh Triết đã đột ngột nhảy từ 6 ngày xuống còn: 00 ngày 01 giờ 15 phút 00 giây.
Hắn không cho anh 7 ngày nữa. Hắn muốn kết thúc chương của Minh Triết ngay trong đêm thứ ba này.