
Tác giả: Tô Nhuyễn Nhuyễn
Gió bắc rít qua từng khe sắt của đoàn xe bọc thép, mang theo cái lạnh âm ba mươi độ C thấu vào tận xương tủy.
Lâm Phong siết chặt hai tay trên vô-lăng chiếc xe dẫn đường mang số hiệu "Đầu Tàu 01". Đôi găng tay da bò đã sờn rách không giấu nổi những khớp ngón tay thô ráp, nứt nẻ vì sương giá.
Qua lớp kính chắn gió bọc ba tầng lưới thép nứt nhẹ ở góc trái, thế giới hiện ra chỉ với hai màu sắc duy nhất: màu trắng phế thải của tuyết mù và màu đen tro tàn của những tòa nhà cao tầng đổ nát.
Đã bốn năm trôi qua kể từ ngày "Cuộc Xâm Lăng Băng Hà" bắt đầu. Khi vi-rút *Cryo-X* bùng phát từ các mỏ khoan ở Bắc Cực, nó biến tám mươi phần trăm dân số thế giới thành những sinh vật cuồng sát mang sức mạnh phi thường.
Nhưng nhân loại nhanh chóng phát hiện ra gót chân Achilles của chúng: Hệ cơ bắp biến dị của lũ quái vật cần môi trường nhiệt độ trên 0°C để duy trì phản ứng hóa học.
Chỉ cần nhiệt độ chạm mốc băng điểm, máu của chúng sẽ đông đặc lại, toàn bộ cơ thể bị khóa chặt trong lớp băng cứng như đá.
Liên Hợp Quốc thời bấy giờ đã đưa ra một quyết định tàn khốc nhưng duy nhất: Bơm hàng triệu tấn tro lưu huỳnh vào tầng bình lưu, che khuất ánh mặt trời, cưỡng ép Trái Đất bước vào thời kỳ Băng Hà Mới.
"Đầu Tàu 01, đây là Toa 04. Mức nhiên liệu mazut của chúng tôi chỉ còn mười hai phần trăm. Hệ thống sưởi khoang người già đang chập chờn."
Tiếng bộ đàm rè rè vang lên, phá tan sự im lặng chết chóc trong cabin. Giọng của Nhược Lan — nữ bác sĩ duy nhất còn lại của Đoàn Xe 704 — run rẩy vì lạnh và mệt mỏi.
Lâm Phong nhấn nút đàm trên vai, mắt vẫn không rời trạm xăng hoang phế lấp ló sau khúc ngoặt phía trước:
"Toa 04 nghe rõ. Giữ nhiệt độ khoang ở mức âm mươi độ. Đừng dại dột nâng nhiệt độ lên quá cao, lượng điện tiêu thụ sẽ làm sập nguồn dự phòng. Chúng ta sẽ dừng lại ở Trạm Phế Liệu Bắc Cầu trong mười phút để hút dầu."
"Nhưng Lâm Phong... nhiệt độ trong khoang quá thấp, ba đứa trẻ ở toa hậu cần đã bắt đầu sốt cao rồi," Nhược Lan nghẹn ngào. "Chúng ta không thể cho chúng thêm chút hơi ấm sao?"
Lâm Phong cắn chặt môi, ánh mắt trở nên lạnh lẽo như tảng băng ngoài kia:
"Nếu nâng nhiệt độ khoang lên trên 0°C để sưởi ấm, chỉ cần một vết nứt nhỏ ở vỏ xe, hơi ấm thoát ra ngoài sẽ làm tan lớp băng trên những 'cái xác' dọc đường.
Cô muốn tụi nhỏ bị ướt sũng hay muốn tất cả chúng ta thành mồi cho lũ cuồng sát?"
Đầu dây bên kia im lặng. Sự thật phũ phàng ấy là quy tắc sinh tồn nằm lòng của bất kỳ ai còn sống sót trên hành tinh này.
Cái lạnh là kẻ thù làm người ta mất đi ngón tay, ngón chân, nhưng nó cũng là lá chắn duy nhất giữ cho hàng tỷ xác sống ngoài kia chìm trong giấc ngủ đông vĩnh hằng.
Đoàn Xe 704 gồm năm chiếc xe container bọc thép gia cố, chở theo hơn hai trăm con người sống sót từ các đô thị phía Nam.
Họ đang thực hiện cuộc hành trình vạn dặm về phía Cực Bắc — nơi được đồn đại là có "Vùng Băng Vĩnh Cửu", một căn cứ quân sự ngầm dưới lòng đất có hệ thống sinh thái tự cung tự cấp.
Lâm Phong rú ga, chiếc xe nặng hàng chục tấn nghiền nát những mảng tuyết đóng băng, tiến vào khu vực Trạm Phế Liệu Bắc Cầu.
Xung quanh trạm xăng, hàng trăm con người đứng chết dí trong những tư thế quái dị. Có kẻ đang há miệng gào thấu trời, có kẻ đang co chân chạy, có kẻ hai tay giơ cao như định vồ lấy mục tiêu. Tất cả họ đều đã bị đóng băng hoàn toàn.
Lớp băng tuyết đóng dày trên tóc, trên bờ vai và khuôn mặt xám xịt của họ, khiến họ trông như những bức tượng thạch cao gớm ghiếc được trưng bày trong một bảo tàng tận thế.
"Kiểm tra nhiệt độ môi trường," Lâm Phong nói với Kha Ân — gã gã thợ máy ngồi ở ghế phụ, tay đang cầm chiếc nhiệt kế cơ học.
Kha Ân gõ gõ vào mặt kính nhiệt kế: "Âm mươi tám độ C. An toàn. Lũ 'Tượng Băng' này vĩnh viễn không tỉnh lại đâu... trừ khi đại ca đốt lửa kế bên chúng."
"Đừng chủ quan. Thu gom dầu nhanh lên," Lâm Phong rút chiếc khẩu pháo shotgun gia cố dắt sau lưng, mở cửa xe.
Cơn gió lạnh như trăm ngàn lưỡi dao cào xé vào mặt. Lâm Phong bước xuống tuyết, tiếng đế ủng đinh nát vụn lớp băng phát ra những âm thanh *Rắc... Rắc...* khô khốc.
Đoàn xe dừng lại. Một nhóm thanh niên tay cầm ống dẫn và can nhựa nhanh chóng lao về phía các bồn chứa dầu ngầm của trạm xăng. Mọi thao tác diễn ra vô cùng khẩn trương và kỷ luật. Không ai dám phát ra tiếng động thừa. Dù biết lũ quái vật đang đóng băng, cái cảm giác bước đi giữa hàng trăm kẻ sát nhân đông cứng vẫn làm sống lưng người ta lạnh ngắt.
Lâm Phong bước đến gần một bức "Tượng Băng" đứng ngay cạnh cột bơm xăng. Đó là một gã đàn ông mặc vest rách rưới, nửa khuôn mặt đã bị xé rách lộ ra bộ răng dính máu khô đen. Con ngươi xám đục của gã trợn ngược, nhìn thẳng vào khoảng không.
Lâm Phong đưa bàn tay đeo găng chạm nhẹ vào gò má đông cứng của gã. Lạnh như thép nguội. Không có nhịp tim, không có hơi thở. Nhưng Lâm Phong biết, ẩn sâu trong từng tế bào bị đóng băng kia, loài vi-rút tàn độc đó chỉ đang chờ đợi một tia nắng ấm để kích hoạt lại cơn ác mộng.
Đột nhiên, chiếc nhiệt kế cầm tay trên cổ tay Lâm Phong phát ra tiếng píp chói tai.
Mặt đồng hồ kim số nhảy liên tục: Âm mươi lăm... Âm mươi... Âm hai...
"Cái gì thế này?!" Kha Ân từ xa gào lên, giọng run rẩy thất thần.
Lâm Phong ngẩng đầu lên. Bầu trời vốn xám xịt u tối bỗng nhiên xuất hiện một vệt sáng màu vàng nhạt. Tầng mây tro lưu huỳnh dày đặc trên cao... đang bị một luồng gió nóng từ phía Nam xé rách!
Một tia nắng mặt trời chiếu thẳng xuống trạm xăng phế liệu.
Cảm giác ấm áp hiếm hoi sau bốn năm Băng Hà không mang lại sự dễ chịu, mà mang theo sự kinh hoàng tột độ. Nhờ luồng khí nóng bất thường, tuyết trên mái tôn trạm xăng bắt đầu chảy ra thành từng giọt nước *Tý... Tách...*
*Tý... Tách...*
Giọt nước ấm rơi xuống đúng trán của bức Tượng Băng mặc bộ vest trước mặt Lâm Phong.
Lớp băng mỏng trên mi mắt của gã đàn ông tan ra. Lớp máu khô trên mép gã bắt đầu mềm lại. Con ngươi xám đục từ từ xoay chuyển, khóa chặt vào gương mặt của Lâm Phong.
"Lâm Phong! Nhiệt độ môi trường lên tới Dương hai độ rồi! Băng tan rồi!" Kha Ân gào lên trong bộ đàm.
*Gàooo!*
Một tiếng gầm xé rách không gian u uất của mùa đông. Bức Tượng Băng trước mặt Lâm Phong rung lên bẻ gãy lớp vỏ băng bao quanh thân thể. Mảnh băng vỡ vụn rơi lã chã xuống tuyết. Gã đàn ông biến dị há rộng khuôn mặt rách rưới, nanh nanh dính máu tươi sống lại trồi lên, lao thẳng vào cổ Lâm Phong!