Giang Thừa Uyển khẽ liếc chồng một cái, mỉm cười ngọt ngào: "Được rồi, chàng ngồi xuống nghỉ ngơi đi, dạo này chàng biểu hiện rất tốt, ta sẽ báo cáo với mẫu thân trả lại bổng lộc tháng này cho chàng."
Lục Trường Phong nghe thế thì mừng rỡ như điên, dập đầu lia lịa: "Tạ ơn phu nhân! Tạ ơn phu nhân!"
Cách đó không xa, Thẩm Thừa Nhã đang nằm lười biếng trên một chiếc ghế dài ngắm cảnh, nhìn thấy cảnh tượng thằng con tra nam ngày nào giờ biến thành "ông chồng cuồng vợ", cô không khỏi bật cười thành tiếng đầy đắc ý. Xem ra chiến dịch cải tạo đàn ông cổ đại của cô đã thành công đại mỹ mãn rồi!
"Phu nhân nhìn con trai nhi dâu hạnh phúc như vậy, có từng nghĩ đến việc ban phát chút lòng thương cho vị phu quân đáng thương này không?"
Một giọng nói trầm thấp, tràn đầy cưng chiều vang lên. Lục Chấn Hải từ phía sau bước tới, trên tay bưng một chiếc khay bạc, bên trên là một bát chè tổ yến hạt sen do chính tay anh vào bếp giám sát nấu nướng. Anh tự nhiên ngồi xuống bên cạnh cô, múc một thìa chè đưa đến bên môi cô.
Thẩm Thừa Nhã nhướng mi phượng nhìn gã chồng soái ca trung niên này. Suốt nửa năm qua, anh thực sự đã làm đúng như lời hứa: giao toàn bộ chìa khóa kho quỹ cho cô, đi đâu cũng báo cáo, trong phòng tuyệt đối không có một nha hoàn thông phòng nào, cưng chiều cô lên tận trời xanh. Dù cô có đôi lúc lỡ miệng nói ra vài thuật ngữ thời hiện đại, anh cũng chỉ mỉm cười gật đầu, khen cô "thông tuệ, độc đáo".
Trái tim của cô sinh viên 22 tuổi, rốt cuộc cũng đã hoàn toàn bị sự thâm tình, chín chắn và bờ vai vững chãi của vị đại tướng quân này làm cho tan chảy mất rồi.
Thẩm Thừa Nhã há miệng ăn thìa chè, cười híp mắt: "Nể tình bá tước đại nhân dạo này ngoan ngoãn, ta quyết định sẽ ở lại cái phủ này dài dài, không đòi hòa ly nữa."
Lục Chấn Hải nghe vậy, đôi mắt chợt bừng sáng lên niềm hạnh phúc vô bờ bến. Anh buông chiếc bát xuống, bất chấp việc hai đứa con đang ngồi phía xa, vươn cánh tay to lớn ôm chặt lấy Thẩm Thừa Nhã vào lòng, đặt lên trán cô một nụ hôn thật sâu, khàn giọng nói: "Nàng dám đi? Đời này kiếp này, dù nàng là ai, từ đâu tới, nàng cũng chỉ được phép làm đại phu nhân duy nhất của Lục Chấn Hải ta mà thôi!"
Dưới ánh hoàng hôn lộng lẫy nhuộm hồng cả phủ bá tước, hai cặp đôi — một già một trẻ — cùng tạo nên một bức tranh gia đình vô cùng kỳ lạ nhưng ngập tràn tiếng cười và sự hạnh phúc. Thẩm Thừa Nhã vùi mặt vào ngực chồng, thầm nghĩ: *Xuyên không thành mẹ chồng thì đã sao chứ? Chỉ cần có bản lĩnh, có tư duy hiện đại, thì ở bất cứ thời đại nào, chúng ta cũng có thể tự viết nên một cái kết đại đoàn viên rực rỡ nhất cho cuộc đời mình!*