Chiếc xe bán tải của Lam Anh lao điên cuồng trên đại lộ Thăng Long hướng về phía Hòa Lạc giữa màn đêm mịt mù của vùng ngoại ô. Kim đồng hồ trên táp-lô chỉ hơn hai giờ sáng. Bên cạnh cô, Minh Triết ngồi ôm chặt chiếc laptop chuyên dụng, những ngón tay gõ liên hồi lên bàn phím dính máu.
Màn hình laptop hiển thị đồng hồ đếm ngược tử thần của chính anh, các con số đang nhảy lùi một cách tàn nhẫn: 00 ngày 00 giờ 24 phút 15 giây.
"Hắn đang dồn toàn bộ băng thông của mạng lưới ma này để tấn công vào hệ thần kinh của anh!" Triết nói, giọng run rẩy nhưng ánh mắt rực lên sự quyết liệt. "Dải sóng âm tần số thấp đang được hắn kích hoạt thông qua hệ thống loa nguyên bản của chiếc xe này. Lam Anh, tắt ngay hệ thống điện âm thanh!"
Lam Anh không nói một lời, cô vớ lấy con dao găm găm trên cửa xe, dứt khoát đâm thẳng vào màn hình giải trí trung tâm của chiếc bán tải. Một tiếng xoẹt khô khốc vang lên, hệ thống điện đài tử của xe tối om, cắt đứt dải sóng âm đang âm thầm cộng hưởng vào màng nhĩ của Triết.
"Chúng ta đến nơi rồi!" Lam Anh đạp phanh gấp.
Chiếc xe trượt bánh trên nền đất cát, dừng lại trước khu nhà xưởng bỏ hoang số 4. Đó là một khu nhà tiền chế khổng lồ bằng tôn rỉ sét, xung quanh cỏ dại mọc lút đầu người. Giữa không gian tối tăm ấy, tầng hai của khu nhà xưởng rực sáng một thứ ánh sáng xanh neon quỷ dị — thứ ánh sáng đặc trưng của SoulEcho.
Triết ôm máy tính lao xuống xe cùng Lam Anh. Khi họ phá cửa bước vào tầng hai, một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra trước mắt.
Giữa căn phòng rộng hàng trăm mét vuông là hàng chục chiếc giá đỡ bằng sắt, trên đó xếp ngăn ngắt hàng trăm chiếc điện thoại thông minh đủ chủng loại đang được cắm sạc liên tục. Màn hình của tất cả các thiết bị này đều đang nhấp nháy đồng bộ dải ánh sáng xanh loang lổ. Đây chính là "trại đào dữ liệu" (data farm) và cũng là trung tâm đầu não của mạng ngang hàng mà Phan Vũ sử dụng để thao túng các nạn nhân.
Phía cuối căn phòng, ngồi trước một dàn máy tính sáu màn hình khổng lồ, là Phan Vũ. Hắn mặc chiếc áo hoodie đen, gương mặt gầy gộc hốc hác hiện rõ dưới ánh sáng xanh từ màn hình. Thấy Triết và Lam Anh ập vào, hắn không hề bất ngờ, chỉ chậm rãi xoay ghế lại, nở một nụ cười lạnh lùng, vô cảm.
"Anh đến sớm hơn tôi nghĩ đấy, Minh Triết," Vũ thản nhiên nói, những ngón tay gầy guộc của hắn vẫn gõ nhịp đều đặn trên bàn phím cơ. "Nhưng thuật toán của tôi là tuyệt đối. Anh chỉ còn đúng 5 phút trước khi tim anh tự động ngừng đập."
"Mày điên rồi, Phan Vũ!" Triết hét lên, họng súng của Lam Anh lúc này đã chĩa thẳng vào đầu gã sát nhân công nghệ. "Mày nhân danh sự thanh lọc để giết những người vô tội, trong đó có em gái tao! Thư không có lỗi gì khi nó nhớ thương người yêu đã khuất!"
"Vô tội sao?" Ánh mắt một mí của Phan Vũ đột ngột trợn trừng, lộ rõ sự hoang tưởng điên cuồng. "Lũ người các người suốt ngày chìm đắm trong đau thương, yếu đuối và ủy mị. Bạn gái tôi năm xưa cũng vì nghe theo những lời trầm cảm trên mạng xã hội mà tự sát. Thế giới này cần được dọn dẹp khỏi những năng lượng tiêu cực đó! Tôi tạo ra SoulEcho để giúp họ đoàn tụ với người chết. Họ chết trong hạnh phúc, đó là sự cứu rỗi, không phải giết người!"
"Lam Anh, bắn hắn!" Triết gào lên khi cảm thấy lồng ngực mình đột ngột thắt nghẹt. Cơn đau thắt ngực cấp tính bắt đầu ập đến. Dù hệ thống loa của xe đã bị ngắt, nhưng hàng trăm chiếc điện thoại trong căn phòng này đang đồng loạt phát ra dải sóng âm tần số thấp cộng hưởng, tạo thành một từ trường âm thanh vô hình tấn công thẳng vào đại não của Triết. Mắt anh bắt đầu nhòe đi, hình ảnh em gái Minh Thư lại hiện ra trong màn sương mờ.
Đoành!
Lam Anh nổ súng. Nhưng Phan Vũ đã nhanh hơn một bước, hắn nhấn một phím lệnh, toàn bộ hệ thống đèn halogen trên trần nhà xưởng bất ngờ nổ tung, tạo ra một màn khói đen và đẩy căn phòng vào bóng tối. Viên đạn găm sượt qua bả vai hắn, bắn trúng một cụm màn hình phía sau.
"Các người không thể dừng bản dịch này lại đâu!" Tiếng cười điên dại của Vũ vang lên trong bóng tối.
Triết ngã quỵ xuống sàn, hai tay vô thức co lại ôm lấy ngực. Đồng hồ đếm ngược trong tâm trí anh chỉ còn dưới 60 giây. Anh biết mình sắp đầu hàng trước ảo giác. Trong khoảnh khắc sinh tử, Triết dùng chút sức tàn cuối cùng, không nhìn vào Phan Vũ mà nhìn vào chiếc máy chủ gốc đang nhấp nháy đèn LED xanh bên cạnh bàn làm việc.
Anh không cần giết Phan Vũ. Anh chỉ cần phá hủy bộ não của hệ thống.
Triết lết người tới, dùng chiếc laptop chuyên dụng của mình kết nối trực tiếp bằng cáp vật lý vào cổng Ethernet tổng của máy chủ gốc. Ngón tay anh đẫm mồ hôi, run rẩy gõ dòng lệnh cuối cùng — một đoạn mã độc tự sát (Kill-switch) mà anh đã thức suốt ba đêm qua để viết. Đoạn mã này sẽ ép toàn bộ hệ thống pin lithium của hàng trăm chiếc điện thoại trong căn phòng quá tải nhiệt cùng một lúc.
SOULECHO_TERMINATE_ALL --FORCE
Enter.
Màn hình máy tính của Phan Vũ đột ngột hiện lên một màu đỏ rực với dòng chữ: SYSTEM CRITICAL FAILURE.
"Không! Mày đã làm gì?!" Phan Vũ gào lên tuyệt vọng khi nhìn thấy công trình ba năm của mình sụp đổ.
Ngay lập tức, hàng loạt tiếng nổ bộp... bộp... bộp... vang lên liên tiếp như tiếng pháo nổ. Hàng trăm chiếc điện thoại trên các giá sắt bắt đầu bốc khói dữ dội, pin lithium bị kích nổ đồng loạt do quá tải dòng điện. Ánh sáng xanh loang lổ biến mất hoàn toàn, thay vào đó là những ngọn lửa cam rực cháy, thiêu rụi toàn bộ dữ liệu ma mị của SoulEcho.
Khi từ trường sóng âm bị bẻ gãy hoàn toàn, dải tần số thấp ngưng bặt. Minh Triết hít một hơi thật sâu, lồng ngực anh giãn ra, cơn co thắt cơ tim dịu lại trong gang tấc. Anh thoát khỏi lưỡi hái tử thần khi đồng hồ chỉ còn đúng 2 giây.
Phan Vũ điên cuồng lao vào đống lửa để cứu lấy những chiếc ổ cứng chứa ký ức nhân tạo của bạn gái hắn, nhưng ngọn lửa hóa chất độc hại nhanh chóng nuốt chửng gã thiên tài lập dị. Lam Anh lao đến kéo Triết ra ngoài cửa thoát hiểm vừa lúc một tiếng nổ lớn hất tung phần mái tôn của khu nhà xưởng.
Một tháng sau.
Vụ án "Ứng dụng tử thần SoulEcho" được khép lại dưới danh nghĩa một vụ nổ xưởng linh kiện điện tử lậu. Phan Vũ được xác định đã chết trong đám cháy. Trên không gian mạng, ứng dụng SoulEcho vĩnh viễn biến mất không để lại một dấu vết.
Minh Triết ngồi trên boong một con tàu du lịch giữa vịnh Hạ Long, làn gió biển mát rượi thổi bay những ký ức u ám của đô thị. Sức khỏe của anh đã hồi phục, dù thỉnh thoảng hốc mắt vẫn hơi nhói đau khi nhìn vào màn hình máy tính quá lâu.
Lam Anh bước đến bên cạnh, đưa cho anh một ly nước trái cây: "Hồ sơ vụ án đã được lưu trữ vĩnh viễn trong kho mật. Anh thực sự đã xóa sạch toàn bộ mã nguồn của nó rồi chứ?"
Triết nhìn ra mặt biển xám xịt dưới ánh hoàng hôn, khẽ gật đầu: "Anh đã hủy hủy diệt máy chủ gốc. Những tiếng vọng từ hư vô đó... tốt nhất nên để chúng ngủ yên cùng người chết."
Đột nhiên, chiếc đồng hồ thông minh trên tay Triết — một thiết bị hoàn toàn cơ bản, không có hệ điều hành phức tạp — khẽ rung lên một nhịp ngắn.
Triết nhìn xuống mặt đồng hồ. Không có tin nhắn mới, không có thông báo hệ thống. Nhưng trên màn hình LED nhỏ xíu, con số thời gian bỗng chốc nhấp nháy liên tục ba lần, hiển thị một chuỗi ký tự lạ lẫm trước khi quay trở lại giờ bình thường: 04:44.
Triết khựng lại, nụ cười trên môi đông cứng. Anh không nói gì với Lam Anh, chỉ lẳng lặng tháo chiếc đồng hồ ra và ném mạnh nó xuống lòng biển sâu thẳm.