
Cảm giác đầu tiên khi tỉnh lại không phải là đau đớn, mà là một thứ mùi lạnh ngắt của kim loại và ozone xộc thẳng vào sống mũi.
Hạo khẽ nhíu mày, đôi mắt mất vài giây để thích nghi với ánh đèn LED trắng lóa hắt ra từ những thanh nhôm định hình trên trần nhà. Đầu anh ê ẩm, như thể vừa trải qua một ca gây mê kéo dài nhiều tiếng đồng hồ. Khi bàn tay anh vô thức chống xuống mặt sàn, xúc giác truyền đến một độ nhám lạnh lẽo của bê tông mài nhẵn.
Không có tiếng sóng biển, không có tiếng động cơ xe cộ. Chỉ có tiếng quạt tản nhiệt của hệ thống thông gió rít lên đều đặn, u ám và đơn điệu.
"Mày tỉnh rồi à, cựu kiểm toán viên?"
Một giọng nói khàn đục vang lên từ góc tối bên trái, kéo sự chú ý của Hạo giật lùi về thực tại.
Hạo giật mình chống tay lùi lại, lưng đập mạnh vào một bức tường phẳng lì. Anh ngước nhìn xung quanh và chết lặng. Đây không phải là một căn phòng vuông vức thông thường. Không gian này là một khối đa giác mười cạnh khép kín hoàn toàn, không có cửa sổ, không có lấy một khe hở. Tường bọc tôn cách âm màu xám tro, lạnh lẽo đến rợn người.
Xung quanh anh, chín người khác cũng đang dần tỉnh giấc. Có kẻ đang ôm đầu rên rỉ, có người hoảng loạn bò vùng vẫy tìm cửa, và có kẻ ngồi im như tượng, ánh mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào cổ tay phải của mình.
Hạo vô thức cúi xuống nhìn cổ tay mình. Một chiếc vòng tay bằng nhựa cứng màu đen mờ, không có khóa cài, được hàn chết vào da thịt bằng một lớp siêu âm nhiệt. Trên mặt chiếc vòng hiển thị một dãy số điện tử màu đỏ rực chói lọi:
1.000.000
Một triệu điểm.
Chưa kịp để Hạo định hình con số đó có ý nghĩa gì, từ chiếc loa ẩn trên trần nhà phát ra một tiếng "tít" đanh gọn, theo sau là giọng nói méo mó bởi bộ lọc âm thanh kỹ thuật số:
*"Chào mừng mười vị khách đã bước chân vào Sổ Cái—nơi mọi món nợ cuộc đời được thanh toán bằng thứ tài sản nguyên thủy nhất: Thời gian và Sinh mạng. Các vị đều là những kẻ nắm giữ những bí mật dơ bẩn hoặc đang chìm ngập trong những khoản nợ không có lối thoát ở thế giới ngoài kia. Kể từ giây phút này, chiếc vòng trên tay các vị là thước đo giá trị duy nhất.* *Quy luật rất đơn giản: Cứ sau mỗi sáu giờ, hệ thống sẽ mở một phiên đấu giá ẩn. Các vị dùng điểm sinh mệnh trong vòng tay để mua các nhu yếu phẩm: nước uống, thức ăn, thuốc men, hoặc quyền miễn tử. Điểm số không thể nạp thêm, không thể chuyển nhượng trực tiếp giữa các cá nhân. Khi bộ đếm điểm của ai về đến con số 0, vòng tay sẽ kích hoạt dòng điện một chiều một trăm ampe chạy thẳng vào tim. Chúc các vị... đấu giá may mắn."
Ánh đèn LED trong phòng bỗng chớp nháy một nhịp, chuyển từ màu trắng sang sắc hổ phách trầm đục. Trên bức tường đối diện, một màn hình điện tử lớn bật sáng, hiển thị danh sách mười cái tên kèm theo số điểm đồng loạt khởi tạo ở mức một triệu: *Hạo (01), Khánh (02), Dung (03),...*
Ngay bên dưới là đồng hồ đếm ngược: **05:59:59**. Sáu tiếng cho chu kỳ đầu tiên bắt đầu.
Sự im lặng chết chóc kéo dài đúng ba giây trước khi sự hỗn loạn bùng nổ.
"Trò khốn nạn gì thế này?!" Một gã đàn ông vạm vỡ, mặc bộ vest đã nhàu nát tên Khánh, lao bổ tới bức tường thép, đấm thình thịch vào lớp tôn cách âm đến tóe máu cả khớp tay. "Mở cửa ra! Tao đéo chơi trò này! Chúng mày muốn bao nhiêu tiền tao trả qua tài khoản ngân hàng, mở cửa ra mau!"
Một phụ nữ trung niên ngã quỵ xuống sàn, bật khóc nức nở. Bà lẩm bẩm về người con trai đang nằm viện cần tiền phẫu thuật, về khoản nợ xã hội đen đã dồn bà vào chân tường. Không khí trong căn phòng đa giác nhanh chóng bị hút cạn, thay vào đó là thứ khí độc của sự hoảng loạn và lòng nghi kỵ.
Hạo đứng lặng ở một góc phòng, nhịp thở đều đặn đến lạ thường. Bản năng của một cựu kiểm toán viên tài chính không cho phép anh lãng phí năng lượng vào việc la hét. Ánh mắt anh đảo một vòng, quan sát từng con người trong phòng.
Mười người. Một triệu điểm cho mỗi người. Tổng cộng mười triệu điểm trong toàn bộ hệ thống khép kín này.
*Đây không phải là một trò chơi ngẫu nhiên,* Hạo thầm phân tích trong đầu. *Đây là một hệ thống thị trường độc quyền thu nhỏ. Nếu tổng lượng cung điểm là hữu hạn và không thể tạo ra thêm, thì bất kỳ giao dịch mua bán nào diễn ra cũng chỉ là quá trình chuyển dịch tài sản từ túi người này sang túi kẻ tổ chức. Vật phẩm chắc chắn sẽ có giá rất cao để bào mòn nhanh chóng lượng điểm số đó.*
Đúng như dự đoán của Hạo, khi đồng hồ đếm ngược chỉ còn mười phút cuối cùng, một ô cửa nhỏ hình vuông ở góc phòng bật mở. Một khay nhựa trượt ra, bên trên bày biện ba món đồ: một chai nước suối nửa lít, một mẩu bánh mì khô khốc, và một vỉ thuốc giảm đau.
Màn hình lớn trên tường chuyển sang giao diện đặt giá: **PHIÊN ĐẤU GIÁ 1 - BẮT ĐẦU.**
"Nước! Tao cần nước!" Gã đàn ông vạm vỡ tên Khánh lao đến trước ô cửa. Hắn nhìn vào bảng điều khiển cảm ứng nhỏ gắn bên cạnh, nơi hiển thị giá khởi điểm: *1.000 điểm cho chai nước.*
"Một nghìn điểm thôi kìa, rẻ chán!" Khánh vội vàng ấn nút đặt giá. Chiếc vòng tay trên cổ tay hắn chớp nhẹ một cái. Màn hình thông báo: *Khánh - Đã đặt 5.000 điểm.*
Hạo nheo mắt. Giá khởi điểm chỉ là một nghìn, nhưng Khánh đã nhảy vọt lên năm nghìn ngay ở lượt đầu tiên. Sự hoảng loạn đang làm mờ mắt gã.
Những người khác thấy vậy cũng nhao lên. Một gã thanh niên gầy gò cạnh đó sợ hãi bấm vội mười nghìn điểm để giành lấy mẩu bánh mì. Chỉ trong vòng chưa đầy một phút, giá của ba món vật phẩm cơ bản đã bị đẩy lên mức phi lý.
Hạo không nhúc nhích. Anh khoanh tay đứng nhìn cuộc tranh giành điên cuồng trước mắt. Trong một thị trường mà tài nguyên là độc quyền và thông tin về giá bid của đối thủ hoàn toàn bị che giấu, việc lao vào tranh chấp ngay phiên đầu tiên bằng sự hoảng loạn chẳng khác nào tự sát.
"Này anh bạn," một giọng nói trầm ổn vang lên bên cạnh.
Hạo quay đầu. Một người đàn ông khoảng ngoài ba mươi, mặc chiếc áo sơ mi xám đã sờn vai, đôi mắt sâu thẳm mang vẻ điềm tĩnh đến đáng sợ đang đứng sát vách tường nhìn anh. Trên ngực áo anh ta có bảng tên mờ nhạt: *Thành*.
"Cậu không định đấu giá gì à?" Thành hỏi, giọng điệu thản nhiên như thể họ đang đứng chờ xe buýt chứ không phải trong một căn hầm tử thần. "Khát nước chứ?"
"Chưa cần thiết," Hạo đáp ngắn gọn, ánh mắt vẫn dán chặt vào màn hình hiển thị số điểm tổng. "Cơ thể con người có thể chịu đựng được ba ngày không có nước. Mới sáu tiếng đầu tiên, việc tiêu tốn điểm số cho một chai nước giá gấp trăm lần thực tế là hành vi tự sát tài chính."
Thành khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt không rõ ý đồ. "Cậu có vẻ rành về cách vận hành của những con số."
"Tôi từng là kiểm toán viên," Hạo lạnh lùng đáp. "Và tôi biết cách đọc một bản cân đối kế toán khi nó được ngụy trang dưới vỏ bọc trò chơi sinh tồn."
Trên màn hình, chuông báo kết thúc phiên đấu giá đầu tiên vang lên inh ỏi.
Kết quả hiện ra khiến không ít người bàng hoàng. Gã vạm vỡ tên Khánh đã phải trả tới 45.000 điểm chỉ để đổi lấy chai nước suối, trong khi gã thanh niên gầy gò mất 60.000 điểm cho mẩu bánh mì. Chỉ sau sáu tiếng đầu tiên, tổng số điểm của cả mười người đã bị bào mòn một cách thảm hại. Trên cổ tay họ, những con số bắt đầu nhảy xuống mức 950.000 và tiếp tục đếm ngược.
Khánh uống ngấu nghiến chai nước, mồ hôi nhễ nhại, nhưng ánh mắt hắn nhìn xung quanh lại tràn ngập sự thù địch và cay cú vì mất quá nhiều điểm.
Hạo nhìn thoáng qua Khánh, rồi ngước nhìn chiếc camera góc phòng đang chớp đỏ ánh đèn ghi hình. Anh hiểu rằng, đây mới chỉ là bề nổi của tảng băng trôi. Phiên đấu giá đầu tiên chỉ là bài kiểm tra tâm lý để kích hoạt lòng tham và sự sợ hãi.
Đồng hồ trên tường nhảy sang mốc thời gian mới: **05:59:59** cho chu kỳ thứ hai.
Hạo khẽ siết chặt bàn tay, cảm nhận rõ nhịp đập của chiếc vòng sắt lạnh ngắt trên cổ tay. Trò chơi thực sự tàn nhẫn chỉ vừa mới vén màn.